Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 245: Dám đe dọa vợ ta, hắn đáng bị đánh



Tần Song Song đạp xe về đến nhà, liền bị ba nhóc con vây kín, chút bất mãn trong lòng sớm đã bị ném đến tận chín tầng mây, cô lần lượt hôn lên mặt từng đứa.

Bảo Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo đều cười "khúc khích".

Bảo Bảo cười có chút dè dặt, dù cũng phát ra tiếng, nhưng thời gian kéo dài không lâu.

Nhị Bảo cười ngây ngô nhất, còn to tiếng nữa, từ đầu đến cuối, đếm ra thì tiếng cười của nó vang to nhất, cũng thu hút nhất.

Tam Bảo thì có nhiều trò nghịch ngợm nhất, cứ cười mãi, cứ chui vào lòng mẹ, một lúc lại ngẩng đầu lên nhìn mẹ, thấy mẹ sắp hôn mình, lại lần nữa cười "khúc khích" rồi trốn đi.

Thẩm Thần Minh nhìn cảnh tượng vui vẻ của một lớn ba nhỏ, khóe miệng giãn ra, trong lòng tràn ngập ngọt ngào.

Trên mặt Thẩm lão gia cũng nở nụ cười: "Ba đứa trẻ này càng ngày càng tinh khôn, mẹ không về là cứ đòi ra cổng đơn vị, không cho đi là khóc, bế về cũng khóc."

"Đúng vậy đó, đứng đó đợi cũng được, chứ nhất định không chịu về." Tần gia gia lắc đầu cười, "Đặc biệt là Tam Bảo, nhỏ nhất mà lanh lợi nhất, nếu muốn bế nó về nhà, không được nói là về nhà, mà phải bảo với nó là đi chơi. Đi loanh quanh bên ngoài một vòng rồi mới về, như vậy thì mới có thể dỗ được."

Tam Bảo như hiểu rằng tằng ngoại công đang nói đến mình, ngẩng đầu lên, không vui mà hét to "A! Ừm! A! Ừm!", khiến người lớn cười không thôi.

Tần Song Song rất nghiêm túc nói với các con: "Về sau không được không nghe lời, mẹ đi dạy học, đến lúc về thì sẽ về, không được đứng ở cổng lớn đợi mãi.

Gió to mưa lớn sẽ lạnh, nếu cảm sốt thì phải đến bệnh viện tiêm t.h.u.ố.c, các con không sợ đau sao? Còn nữa, thái gia gia và tằng ngoại công tuổi đã cao, không thể đứng mãi, rất mệt, các cụ chịu không nổi, biết chưa?"

Bảo Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo đều nhìn mẹ, dường như hiểu dường như không, nhưng Tần Song Song vẫn kiên quyết cho rằng chúng đã hiểu.

Lý Uyên, Thẩm lão gia và Tần gia gia không phản đối việc cô nghiêm túc nói chuyện với bọn trẻ, thói quen đều được bồi dưỡng từ nhỏ.

Thẩm Thần Minh ở nhà nói chuyện với bọn trẻ cũng đều nghiêm túc, sẽ không nói bậy với chúng, lúc cần đùa thì đùa, lúc cần nói chuyện nghiêm túc thì nói chuyện nghiêm túc.

Có lẽ chúng không hiểu, nhưng sẽ biết xem sắc mặt người lớn. Mặt mẹ nghiêm túc, chúng cũng sẽ nghiêm túc.

Sau khi uống sữa, lại uống nước, chơi với chúng đến hơn chín giờ tối, mới lần lượt dỗ chúng ngủ.

Việc ở trường của Tần Song Song không bao giờ mang về nhà làm, có việc gì đều giải quyết xong ở trường. Bọn trẻ ngủ rồi, cô cũng hơi mệt, uể oải nằm ngả trên giường.

Thẩm Thần Minh bước vào phòng, sửa soạn lại giường, cởi áo ngoài cho cô, chăm sóc cô giống như chăm sóc bọn trẻ vậy.

Hai người nằm trên giường, Thẩm Thần Minh nhận thấy tâm trạng của nhóc con không ổn, quan tâm hỏi: "Sao vậy? Tâm trạng không tốt sao?"

"Có một chút." Tần Song Song lật người, nằm bên cạnh Thẩm Thần Minh, "Gặp phải một tên l.ừ.a đ.ả.o."

"Lừa đảo? Muốn lừa em cái gì?"

Thẩm Thần Minh lập tức căng thẳng lên, nhóc con xinh đẹp như vậy, đặc biệt là sau khi sinh con, cả người như quả đào chín mọng, không biết khiến bao nhiêu người thèm muốn.

Tên l.ừ.a đ.ả.o muốn lừa tiền của nhóc con nhà hắn? Không thể nào, tiền đều đầu tư hết rồi.

Chẳng lẽ muốn lừa chính bản thân cô ấy? Tên l.ừ.a đ.ả.o kia có đẹp trai bằng hắn không?

"Không phải lừa em, mà là muốn lừa cả trấn Linh Sơn."

"Hả? Hắn ta có năng lực đó sao?"

Thẩm Thần Minh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không lừa nhóc con của hắn là được, tên l.ừ.a đ.ả.o có năng lực là chuyện của hắn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Song Song không biết suy nghĩ trong lòng đàn ông, đem chuyện Hoàng Long và trưởng trấn huy động vốn kể cho anh nghe, ánh mắt Thẩm Thần Minh lập tức lạnh lẽo, toát ra hàn ý.

