Lão gia Thẩm cười nhìn cháu dâu: “Ông đã sớm muốn cháu cai sữa cho Tam Bảo rồi, chỉ sợ cháu xót con không nỡ thôi. Bây giờ quyết định cũng không muộn, như vậy khi cháu đến trường sẽ không phải vất vả nhiều.”
Lý Uyên cũng tán thành: “Con mang Tam Bảo đến trường lên lớp, bây giờ cháu còn nhỏ, chưa biết bò, chưa biết lật thì được, sau này lớn hơn thì sao? Con chăm sóc thế nào? Ngã thì làm sao? Thà cứ để ở nhà, đừng quản gì hết.”
Thẩm Thần Minh thấy lời mẹ vợ nói không sai, Tam Bảo còn nhỏ, mang đến trường, để ở đâu cũng không sao. Lớn hơn biết bò dễ bị ngã, vẫn là để ở nhà có người chuyên trông coi tốt hơn.
Cho uống sữa ngoài không phải là không được, hà tì vì một chút sữa mẹ mà gây ra bao chuyện phiền phức.
Đã quyết định cai sữa cho Tam Bảo, Tần Song Song cũng không có gì không nỡ, bồng hai đứa con trai, cô lần lượt thơm mỗi đứa một cái.
“Đại Bảo! Nhị Bảo! Muma! Muma! Mẹ yêu các con!”
Hai đứa trẻ như cảm nhận được tình yêu của mẹ, cũng cười theo “khúc khích”.
Tiếng cười của trẻ con chữa lành nhất, sự chua xót trong lòng Tần Song Song lập tức tan biến. Tam Bảo bị Lý Uyên bế đi cứ liên tục muốn chồm về phía mẹ, dường như nó cũng muốn được mẹ thơm.
Lý Uyên không còn cách nào, bế đứa bé lại, đặt vào vị trí cô vừa ngồi, mẹ con bốn người ngồi quây quần, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười.
Thẩm Thần Minh ngồi xổm bên cạnh nhìn thấy, không tự chủ được mà nhoẻn miệng cười.
Bốn mẹ con này, là nguồn hạnh phúc lớn nhất của đời anh.
Tần gia gia và Thẩm lão gia cũng cười theo, ngày ngày nhìn ba đứa bé mũm mĩm lớn lên, không ai biết trong lòng họ vui sướng đến nhường nào.
Việc Tần Song Song đã quyết định thì không bao giờ hối hận, buổi chiều đến trường, cô đi một mình, không mang theo Tam Bảo.
Sáng sớm cô đi bằng xe đạp, tối về cũng đạp xe, không cần ai đón. Tam Bảo để ở nhà, Thẩm Thần Minh cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, không phải lái xe đi về đón đưa.
Anh cũng bận, đang bận sửa sang nhà cửa, tranh thủ sớm chuyển đi.
Lúc cô đi Tam Bảo đang ngủ, tỉnh dậy chắc sẽ khóc nháo. Không sao, trẻ con khóc vài ngày rồi cũng quen thôi. Bụng đói, không có sữa mẹ tự khắc sẽ uống sữa ngoài.
Cũng không còn cách nào, sữa của cô không nhiều, cả ngày cứ dính dáng mãi cũng không phải chuyện.
Thà cắt đứt luôn, để Tam Bảo theo hai anh trai.
Tam Bảo tỉnh dậy không thấy mẹ, quả thực cứ khóc liên tục, đứa bé nhỏ như biết chuyện gì đó, nhìn khắp nơi, tìm khắp chỗ, đói cũng không chịu uống sữa, chỉ khóc.
Thẩm Thần Minh xót con không chịu nổi, bế lên dỗ dành.
Trần Châu Châu đang ngủ trưa ở nhà, bị tiếng khóc của Tam Bảo làm phiền rất khó chịu, mấy lần muốn bật dậy c.h.ử.i bới. Cô ta chỉ muốn ngủ một giấc trưa, sao lại khó khăn đến vậy?
Sau khi bị bố lôi từ cổng lớn về nhà, một trận chỉ trích: “Trần Châu Châu! Con đúng là đồ ngốc, vô cớ vô cô con chạy đi thêm gánh nặng cho người ta làm gì?
Người của Hải Làn Hài Xưởng đến phát tiền cho các quân tẩu có sai không? Tại sao con lại giật cặp của người ta? Còn dám đe dọa người ta?
Nếu họ báo cáo công an, nói con tấn công kiều bào hồi hương, con phải làm sao? Từ Ái Hoa đ.á.n.h con không sai, cô ta là để giúp con, đ.á.n.h cho con một trận, xưởng trưởng Hải Làn Hài Xưởng nguôi giận, mới không tìm phiền phức cho con.”
Mẹ cô ta ngồi bên cạnh, động đậy môi, bị bố trừng mắt, rụt cổ không dám lên tiếng.
“Bao giờ con mới chịu khôn ra một chút? Đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch kia ra để xấu hổ nữa được không?” Bố cô vỗ vào mặt mình, vỗ “bôm bốp”, “Mặt mũi của bố bị con làm cho mất hết rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Châu Châu lười biện giải, cô ta biết mình đã bốc đồng. Không nên giật cặp của Ngô Hải Lượng, nếu không hôm nay việc thủ công của Hải Làn Hài Xưởng nhất định sẽ giao cho cô ta.
