Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 439: Nhóc con Thẩm Thiên Du đắc ý



Hai vợ chồng tất bật chuẩn bị, ngày hôm sau lại ra sạp bán hàng, việc kinh doanh của Tống Tiểu Mai vẫn cực kỳ tốt. Bánh bao thơm phức nóng hổi, dù là người lớn hay trẻ con, ăn một cái rồi vẫn muốn ăn thêm.

Hoành thánh và sủi cảo cũng bán khá chạy, một mình cô ấy bận không xuể.

Một tuần sau, Lưu Học Binh chủ động xin nghỉ việc, đến phụ Tống Tiểu Mai bán hàng ở sạp, hai vợ chồng cùng nhau bán đồ ăn sáng.

Dạo này Thẩm Thần Minh rất bận, hiếm khi nào về nhà đúng giờ, hôm nay không hiểu sao anh lại lái xe về đúng giờ.

Tần Song Song đang kiểm tra bài tập về nhà của ba đứa con, Đại Bảo Thẩm Thiên Kỳ khiến người ta yên tâm nhất, cả toán lẫn ngữ văn đều viết rất đẹp.

Nhị Bảo Thẩm Thiên Vỹ là đứa khiến người ta đau đầu nhất, vở bài tập nhàu nát, giống như rau muối cũ vậy, sách vở cũng quăn mép, chỗ này chỗ kia còn rách nữa.

Rõ ràng có bọc bìa sách cho nó, vậy mà cuối cùng chẳng biết cái bìa sách ấy đi đâu rồi.

Tam Bảo Thẩm Thiên Du là con gái, so với Nhị Bảo thì tốt hơn một chút xíu, nhưng cũng rất nghịch ngợm. Chữ viết nguệch ngoạc, rõ ràng từng chữ cái phải đứng thẳng, vậy mà cô bé lại có khả năng viết chúng nằm ngang ra.

Em nói với nó không được để nằm, phải đứng lên, nó còn cãi: "Mẹ! Đừng bắt chúng đứng nữa, mệt lắm, thi thoảng nằm xuống một chút cũng được mà."

Nghe xem, đó là lời gì chứ.

Ấy vậy mà ở nhà, người nào người nấy đều khen nó, Vân Nga khen nhiều nhất.

"Ôi giời! Tam Bảo nhà ta giỏi quá, lại còn có thể để chữ cái nằm xuống được, đúng là đứa bé thông minh."

Thẩm lão gia gia cũng khen: "Ừ, Tam Bảo giỏi lắm, Thái gia gia thích lắm."

Thẩm Quốc Phú dù không khen, nhưng nụ cười trên mặt đã nói lên tất cả.

Tần gia gia cũng rất thích Tam Bảo, đơn giản là trong nhà toàn con trai, chỉ có mỗi một bé gái này, nên được cưng như trứng mỏng.

Thẩm Thần Minh về nhà, thấy mẹ con ba người quây quần nói cười, vẻ lạnh lùng trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười ôn hòa.

Tam Bảo nhạy cảm nhất, thấy bố về, lập tức b.út xuống, leo lên người bố: "Bố! Sao bố giờ mới về, con nhớ bố lắm, nhớ lắm lắm."

Nhị Bảo cũng bỏ bài tập xuống, giơ tay từ phía sau trèo lên vai Thẩm Thần Minh: "Bố! Bố lại giải quyết xong một vụ án rồi hả, kể cho tụi con nghe được không?"

Khi bọn trẻ lớn lên, nếu Thẩm Thần Minh vài ngày không về, anh sẽ kể cho chúng nghe anh đã xử lý vụ án gì, để chúng biết lý do tại sao anh lâu không về nhà như vậy, và anh đã bận những gì.

Đồng thời cũng để chúng biết, bất cứ lúc nào cũng không được tùy tiện nảy sinh ý đồ xấu, nếu không sẽ bị chú cảnh sát bắt.

Đại Bảo đã không còn trẻ con như Nhị Bảo và Tam Bảo nữa, thấy bố về, cậu bé chỉ liếc nhìn, không chạy lại quấy rầy, tiếp tục cúi đầu làm bài.

Làm xong bài thì đọc sách, đọc những ấn phẩm dành cho thiếu nhi mà mẹ mua cho.

Ôm Nhị Bảo và Tam Bảo một lúc, Thẩm Thần Minh "gỡ" chúng ra khỏi người mình: "Nhanh làm bài tập đi, lát nữa bố sẽ kiểm tra."

Hai đứa trẻ cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, cúi đầu viết bài.

Thẩm Thần Minh thì đi đến chỗ Đại Bảo, nhấc cậu bé lên, cân nhắc xem nặng nhẹ thế nào: "Thẩm Thiên Kỳ! Sao con không lên cân chút nào? Nhẹ bẫng như lần trước vậy."

Đại Bảo mỉm cười: "Bố! Ở tuổi của con thì không thể lên cân được, mà phải cao lên, con có cao hơn Nhị Bảo một chút không?"

Nhị Bảo không phục: "Không có, cậu đâu có cao hơn tớ, chúng ta cao bằng nhau mà."

