Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 340: Tên trộm lập tức giận tím mặt, giơ tay đấm thẳng Dương Thụy



Điều này cũng không trách được hắn, là do tên móc túi trên xe buýt gây ra chuyện, hắn có thể làm sao được?

Dương Thụy lên một chuyến xe buýt, tìm một chỗ ngồi, ở cạnh cửa, phía sau có hai thanh niên lên theo, trông rất lưu manh.

Họ bám sát theo một bà lão, bà lão trên tay mang theo một chiếc túi da nhỏ màu đen, chân đi giày da, trên người bộ vest phẳng phiu, tóc uốn quăn, trông rất Tây.

Nhìn là biết người có tiền.

Bà lão ngồi xuống ghế phía trước Dương Thụy, hai thanh niên kia đứng ngay bên cạnh bà.

Xe chạy không nhanh không chậm, Dương Thụy buồn chán nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ về khoảng thời gian vui vẻ hôm nay ở nhà cô Tần.

Kể từ khi đến Kinh Đô học đại học, đây là lần đầu tiên hắn có một ngày lễ vui vẻ và hạnh phúc như thế.

Ba đứa bé nhà cô Tần rất thích hắn, đặc biệt là Tam Bảo, lần nào cũng đòi chơi "máy bay". Nắm lấy hai tay của bé, để bé nằm sấp trên vai hắn, rồi chạy ngược gió.

Tam Bảo cười "khúc khích", tiếng cười đó có sức lây lan cực mạnh, đến cả hắn cũng phải cười theo.

Hôm nay hắn không chỉ làm lũ trẻ vui, mà bản thân hắn cũng cảm thấy vui vẻ.

Đang suy nghĩ, bỗng hắn liếc thấy người đàn ông đứng phía trước kéo phéc-mơ-tuya túi xách của bà lão, rồi lấy ra một chiếc ví màu đỏ tía.

Hắn lập tức đứng dậy quát hỏi: "Anh làm gì đó? Tại sao lấy trộm ví của người ta?"

Bà lão giật mình, nhìn thấy chiếc ví trên tay tên trộm, lập tức giận sôi lên, giằng lấy chiếc ví, ném vào trong túi xách của mình.

Sự việc bại lộ, tên trộm lập tức giận tím mặt, giơ tay đ.ấ.m thẳng Dương Thụy.

"Muốn c.h.ế.t à, dám múa rìu qua mắt thợ, dám phá hỏng chuyện tốt của ta, ta g.i.ế.c mày."

Dương Thụy không ngờ tên trộm lại ngang ngược đến thế, càng không ngờ hắn dám ra tay đ.á.n.h người, một chút không để ý, mặt hắn đã ăn trọn một quả đ.ấ.m.

Bà lão tức điên lên, cầm túi xách đập túi bụi vào tên trộm, vừa đập vừa hét: "Bắt trộm, trộm đ.á.n.h người rồi. Mọi người mau tới giúp với."

Người thời đó còn khá chất phác, thấy tên trộm không chỉ ăn trộm mà còn đ.á.n.h người, ai nấy đều xắn tay áo xông tới, túm lấy tên trộm và đồng bọn, giận dữ đ.á.n.h cho một trận.

"Giữa ngày lễ mà gặp chuyện này, thật là xui xẻo."

"Bọn trộm chuyên nghiệp thế à? Ngày lễ cũng ra làm việc, không sợ làm người ta ghê tởm."

"Anh bạn trẻ tốt bụng muốn giúp các người cải tà quy chánh, chỉ ra lỗi lầm, không chấp nhận thì thôi, lại còn dám đ.á.n.h người, xem các người có tài cán gì."

"Thấy bà lớn tuổi, phản ứng chậm mà các người ra tay, sao không về nhà ăn trộm của dì, của bà, của bà nội bà ngoại các người đi?"

Dương Thụy ăn một quả đ.ấ.m, còn hai tên trộm thì thân thể đón nhận vô số quả đ.ấ.m, bị đ.á.n.h đến mức phải ôm đầu ngồi xổm xuống đất, bất động.

Bà lão nhìn thấy mặt Dương Thụy sưng vù lên như cái bánh bao đã ủ men, trong mắt lộ ra vẻ xót thương. Xe buýt sẽ đi qua một đồn công an.

Mọi người đều xuống xe ở trạm đó, đưa bọn trộm vào đồn công an. Dương Thụy là người trong cuộc, nên cùng đi vào làm lời khai.

Chuyện này hắn không kể với Tần Song Song, mà là Thẩm Thần Minh sau khi về nhà đã kể lại cho cô.

Dương Thụy làm xong lời khai rồi đi, Thẩm Thần Minh có việc đến đồn công an này, nhìn thấy bản lời khai trên bàn, biết được hắn bị trộm đ.á.n.h.

Trong lời khai ghi rõ ràng, hắn là Dương Thụy, khoa Hóa học Đại học Kinh Đô, đến nhà thầy cô ăn Tết Quốc khánh, khi trở về trường, trên xe buýt đã gặp phải trộm.

Hắn dám chắc, Dương Thụy này chính là học sinh hôm nay đến nhà hắn ăn cơm. Tiếc là hắn khá bận, cả ngày không rảnh để về nhà lấy một chút.

Sau khi xử lý xong mọi việc, trở về nhà đã hơn 10 giờ đêm, Tần Song Song và lũ trẻ đều đã ngủ.

