Vợ của Lão Trương vừa bước tới sau đã nghe thấy câu nói đó, liền cởi ngay chiếc dép trên chân ném thẳng vào mặt người kia.
"Miệng mày thối quá, người ta muốn mua nhà của tao, tại sao phải đợi mày nói chuyện xong? Mày là thằng nào? Tao đập c.h.ế.t cái đồ vô liêm sỉ như mày đây, dám bắt nạt đến đầu bà già tao à? Tao cho mày quá mặt lắm rồi đấy?
Nếu không phải xem mặt Lão Lý, bà già tao đã đuổi mày đi từ lâu rồi, muốn từ nhà tao kiếm chuyện ngon bổ rẻ, mày còn non lắm."
Thẩm lão gia và Tần gia gia, Tần Mộc, Lão Trương đều im lặng đứng nhìn, không có ý định ra can ngăn.
Họ An cũng không ngờ vợ Lão Trương lại hung hãn như vậy, không hợp một lời đã ra tay, trên mặt hắn bị đ.á.n.h trúng mấy cái, đế dép rất cứng, "bốp bốp bốp" đ.á.n.h vào mặt hắn đau điếng.
Đáng ghét là hắn còn không thể hoàn thủ, hắn là đàn ông, đối phương chỉ là một bà lão nhỏ con, nếu thật sự hoàn thủ thì hắn sẽ mất lý.
Một gã đàn ông to lớn đ.á.n.h một bà lão giữa đường, giống cái quái gì?
Hơn nữa hắn còn là cán bộ của Cục Vật tư, sự tình mà làm to chuyện, hắn sẽ ăn không xong.
Kỳ thực căn nhà này cũng không phải hắn muốn mua, mà là một người thân của hắn muốn mua.
Hắn đã dò hỏi kỹ rồi, nhà của Lão Trương như thế, nếu không phải gấp bán, mười vạn rất dễ bán. Hắn vốn định thương lượng với Lão Trương xong rồi mới đi tìm người thân, nói là đã bỏ ra mười hai vạn.
Như vậy hắn kiếm lời cả hai đầu, chỉ tốn chút công sức đi lại, đã kiếm được mấy vạn.
Không ngờ giữa đường lại g.i.ế.c ra một Trình Giảo Kim, nhà không mua được đã đành, còn bị đ.á.n.h một trận, thật là oan uổng.
"Sao bà có thể đ.á.n.h người? Người ta thường nói mua bán không thành nhân nghĩa vẫn còn, bà còn có nhân nghĩa không?" Họ An bị đ.á.n.h đau, há mồm chất vấn.
Vợ Lão Trương đâu có chiều hắn, một bãi nước bọt đặc, phụt thẳng vào mặt hắn: "Giữa tao và mày có nhân nghĩa gì chứ, mày chặn đường tài lộc của tao, tao liều mạng với mày.
Nếu không phải con gái tao đang gấp dùng tiền, căn nhà đó cho giá nguyên gốc tao còn không bán. Mày thì hay lắm, há mồm ra là c.h.ặ.t hai vạn, mày có nhân nghĩa không?
Người ta muốn mua mày còn chen ngang, sao? Nhà của tao là của mày à? Tại sao mày làm chủ? Cút! Cút cho tao thật xa, không thì tao còn đ.á.n.h mày nữa."
Thẩm lão gia và Tần gia gia, Tần Mộc đều không nói gì, đây là chuyện giữa vợ chồng Lão Trương và người kia, họ không tiện nói nhiều.
Mặt Lão Trương khó coi, đen sì: "Tiểu An! Lão Trương tôi không phải đồ ngốc, sao cậu cứ xem tôi như kẻ ngốc vậy?
Sáu vạn năm muốn mua căn nhà đó của tôi? Cậu mà còn là cán bộ Cục Vật tư, tôi thật không biết cậu làm cán bộ thế nào.
Tôi gấp bán nhà thật, nhưng dù có gấp thế nào, cũng không thể lỗ hai vạn bán cho cậu, lỗ hai ngàn tôi còn coi như tiêu xài chỗ khác.
Đừng nói tôi Lão Trương làm người quá đáng, không cho cậu cơ hội. Tám vạn ba, cậu muốn thì trả tiền, không muốn thì tôi bán cho người khác."
Họ An suy nghĩ một chút: "Tám vạn tôi mua."
Lão Trương nhìn hắn như đang nhìn kẻ ngốc, sau đó cười: "Cậu cứ giữ tiền của cậu đi!"
Nói xong, vẫy tay về phía Thẩm lão gia: "Lão Thẩm! Chúng ta đi, đi xem nhà nào."
Họ An ôm lấy mặt bị đ.á.n.h, hét theo họ: "Tám vạn không ít đâu, tôi trả bằng tiền mặt. Cái tên nhà quê kia chỉ đang lừa bác thôi, hắn ta lấy đâu ra tiền."
Mọi người vẫn không thèm để ý đến hắn, thậm chí còn không ngoảnh đầu lại, cứ thế bước tiếp.
Đến trạm xe buýt, lên một chuyến xe, đi qua mấy trạm, xuống xe, đi không xa lắm, rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Vợ Lão Trương từ trong túi đeo bên người lấy ra chìa khóa, mở cửa, hiện ra trước mắt là một tòa nhà Tứ Hợp Viện một sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chính phòng ba gian, đông sương phòng ba gian, tây sương phòng ba gian, tính ra tổng cộng chín gian phòng. Phía sau có một khoảng đất trống nhỏ, trồng một cây đào.
