Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 323: Anh hỏi thăm cô ấy làm gì?



“Em không có vấn đề gì.” Tần Song Song cũng không khiêm tốn, khí thế trên người tự nhiên toát ra, “Chỉ xem nhà trường sắp xếp như thế nào.”

Chu Khải Bân bổ sung với Hiệu trưởng: “Cô ấy có chứng chỉ hành nghề sư phạm, vốn dĩ đã là một nhà giáo d.ụ.c.”

“Ồ? Trước đây em vốn là dạy học sao?” Hiệu trưởng lập tức yên tâm không ít, “Không trách không chút nào sợ hãi.”

“Cô ấy dạy tiếng Anh cho cả ba khối lớp 10, 11, 12 cấp ba đấy?” Triệu Minh Châu thay Tần Song Song nói, “Nghe nói điểm thi tiếng Anh trong kỳ thi đại học ở Hải Thành đều đứng đầu.”

Tề Vĩ Thanh thầm ghi nhớ lại, những nơi khác anh không dám nói, chứ Hải Thành anh vẫn có vài người quen, lát nữa sẽ gọi điện hỏi thăm.

Thực sự có tốt như lời cô ấy nói?

Phàn Mặc Hồng nghe cuộc trò chuyện của mọi người, trong lòng vô cùng chạnh lòng, nếu Tần Song Song không để hắn làm trợ giảng này, vậy hắn nên đi về đâu?

Mặc dù ngoài tiếng Đức, hắn còn học thêm tiếng Pháp, nhưng tiếng Pháp của hắn học cũng không ra sao. Lúc trước có thể được chọn làm trợ giảng, vẫn là nhờ hao tốn chút công sức lên Triệu Minh Châu.

Khiến cô ấy thấy được hắn là một sinh viên tốt, chăm chỉ ham học, thích giúp đỡ người khác.

Triệu Minh Châu sức khỏe không tốt, mỗi lần lên lớp xong, hắn đều tranh thủ đưa cô ấy về văn phòng, còn chủ động giúp cô ấy chấm bài tập, lâu dần, sau khi hắn tốt nghiệp đã trở thành trợ giảng của cô.

Có thể nói, vị trí trợ giảng này của hắn là do Triệu Minh Châu chủ động đề xuất, không hề thông qua thi cử, phỏng vấn.

Tần Song Song thì khác, cô ấy dựa vào thực lực mà lên, Triệu Minh Châu rõ ràng rất thích cô ấy, muốn đuổi đi cũng không được.

“Vậy thì như thế này, đồng chí Tần Song Song! Em hãy thực tập trước nửa năm, sau đó thông qua thành tích giảng dạy của em, rồi quyết định em có cần chuyển thành giáo viên chính thức hay không.”

Lời của Tề Vĩ Thanh vừa dứt, Triệu Minh Châu đã sững sờ: “Hiệu trưởng! Thời gian thực tập nửa năm là quá dài, đứa trẻ này không cần trợ giảng, một mình cô ấy đảm nhiệm toàn bộ công việc.

Ở nhà cô ấy có ba đứa con phải nuôi, mức lương thực tập sinh ấy làm sao đủ nuôi nổi ba đứa trẻ? Tôi nghĩ thời gian thực tập là ba tháng thôi! Kết thúc học kỳ này, chuyển thành giáo viên chính thức.”

Chu Đức Quần và Chu Khải Bân đều không lên tiếng, chuyện này họ không thể dễ dàng xen vào.

Triệu Minh Châu thì khác, cô ấy sắp nghỉ hưu rồi, sau này sẽ không còn giao thiệp gì với Hiệu trưởng, nói được hay không nói được đều nói ra cũng không sao.

Phàn Mặc Hồng nghe thấy mà cả người chua xót thành dưa muối, cảm thấy Triệu Minh Châu thật thiên vị, hắn làm trợ giảng lâu như vậy rồi, cũng không thấy cô ấy đấu tranh một chút quyền lợi nào cho hắn.