Trong nồi cơm điện còn hâm cơm canh, đây là mẹ vợ để phần cho hắn. Hắn lấy cơm canh ra ăn xong, tắm rửa rồi vào phòng.

Tần Song Song bị đ.á.n.h thức, ngồi dậy: "Thần Minh! Anh về rồi à? Mệt lắm phải không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cũng hơi mệt." Thẩm Thần Minh kéo chăn mỏng lên giường nằm xuống, kéo Tần Song Song vào lòng, "Vợ! Hôm nay Dương Thụy có đến nhà mình không?"

"Có! Sao vậy?"

"Cậu ấy bị hai tên trộm đ.á.n.h."

"Hả?" Tần Song Song ngẩng đầu lên, hoảng hốt hỏi, "Có nghiêm trọng không? Anh có gặp cậu ấy không? Bị đ.á.n.h thành ra sao?"

"Anh không gặp cậu ấy, anh chỉ thấy lời khai của cậu ấy thôi." Thẩm Thần Minh vỗ nhẹ lưng Tần Song Song, "Yên tâm! Không sao đâu, chỉ bị đ.á.n.h một quả vào mặt.

Cậu ấy hành động dũng cảm, phát hiện bà lão ngồi hàng trước bị trộm móc ví, cậu ấy đứng lên ngăn cản, bị tên trộm bất ngờ đ.á.n.h một quả."

"Về sau thì sao?" Tần Song Song lo lắng hỏi dồn.

Là cô gọi mọi người đến nhà ăn cơm, không ngờ lại gặp chuyện này, không biết mặt Dương Thụy bị đ.á.n.h có nghiêm trọng không.

"Về sau hai tên trộm đó bị mọi người tóm cổ giải đến đồn công an, yên tâm! Dương Thụy không sao, anh hỏi rồi, chỉ bị đ.á.n.h một quả, sưng mấy ngày, m.á.u bầm tan hết là không việc gì."

Nghe vậy, Tần Song Song thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu, dựa vào n.g.ự.c Thẩm Thần Minh.

"Cậu ấy không sao là tốt rồi, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, em biết phải giải thích thế nào với bố mẹ cậu ấy đây?"

"Làm gì có chuyện gì, cậu ấy là người trưởng thành rồi. Ngủ đi em! Không có gì đâu, ngày mai còn phải đến trường nữa."

Thẩm Thần Minh hơi hối hận, không nên nói những chuyện này với vợ, nhìn cô lo lắng thế kia.

Vết thương trên mặt Dương Thụy nhiều lắm bốn năm ngày là khỏi, lúc đó hẵng nói với cô ấy cũng chưa muộn, bây giờ nói với cô ấy, hơi sớm một chút.

"Ừ! Em biết rồi." Tần Song Song ngáp một cái, ôm lấy eo Thẩm Thần Minh, "Anh cũng ngủ đi, ngủ cùng em."

"Ừ!"

Cúi đầu hôn lên người trong lòng, Thẩm Thần Minh đưa tay ôm c.h.ặ.t, lòng tràn đầy hạnh phúc.

Hôm nay thực sự mệt, chạy nhiều nơi, tuy đều là những vụ án nhỏ, nhưng cũng tiêu tốn không ít thời gian và sức lực.

Làm cảnh sát hình sự, thực sự rất mệt và vất vả.

Đã chọn vào nghề này, hắn cũng không thể oán trời trách người, mà phải nhận nhiệm vụ và làm thật tốt. Bảo vệ hạnh phúc và bình yên cho muôn nhà, là nguyện vọng của mỗi người công an chúng tôi.

Tần Song Song nhắm mắt nhưng không tài nào ngủ được, Thẩm Thần Minh đã ngáy khò khò rồi, đầu óc cô vẫn suy nghĩ lung tung.

Về sau nếu có gọi Dương Thụy đến ăn cơm, không thể để cậu ấy một mình về trường trước, để tránh xảy ra chuyện gì trên đường.

Đáng lẽ cậu ấy ở trong trường vẫn ổn, đều là vì cô, cậu ấy mới phải ra khỏi trường.

Không ra ngoài thì đã không thể nào gặp phải trộm cắp, cậu ấy cũng không có cơ hội hành hiệp trượng nghĩa. Bị đ.á.n.h một quả không sao thì thôi, nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?

Bọn trộm đều là những kẻ dễ nổi nóng, lúc lên cơn thì chẳng quan tâm gì cả, nhỡ đâu lấy d.a.o ra làm bị thương Dương Thụy thì sao?

Cô phải giải thích thế nào với bố mẹ cậu ấy?

Gia đình nông thôn, nuôi dạy một đứa con thành sinh viên đại học không dễ dàng gì, vì sự an toàn của cậu ấy, sau này nếu Dương Thụy có đến nữa, cô nhất định phải đưa cậu ấy về an toàn.

Không thể vì đến nhà cô ăn một bữa cơm mà xảy ra chuyện gì, vậy thì thật tồi tệ.

Hay là đừng gọi cậu ấy đến nữa, có món gì ngon thì mang đến trường cho cậu ấy, chỉ là vào những ngày lễ tết, nhìn cậu ấy một mình cô đơn trong ký túc xá, lại không nỡ lòng.

Cách tốt nhất là để cậu ấy đến rồi, cho ở lại nhà một đêm, sáng hôm sau cô cùng cậu ấy về trường.

Đúng vậy, cứ làm như thế, không dám để cậu ấy một mình về nữa.

Xảy ra chuyện, cô không thể gánh vác nổi trách nhiệm.