Phía trước có một cái sân, khá rộng, ít nhất cũng hơn một trăm mét vuông, xung quanh đều có tường bao.
Lão Trương giới thiệu cho Tần Mộc: "Cái sân này trước sau đều có đất trống, nhân khẩu đông, phòng ở không đủ, còn có thể tự xây thêm. Nếu không phải đứa con gái hư hỏng không chịu về, thật ra tôi không muốn bán."
Tần gia gia xem xong rất hài lòng, chín gian phòng, cả nhà lớn của họ ở là đủ rồi. Phía sau còn có một miếng đất trồng rau nhỏ, nếu không có việc gì trồng chút gì đó, vấn đề ăn rau cơ bản có thể giải quyết.
Sân phía trước rộng, sau này con cháu trong nhà lớn lên cũng có thể xây thêm. Đắt là hơi đắt, nhưng cháu trai trong tay có tiền, dù đắt thế nào cũng đáng.
Đây chính là cái gốc để bám rễ, có được nó, thì cũng như đã định cư ở Kinh Đô rồi.
Họ Tần nhà họ coi như đã an cư lạc nghiệp ở Kinh Đô, sau này cháu trai chắt trai không còn là những kẻ chân lấm tay bùn ở Tần Gia Trang nữa, mà là người Kinh Đô.
Tần Mộc xem xong cũng rất hài lòng, cậu mở từng gian phòng ra xem, trong chính phòng có giường, tủ quần áo, đều là loại cũ, còn chạm khắc hoa văn.
Đông sương phòng có một đống đồ linh tinh, tây sương phòng sạch sẽ tinh tươm, không có gì cả.
Mỗi khi đi đến một chỗ, Lão Trương lại giới thiệu với Tần Mộc một lần: "Giường, tủ trong chính phòng là do chủ nhân cũ để lại, đống đồ linh tinh trong đông sương phòng là con rể nhà chú tôi chuyển đến, nếu cậu thật tâm muốn mua, tôi lập tức bảo hắn thuê xe đến chuyển đi."
"Được! Được!"
Tần Mộc cười vô cùng tươi, dường như bao nhiêu năm nay ăn khổ chịu vất vả kiếm được tiền, tiêu vào căn nhà này đều là đáng giá. Sau này bốn anh em họ đều sẽ đến Kinh Đô, em gái cũng cuối cùng có nhà ngoại để về.
Không còn phải hàng năm vào mùng hai Tết thèm thuồng nhìn người khác, cô ấy và các con có thể về đây bái niên.
Thẩm lão gia nhìn căn nhà này cũng hài lòng: "Lão Tần! Chỗ này được đấy, nhà nhiều gian thế này, cả nhà lớn đều đủ rồi."
Tần gia gia cười đến mức mắt tít lại, không ngớt gật đầu: "Phải đấy, phải đấy, đều đủ cả rồi."
"Mấy đứa cháu trai nhà cậu có bản lĩnh, không trách Song Song lại giỏi giang như vậy. Lão Tần! Con cháu có tài, cậu ăn khổ chịu vất vả đều đáng giá."
"Ha ha ha! Cảm ơn! Cảm ơn!"
Tần gia gia thật sự tâm hoa nở rộ, nghe xong lời của Thẩm lão gia, trực tiếp cười phá lên. Cháu trai cháu gái của ông quả thật không tệ, đều rất giỏi giang, khiến ông nở mày nở mặt.
Lão Trương thấy Tần gia gia cười vui, ông cũng cười theo, nhưng đó là nụ cười gượng. Căn nhà tốt như vậy, ông thật không nỡ bán.
Nơi này môi trường yên tĩnh, ngoài kia là đường lớn, xung quanh có ngân hàng, chợ rau, trường học, làm gì cũng tiện.
Đáng tiếc con gái không ra gì, lấy phải một tên Tây lùa nghèo kiết xác, ngày ngày giục họ bán nhà, nghĩ lại thấy buồn lòng.
Vợ ông nói không sai, nhìn người ta Lão Tần thật có phúc, cháu trai tuổi không lớn, vậy mà kiếm được nhiều tiền như vậy. Con gái ông dù có ra nước ngoài cũng chẳng có bản lĩnh gì, làm cái gì cũng phải tìm họ trút cạn túi ra giúp đỡ.
"Căn nhà này tôi rất hài lòng."
Tần Mộc xem xong nhà, đứng cùng vợ chồng Lão Trương, Thẩm lão gia và Tần gia gia, nêu ra ý kiến của mình.
"Hài lòng thì tốt rồi." Vợ Lão Trương mừng rỡ khôn xiết, "Vậy cậu dự định khi nào đi làm thủ tục chuyển nhượng?"
"Tôi hoàn toàn không biết gì về mấy thứ này." Tần Mộc khó xử nhìn vợ chồng Lão Trương, "Các bác xem thế này được không, căn nhà này tôi trả theo giá gốc lúc các bác mua, phần chuyển nhượng các bác đi làm, cần thủ tục gì thì lại tìm tôi có được không?"