Tần Song Song vừa đến, cái gì cũng được cân nhắc chu đáo cho cô ấy.

Tề Vĩ Thanh không có ý kiến gì, người mà Triệu Minh Châu hết mực tiến cử, tuyệt đối có thực tài thực học.

Hiện tại việc trường thiếu giáo viên tiếng Đức đã đến mức cấp bách, không thể vì thời gian thực tập ba tháng mà khiến người trẻ tuổi chạnh lòng.

Hơn nữa, số người học tiếng Đức vốn dĩ đã ít, muốn tìm một giáo viên giỏi còn khó hơn lên trời. Ngay trước mắt đã có một người, nếu anh bỏ lỡ, thì đến năm nào tháng nào mới có thể tìm được một người ưu tú như cô ấy.

“Được, cứ quyết định như vậy, ngày mai em đến dạy, tôi và cô Triệu sẽ đi dự giờ.”

Tần Song Song không có ý kiến: “Vâng, vậy em cần mang sách giáo khoa tiếng Đức về nhà, để làm quen với nội dung giảng dạy của bài học.”

Triệu Minh Châu phân công Phàn Mặc Hồng: “Trợ giảng Tiểu Phàn! Anh dẫn đồng chí Tần Song Song đến văn phòng của tôi, nói rõ về nội dung giảng dạy của bài học.”

Phàn Mặc Hồng không dám có ý kiến, gượng cười gật đầu: “Vâng! Đồng chí Tần Song Song xin đi theo tôi.”

Tần Song Song hơi nhíu mày, cô ấy không muốn tiếp xúc riêng với Phàn Mặc Hồng, sợ hắn bộc lộ bộ mặt đáng ghét. Nhưng nghĩ lại, bây giờ hắn vẫn là trợ giảng, chắc chắn không dám làm gì cô - một giáo viên thực tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô chào mọi người, rồi đi theo Phàn Mặc Hồng.

Chu Khải Bân rất hài lòng, anh đã biết trước, năng lực của Tần Song Song không kém, chắc chắn sẽ được chọn.

Tề Vĩ Thanh nhìn Chu Khải Bân, vỗ vai anh: “Anh rất tốt, có thể phát hiện nhân tài ưu tú, giải quyết được một nỗi bận tâm của tôi.”

Triệu Minh Châu tán thành ý kiến của Hiệu trưởng: “Đúng vậy! Như thể giải thoát cho tôi, thật sự phải cảm ơn thầy Chu rất nhiều.”

Chu Khải Bân liên tục phủ tay: “Các vị nói quá lời rồi, là đồng chí Tần Song Song đến tìm tôi bàn bạc, cô ấy có gia đình, có con cái, không thể lên lớp đầy đủ mỗi tiết được.

Cô ấy nói có thể sẽ vắng mặt một số tiết, nhưng đảm bảo thi cuối kỳ tuyệt đối không trượt. Tôi mới nghĩ để cô ấy đến tham gia phỏng vấn trợ giảng, không ngờ cô ấy một cái đã trở thành giáo viên thực tập.”

Chu Đức Quần cầm tờ giấy thi trong tay lắc lắc: “Năng lực của cô ấy rất mạnh, đề thi năm thứ tư đại học, vậy mà cô ấy làm được điểm tuyệt đối. Tôi còn nghi ngờ, không biết cô ấy đã tự học xong toàn bộ chương trình đại học chưa nữa.”

“Có thể lắm.” Mắt Triệu Minh Châu lấp lánh, “Đề thi tiếng Đức cũng là đề năm thứ tư, cô ấy làm cũng đạt điểm tuyệt đối, rất có khả năng đã tự học xong toàn bộ chương trình đại học, không thì không thể đảm bảo bản thân không trượt.”

