Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 433: Dùng bật lửa đốt tóc người khác



"Bà không thể đi được, chuyện vẫn chưa giải quyết xong đâu. Bà đã xô cháu tôi, phải xin lỗi cháu." Vưu Vân Nga chặn bà nội của bạn học Tiểu Hào lại.

Mặt bà nội Tiểu Hào tái mét: "Tôi có xô nó một cái, nhưng nó có ngã đâu? Xin lỗi cái gì? Nó chỉ là một đứa trẻ, lại ra tay tàn độc như vậy, đ.á.n.h cháu tôi thành thế này, tôi còn chưa bắt nó xin lỗi đây, tại sao tôi phải xin lỗi?"

Vưu Vân Nga tức giận: "Tại sao ư? Bà hỏi tại sao ư? Trẻ con đ.á.n.h nhau, bà là người lớn mà nhảy vào giúp một tay như vậy có được không? Không xin lỗi thì tôi sẽ đi tìm giáo viên, tìm nhà trường, tìm công an.

Bà là người lớn đ.á.n.h trẻ con, bắt bà xin lỗi là sai sao? Bà thương cháu bà, lẽ nào tôi lại không thương cháu tôi?

Xin lỗi! Phải xin lỗi! Không xin lỗi thì bà đừng hòng đi. Đợi bà xin lỗi cháu tôi xong, tôi tự khắc sẽ bảo cháu tôi xin lỗi cháu bà."

Nhị Bảo ưỡn cổ, chỉ thẳng vào bạn học Tiểu Hào kia: "Cháu không xin lỗi, là vì nó bắt nạt bạn cùng bàn Lưu T.ử Hàm của cháu, dùng bật lửa đốt tóc của Lưu T.ử Hàm.

Cháu thổi tắt lửa bật lửa của nó, nó không vui, xông đến đ.á.n.h cháu, cháu tức giận nên mới đ.á.n.h lại. Cháu không có lỗi, cháu không xin lỗi."

Có bà nội ở bên cạnh, bạn học Tiểu Hào tỏ ra hết sức ngang ngược: "Tao đốt tóc Lưu T.ử Hàm liên quan gì đến mày? Mày thổi tắt lửa của tao làm gì? Là mày trêu tao trước, tao không đ.á.n.h mày thì đ.á.n.h ai?"

Nghe những lời của đứa trẻ này, nhiều người c.h.ế.t lặng.

"Cháu kia! Cháu nhỏ vậy mà đã dám đốt tóc bạn học? Nếu lỡ làm bỏng người ta thì tính sao?"

Tiểu Hào ngẩng cao đầu, hừ một tiếng từ mũi: "Bỏng thì bỏng chứ sao, nhà Lưu T.ử Hàm nghèo, nó không dám gây chuyện với tao đâu.

Bố tao là xưởng trưởng, bố nó chỉ là một thằng vô dụng giữ cổng. Bố tao có tiền, bị bỏng thì đưa đến bệnh viện chữa là được, sợ gì, tao đốt mấy lần rồi."

"Trời ơi! Đây là đứa trẻ gì vậy?" Có người ôm n.g.ự.c kêu lên, "Nhỏ vậy mà đã mang bật lửa đến trường đốt tóc bạn học nữ? Nếu lỡ đốt c.h.ế.t người ta thì sao?"

"Không được, chuyện này không thể tha thứ, con cái chúng ta đều đang học trong trường, nếu một ngày nào đó bị nó nhắm đến, thì còn an toàn gì nữa?"

"Cô giáo chủ nhiệm sao vẫn chưa đến? Chúng ta phải hỏi rõ tình hình, mọi người chặn họ lại, không được để bà cháu họ rời đi, đây là vấn đề nghiêm trọng."

Vưu Vân Nga cũng thấy rờn rợn, bà kéo Nhị Bảo kiểm tra khắp người, thấy cháu không sao mới yên tâm.

"Nhị Bảo! Bạn học này của cháu tên là gì? Chuyện nó thường xuyên đốt tóc người khác, cô giáo chủ nhiệm của các cháu có biết không?"

Bé Thẩm Thiên Vĩ ngơ ngác nhìn bạn học Tiểu Hào kia, rồi lắc đầu: "Lớp cháu một tuần thay đổi chỗ ngồi một lần, trước đây cháu không ngồi cùng bàn với Lưu T.ử Hàm, cháu cũng không biết cô giáo chủ nhiệm có phát hiện ra không.

Nó tên là Lý Gia Hào, sống cùng khu với Lưu T.ử Hàm, hình như là trong khu gia đình của một nhà máy nào đó."

Vưu Vân Nga nghe vậy hiểu ra, bố của Lý Gia Hào là xưởng trưởng, còn bố của Lưu T.ử Hàm là người giữ cổng, e rằng là người khuyết tật.

Bà nội Lý Gia Hào liếc cháu trai một cái, giải thích với các phụ huynh xung quanh: "Nhà chúng tôi Tiểu Hào hơi nghịch ngợm, lén lấy bật lửa hút t.h.u.ố.c của bố nó.

Trẻ con còn nhỏ, thích nghịch ngợm thôi, tôi về sẽ dạy bảo nó. Nó sẽ không vô cớ đốt tóc người khác đâu, chắc chắn là Lưu T.ử Hàm trêu chọc nó trước."

Thẩm Thiên Vĩ lập tức bác bỏ: "Không có, Lưu T.ử Hàm không có trêu chọc nó. Tiết học này chúng cháu tự kiểm tra, cô giáo bảo chép chính tả chữ cái phiên âm. Lý Gia Hào ngồi phía sau chúng cháu, nó bảo Lưu T.ử Hàm cho nó chép bài, Lưu T.ử Hàm không đồng ý.