"Hắn chặn em lại đe dọa?"

"Quăng một câu nói cay nghiệt, cuối cùng bị em dọa cho sợ rồi."

"Vậy cũng không được, ngày mai anh đi tìm hắn, cái thứ Hoàng Long Hắc Long Bạch Long gì đó anh không quan tâm, dám đe dọa vợ anh, hắn đáng bị đ.á.n.h."

Tần Song Song không ngăn cản: "Tùy anh, em thấy người đó rất xảo quyệt, lúc anh sửa hắn hãy cẩn thận chút, đừng mặc quân phục, mặc quần áo thường mà đi."

"Loại người gì, l.ừ.a đ.ả.o còn dám ngang ngược?" Thẩm Thần Minh khinh bỉ hừ lạnh, "Trưởng trấn Linh Sơn đúng là thằng ngu. Sự tình mà làm to, đủ khiến hắn uống một bình đắng."

"Đó không phải việc chúng ta nên quản, chỉ cần không lừa được đến đầu các chị vợ, bọn họ thích quậy phá thế nào cũng được." Tần Song Song nằm lên người Thẩm Thần Minh, "Trưởng trấn có lẽ muốn nhân việc Hoàng Long mở xưởng để thăng tiến thêm một bước."

"Chủ ý là không tệ, tiếc là tìm nhầm người." Thẩm Thần Minh vuốt tóc Tần Song Song, vô tình nhặt lấy một lọn, chà xát giữa hai ngón tay, "Nếu Hoàng Long không phải là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, chân thực mở xưởng ghế mây, trưởng trấn rất có khả năng được điều đến khu làm việc.

Nếu hắn ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, lừa đi tiền mồ hôi nước mắt của dân chúng, vậy trưởng trấn sẽ gặp họa, không chừng bị cách chức."

"Theo em thấy, hắn ta chính là một tên l.ừ.a đ.ả.o, nhưng chuyện này không ai tin đâu, mọi người đều cho rằng ông chủ Hoàng này là thành tâm thành ý đến trấn mở xưởng."

Thẩm Thần Minh hôn cô một cái: "Chuyện này em đừng quản, hắn có phải l.ừ.a đ.ả.o hay không, cuối cùng xảy ra vấn đề gì, đó đều là chuyện của trưởng trấn. Như em nói đó, chỉ cần hắn không lừa đến đơn vị, sự vụ địa phương không liên quan gì đến chúng ta."

Tần Song Song khẽ thở dài: "Em chỉ xót những người dân thường, kiếm được đồng tiền mồ hôi nước mắt vất vả, lại bị lừa mất đi như vậy.

Một ngàn tệ không phải số nhỏ, trưởng trấn cũng không biết nghĩ thế nào, lại cứ tin tưởng ông chủ Hoàng kia, em cảm thấy ngay cả tên của hắn ta cũng là giả."

Biết nhóc con lương thiện, nhưng nếu cô thật sự nói ra chuyện này, chưa chắc đã có người tin.

Không chừng mọi người còn mắng cô, Linh Sơn trấn nghèo, khó khăn lắm mới có một ông chủ từ nơi khác đến muốn đầu tư mở xưởng, muốn tìm cho con cái họ một lối thoát, ai cũng hoan nghênh, mong đợi, khao khát.

Có người nhảy ra phản đối, không cần chính họ Hoàng kia ra tay, những người đã góp vốn sẽ chủ động c.h.ử.i bới.

Loại chuyện này tốt nhất là nhìn thấu nhưng không nói ra, để tránh tốt bụng không được báo đáp.

"Đó là bản lĩnh của hắn ta, chúng ta không quản." Thẩm Thần Minh vỗ lưng Tần Song Song, từng cái từng cái, rất nhẹ nhàng, "Cũng không quản nổi, thật sự xảy ra chuyện, kẻ chịu thiệt là trưởng trấn."

"Em có quản đâu." Tần Song Song ngáp một cái, nhắm mắt lại, "Mỗi người có nhân duyên của riêng mình, chỉ cần không làm tổn thương đến em, em mới không thèm quản."

"Đúng rồi, nhóc con của anh nhìn thấu suốt, sống thông suốt, cả đời sẽ không bị thiệt thòi hay mắc lừa."

"Phải rồi, ai muốn lừa em? Hắn ta chưa có cái bản lĩnh đó." Tần Song Song tự khen một câu, không nhịn được cười, "Em chủ trương không tin vào chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, vừa hay rơi trúng đầu em. Em bước từng bước, thực chất, lời ngon tiếng ngọt của ai cũng không nghe."

"Ừm! Như vậy thì không dễ bị người ta lừa." Thẩm Thần Minh tắt đèn ngủ, nằm xuống, "Ngủ đi!"

Tần Song Song không nói gì, gật đầu, nằm trên người anh, ngủ thiếp đi.

Thẩm Thần Minh lại mở mắt, trong đầu nghĩ cách ngày mai tìm người kia cảnh cáo thế nào, dám dọa nhóc con của hắn, sống không nhàm chắc rồi?

Muốn làm l.ừ.a đ.ả.o thì cứ làm cho an phận, dọa người là có ý gì?