Tề Vĩ Thanh hơi khó tin: “Không phải chứ? Cô ấy mới tham gia kỳ thi đại học tại chức, đã tự học xong chương trình đại học rồi sao?”

“Anh không hiểu đâu.” Mặc dù Tề Vĩ Thanh là Hiệu trưởng, Chu Đức Quần nói chuyện với anh vẫn rất tự nhiên, thoải mái, “Có những đứa trẻ học hành rất có thiên phú, lượng kiến thức người khác học trong một năm, ở cô ấy chỉ cần một tháng.”

Triệu Minh Châu cười: “Điều này tôi không quan tâm, chỉ cần đồng chí Tần Song Song có thể đảm đương được việc giảng dạy tiếng Đức, tôi sẽ yên tâm. Sau này tôi có thể ở nhà nghỉ ngơi thoải mái, không cần phải hao tâm tổn sức vì chuyện lên lớp nữa.”

Ánh mắt mang chút áy náy nhìn Triệu Minh Châu, Tề Vĩ Thanh cũng cười theo: “Nói đúng lắm, sau này không cần phải vội vã đến trường nữa.”

Mấy người tán gẫu thêm vài câu, sau đó giải tán.

Tề Vĩ Thanh trở về văn phòng của mình, tìm ra một cuốn sổ tay, lật ra, tra được một dãy số điện thoại, rồi nhấc máy quay số.

“Lão Vương! Là tôi, Lão Tề!”

Lão Vương ở đầu dây bên kia rất ngạc nhiên: “Lão Tề! Anh bận như vậy, sao lại nhớ tới gọi điện cho tôi? Có phải có việc gì cần tôi không?”

“Không có gì to tát lắm, chỉ muốn hỏi thăm anh về một người.”

Tề Vĩ Thanh hơi nhíu mày, thực ra cuộc điện thoại này hơi thừa, Tần Song Song dạy ở trường trung học thị trấn, Lão Vương chưa chắc đã biết.

Lão Vương sốt sắng hỏi: “Hỏi thăm ai? Là người Hải Thành chúng ta sao?”

“Ừ!” Tề Vĩ Thanh bóp thái dương, “Cô ấy tên là Tần Song Song, nghe nói là giáo viên tiếng Anh cấp ba tại một trường trung học ở vùng ven Hải Thành.”

“Anh hỏi thăm cô ấy làm gì?” Giọng Lão Vương mang theo vẻ gấp gáp, Tề Vĩ Thanh nghe ra được, “Cô ấy có sao à?”

“Cô ấy không sao cả, rất tốt, ngoại ngữ học đặc biệt giỏi, được đặc cách đề bạt làm giáo viên thực tập tiếng Đức, tôi muốn thông qua anh để tìm hiểu tình hình của cô ấy.”

Lão Vương thở phào nhẹ nhõm: “Hỏi tôi là đúng người rồi, cô ấy là em gái của con gái tôi. Tiếng Anh dạy rất giỏi, những học sinh có điểm tiếng Anh cao nhất trong kỳ thi đại học ở Hải Thành đều do cô ấy dạy ra.

Cô ấy thi đỗ vào trường các anh, đi rồi, còn nhờ con gái tôi tìm cho trường trung học thị trấn một giáo viên tiếng Anh, con bé nhà tôi hớn hở chạy đi dạy thay rồi.”

Tề Vĩ Thanh ngây người: “Lão Vương! Anh nói gì? Cô ấy là em gái của con gái anh? Vậy nói cách khác cô ấy là của anh...”

“Thu ngay cái suy nghĩ bẩn thỉu đó lại.” Lão Vương không kiên nhẫn ngắt lời Tề Vĩ Thanh, “Cô ấy là em gái do con gái tôi tự nhận, không liên quan gì đến tôi. Nhìn cái bộ dạng không đứng đắn của anh kìa, trong đầu suốt ngày nghĩ tưởng linh tinh cái gì vậy?”