Bị bố chỉ trích thực ra cũng không có gì, cô ta hoàn toàn không thấy có gì phải ngại, chỉ là không nhận được việc thủ công nên rất không phục.
Buổi chiều không có việc gì về nhà ngủ một giấc, vừa mới chợp mắt, đứa bé nhà bên cạnh đã bắt đầu khóc.
Khóc không ngừng.
Rất muốn xông ra bóp c.h.ế.t người ta.
Đứng dậy đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy Thẩm Thần Minh đang bế con dỗ dành, cô ta lại nhát, không dám nói gì, rút về giường, lấy chăn trùm đầu.
Thẩm Thần Minh tính tình không tốt, cô ta gây sự với trẻ con cũng không đúng. Trẻ con mà! Làm sao có đứa không khóc không nghịch.
Hơn nữa Thẩm Thần Minh bây giờ là Tham mưu trưởng Sư bộ, cùng cấp với bố cô ta, cô ta chỉ là một nữ binh văn công trong Đoàn Văn công, có tư cách gì để ngang ngược trước mặt anh ta?
Tam Bảo là đứa bướng bỉnh, không uống sữa ngoài là không uống, dỗ thế nào cũng không chịu. Khóc rồi khóc rồi cũng thiếp đi, Lý Uyên xót con lắm, ngủ rồi cũng ôm trong tay.
Tần Song Song dạy xong hai tiết học về, Tam Bảo như có cảm ứng, vốn đang ngủ, nghe thấy tiếng cô lập tức mở mắt, nhìn thấy mẹ liền chồm tới.
Được bế trong lòng là cứ chúi đầu vào, dáng vẻ rất rõ ràng, nó muốn b.ú. Tần Song Song không mềm lòng, bế Tam Bảo lên thơm một cái, rất nghiêm túc nói với nó.
“Tam Bảo! Nghe mẹ nói này, từ hôm nay trở đi, con sẽ uống sữa ngoài giống hai anh trai. Mẹ phải đi làm, không tiện mang con theo bên người.”
Tam Bảo ngây người ra, không chúi vào lòng mẹ nữa, Lý Uyên pha sữa mang tới, Tần Song Song lắc lắc bình sữa, thử nhiệt độ sữa, sau đó đưa vào miệng Tam Bảo.
“Uống đi! Uống vào mau lớn, Tam Bảo ngoan của mẹ, sau này nhớ nhé, bình sữa này là của con, trên đó có dán chữ “tam” của Tam Bảo đấy.”
Ở nhà có hai bộ bình sữa, một bộ do Thẩm Thần Minh mua, một bộ do bà nội của các con Vân Nga mua. Một bộ dùng để pha sữa, một bộ dùng cho các con uống nước.
Nước uống không phải nước lọc, mà là nước pha một chút mật ong. Trẻ uống sữa ngoài dễ bị nóng, Tần Song Song bảo người nhà cách vài ngày lại cho các con uống nước.
Hai bộ bình sữa đều có đ.á.n.h dấu, dán ba chữ số “1, 2, 3”, lần lượt là Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo.
Không biết vì sao, có lẽ Tam Bảo đã đói, nó không bài xích bình sữa, mở miệng từ từ b.ú.
Lý Uyên bên cạnh cười: “Đứa bé này, phải do con cho nó uống, bố nó cho uống đều không chịu ăn, chỉ khóc, khóc không ngừng. Con về cho uống, nó liền chịu uống rồi.”
“Lúc này chịu uống là vì đói thôi, cả buổi chiều không ăn gì, nếu không ăn nó còn đói tiếp, thà ăn tạm vậy.” Tần Song Song nhìn ra sân, lấy làm lạ hỏi, “Mọi người đều đi đâu rồi? Sao con không thấy?”
Lý Uyên trả lời: “Ông con ở nhà không chịu nổi, lên núi rồi, nói là đi dạo một vòng, xem có bắt được thú rừng gì không.
Ông nội nhà chồng đi với Thần Minh rồi, hứng khởi muốn đi xem nhà bên kia. Họ vừa đi không lâu thì con về, Đại Bảo Nhị Bảo đang ngủ.”
Nhìn Lý Uyên tất bật lo toan cho nhà mình, Tần Song Song bỗng thấy rất áy náy, cô sinh ba đứa con, khiến cả bố mẹ ông nội đều phải vất vả theo.
“Mẹ! Sắp Tết rồi, Chủ nhật mình đi Hải Thành một chuyến nhé! Con bảo Thần Minh lái xe chở mọi người đi, mua cho các thành viên trong nhà, già trẻ lớn bé, ít quần áo mới.”
“Mua quần áo mới làm gì, mẹ có quần áo mặc rồi.” Mắt Lý Uyên vẫn dán vào Tam Bảo, sợ nó lần đầu uống bình không quen, bị sặc, “Tiền của con cứ để dành đi, còn phải nuôi ba đứa trẻ, sau này chỗ cần tiền còn nhiều.”