Hết giờ học, nó lấy bật lửa ra đốt tóc bạn ấy, làm Lưu T.ử Hàm sợ đến ngất đi, tóc bị cháy một đoạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cháu thổi tắt bật lửa trong tay nó, nó không vui, định đ.á.n.h cháu. Cháu thấy nó quá bắt nạt người khác, nên đã đ.á.n.h nó một trận.

Bà ơi! Cháu biết đ.á.n.h người là không đúng, nhưng Lý Gia Hào thực sự quá xấu, cháu không nhịn được."

"Tao xấu thế nào? Tao bảo nó cho tao chép bài, nó không chịu, tao đốt tóc nó thì đã làm sao? Nó không nghe lời, đáng bị dạy dỗ." Lý Gia Hào rất bất phục, hét với Nhị Bảo, "Mày có quyền gì thổi tắt bật lửa của tao? Tao có đốt tóc mày đâu, chuyện bao đồng ăn cứt. Hừ! Thẩm Thiên Vĩ! Tao ghét mày."

Thẩm Thiên Vĩ không chịu thua: "Lý Gia Hào! Tao cũng ghét mày, nếu mày còn đốt tóc Lưu T.ử Hàm, tao vẫn sẽ đ.á.n.h mày."

Bà nội Lý Gia Hào không chịu, quát lên hung dữ: "Mày dám? Nếu còn đ.á.n.h cháu tao, bà không tha cho mày đâu."

Vưu Vân Nga tức đến phì cười: "Không tha? Bà định không tha thế nào? Cháu trai nhà bà nhỏ tuổi đã độc ác như vậy, bà không những không dạy dỗ, còn dung túng, bà đúng là một bà nội tốt thật."

"Đúng vậy, chưa thấy người lớn tuổi nào không biết tự trọng như bà, cháu bà cầm bật lửa đốt tóc con người ta, như vậy rất nguy hiểm bà có biết không?"

"Nếu lỡ làm bỏng người ta thì tính sao? Bà có nghĩ đến không? Hơn nữa con cái chúng tôi cũng đang học trong trường, nếu xảy ra chuyện ai sẽ chịu trách nhiệm?"

"Bây giờ, nhà ai cũng chỉ một hai đứa con, bà chiều, chúng tôi cũng chiều, nhưng không thể chiều bừa, bật lửa là thứ có thể tùy tiện mang đến trường sao?"

"Đó là vật dụng rất nguy hiểm, trẻ con nhỏ không hiểu, bà lớn tuổi như vậy còn không hiểu sao?"

Đang lúc đó, giáo viên chủ nhiệm dắt một bé gái gầy yếu ra, mặt mày cô bé tái nhợt, trên tóc đuôi ngựa có vết cháy xém.

Cô bé nhìn thấy Lý Gia Hào và bà nội nó, không kìm được mà co rúm lại, như thể sợ hãi tột độ.

Giáo viên chủ nhiệm họ Vương, là một phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, người tròn tròn, trông thấy bà nội Lý Gia Hào, sắc mặt rất khó coi.

"Bà Lý! Con cháu nhà bà thực sự phải quản lý c.h.ặ.t chẽ rồi, sao có thể mang bật lửa đến trường đốt tóc bạn học? Nghe nói không phải lần đầu tiên rồi, hành vi này rất xấu. Tôi sẽ báo cáo với hiệu trưởng, xem cháu bé này bị dọa đến mức ngất đi lâu lắm mới tỉnh lại đây."

Mọi người nhìn thấy cô bé gầy yếu kia, run rẩy trốn sau lưng cô Vương, liền biết Lý Gia Hào bình thường chắc chắn không ít lần bắt nạt cô bé.

Bà nội Lý Gia Hào liếc nhìn Lưu T.ử Hàm, thờ ơ nói: "Nó ngất đi không liên quan gì đến cháu trai tôi, nhà nó điều kiện không tốt, thường xuyên không ăn no, chắc là đói lả nên ngất thôi."

Vưu Vân Nga thấy người này mặt dày thật, rõ ràng là cô bé nhát gan, sợ đến ngất đi, bà ta lại cố tình tìm cớ. Người như vậy tố chất quá kém, không trách nuôi dạy ra một đứa nhỏ ác quỷ.

"Bà Lý! Bà nói chuyện phải có lương tâm một chút, đứa trẻ này rõ ràng là bị dọa, không thấy nó đến giờ vẫn còn run sao?" Cô Vương rất tức giận, "Nếu nhà bà không quản nổi Lý Gia Hào, để nó muốn làm gì thì làm, nhà trường chúng tôi chắc chắn sẽ có biện pháp xử lý."

Đây rõ ràng là một lời cảnh cáo, bà nội Lý Gia Hào nhìn cô Vương, không nói gì.

Những người khác không nhịn được, lên tiếng.

"Cô giáo ơi! Con nhà chúng tôi học cùng lớp với nó, thực sự nên quản lý c.h.ặ.t chẽ, nếu nó điên lên, thấy ai cũng rút bật lửa ra đốt, thì không phải chuyện đùa đâu."

"Đúng vậy! Không những đứa trẻ điên, người lớn cũng điên theo, bạn nhỏ này thổi tắt bật lửa trong tay nó, nó đã xông đến đ.á.n.h nhau. Bà nội này còn hơn, thấy cháu trai không đ.á.n.h thắng, lại muốn xô ngã người ta."