Tam Bảo đang vật lộn với những chữ cái "nằm" ngang, cái miệng nhỏ vẫn không quên líu lo: "Không đúng, cậu thấp hơn đại ca một chút xíu, hôm qua hai người đã so rồi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Song Song nhìn Nhị Bảo: "Em gái con nói không sai, Thẩm Thiên Vỹ! Con phải đối mặt với thực tế. Thấp hơn một chút thì đã sao? Có liên quan gì chứ?"

Nhị Bảo rất ấm ức: "Mẹ! Khi mẹ sinh bọn con ra, có phải mẹ đã cho đại ca tất cả những gì tốt đẹp nhất không? Cao hơn con thì thôi đi, nhưng tại sao đại ca lúc nào làm bài tập cũng dễ dàng như vậy?

Bọn con còn không cùng lớp, bài tập cô giáo giao cũng khác nhau, muốn chép bài của cậu ấy cũng không được."

Thẩm Thần Minh nhẹ nhàng đập vào người Nhị Bảo: "Nhìn xem con tài giỏi gì nào, đem chiều cao không đủ và bài tập không biết làm đổ lỗi cho mẹ con hả?

Cái gì gọi là cho hết những thứ tốt đẹp vào người đại ca? Ba đứa các con cùng lớn lên trong bụng mẹ mà."

Tam Bảo "khúc khích" cười, hả hê: "Nhị ca đáng thương quá, bài tập không biết làm, đổ lỗi cũng không xong."

Tần Song Song bên cạnh chỉ vào quyển vở của con gái: "Đừng chê nhị ca nữa, hãy nhìn lại những chữ cái của con đi! Kéo những đứa đang nằm kia dậy đi."

Thẩm Thần Minh thò đầu nhìn, lập tức bật cười: "Bốp ha ha ha! Thẩm Thiên Du! Con đúng là thiên tài, lại có thể để cho chữ cái nằm la liệt trên vở bài tập. Con làm thế nào vậy? Cô giáo có biết sự xuất sắc của con không?"

Lần này đến lượt Nhị Bảo chế nhạo Tam Bảo: "Ha ha ha! Bảo tao nói tao, giờ đến lượt mày đáng thương rồi chứ? Chữ cái còn có thể nằm xuống, xem mày nằm thế nào."

"Hừ! Tao không nằm, chúng cũng đừng hòng nằm."

Tam Bảo vốn có tính cách không chịu thua, liền lấy cục tẩy ra và bắt đầu tẩy những chữ cái đang nằm, sau đó vẹo đầu suy nghĩ, rồi lại viết từng chữ một cho chúng đứng lên.

Tần Song Song và Thẩm Thần Minh đều ở bên cổ vũ động viên, Tam Bảo đắc ý vô cùng, cái đuôi nhỏ vểnh lên cao.

"Chỉ cần em đủ nỗ lực, thì không có việc gì là không làm tốt." Nhóc con Thẩm Thiên Du đắc ý, cái đuôi nhỏ vô hình đằng sau lưng vẫy còn nhanh hơn cả chú ch.ó con vui vẻ.

Vân Nga từ trong bếp đi ra, liếc nhìn, không ngừng khen ngợi: "Tốt! Chữ cái của Tam Bảo nhà ta viết rất đúng, rất giỏi."

Thẩm Quốc Phú bước tới: "Cuối cùng cũng không để chúng nằm nữa, tốt lắm! Tam Bảo làm đúng, không thể để chúng lười biếng, phải để chúng đứng thẳng như cây cột cờ vậy."

Thẩm lão gia gia nheo mắt nhìn, thực ra chẳng nhìn ra được đã viết gì, nhưng không sao, không ngăn cản ông khen ngợi Tam Bảo.

"Ừ! Viết rất tốt, sau này cứ chăm chỉ viết như vậy, chúng ta không làm cái việc vô ích đâu."

Tần gia gia cũng không nhìn rõ: "Nếu Tam Bảo chuyên tâm làm gì, chắc chắn sẽ làm tốt."

Thẩm Thần Minh cảm thấy mọi người trong nhà đều quá đà, sao ai nấy đều khen bọn trẻ vậy?

Anh áp sát vào tai Tần Song Song: "Em ơi! Cứ luôn khen con như vậy có tốt không? Không lẽ lại làm hỏng Tam Bảo chứ?"

"Không sao." Tần Song Song nhỏ giọng trả lời, "Con còn nhỏ, cần được khen ngợi, để xây dựng sự tự tin cho cháu, những đứa trẻ ngoan đều được khen mà thành.

Đợi khi rèn được thói quen học tập tốt rồi, thì sẽ không cần phải lúc nào cũng khen nữa. Anh yên tâm! Em ngày ngày ở nhà trông coi chúng, sẽ không hỏng được đâu."

"Khổ cho em rồi."

Thẩm Thần Minh nhìn Tần Song Song, cảm thấy có chút áy náy với cô, ba đứa con đều ném hết cho một mình cô, còn anh thì suốt ngày chỉ bận bịu với chút công việc ở cơ quan.

Đành vậy thôi, ai bảo anh làm nghề này chứ? Khi có những vụ án lớn, trọng án, anh phải có mặt, hỗ trợ điều tra phá án, họp hành viết báo cáo tổng kết.

Bước nào cũng phải theo sát, trong đơn vị anh, rất nhiều người không quan tâm được đến con cái trong nhà.

Làm nghề của bọn anh, quả thực đã khiến một nửa kia trong gia đình phải gánh chịu quá nhiều áp lực.