Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 56: Cô Ấy Chặn Họng Dương Khai Phụng Uy Thế Thật Quá Đẹp!



Chỉ mải mê nói chuyện xây bếp đất, đã quên mất không hỏi cô nhóc biết đi xe đạp không, không ngờ cô ấy đạp phóng đi rồi. Nhìn dáng vẻ thuần thục của cô ấy, chắc là đã biết đi từ lâu lắm rồi.

Chẳng lẽ lại là học từ người khác trong thôn?

Tần Song Song: “......”

Ngài đã tự mình suy diễn hết rồi, còn bắt tôi nói gì nữa?

Từ đơn vị quân đội đến trường học ở thị trấn, nếu đạp nhanh thì khoảng nửa tiếng là tới, còn nếu chậm thì khoảng hơn bốn mươi phút, cũng không xa lắm.

Đi về sáng tối để làm việc đều không thành vấn đề.

Vừa đến trường, Hiệu trưởng Lý Duy Nhất đã tìm tới, hóa ra là đưa chìa khóa ký túc xá cho cô.

Ông bảo cô ký túc xá nằm ở phòng thứ hai, tầng hai của tòa nhà gia đình công chức, nhắc cô có thời gian thì dọn dẹp, vốn dĩ trước đây là chỗ của giáo viên tiếng Anh cấp ba cũ.

Tần Song Song rất khách khí cảm ơn, rồi quay về văn phòng.

Dương Khai Phụng không có ở đó, chắc là đi lên lớp rồi, còn Vu Na thì có ở đó, tiến lại gần chào cô.

“Chào cô! Cô Tần! Tôi là Vu Na, giáo viên dạy Lịch sử cấp hai và cấp ba, tôi ở ngay phòng bên cạnh cô.”

Đối với người tỏ ra thiện chí, Tần Song Song cũng đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào nhất: “Chào cô Vu! Thế ra cô là giáo viên Lịch sử duy nhất của cả trường chúng ta à!”

“Đúng vậy!” Vu Na cười khổ, “Biết làm sao được, điều kiện trường mình chỉ có vậy. Giáo viên Lịch sử, Địa lý, Chính trị, Thể d.ụ.c đều chỉ có một mà thôi. Chỗ chúng ta lại ở vùng xa xôi hẻo lánh, người bình thường đều chẳng muốn tới.”

Nghe ra, Vu Na dường như không thích ngôi trường này lắm, nếu không phải không có cửa, không có cách nào chuyển đi, ước gì đã rời đi từ lâu rồi.

Người tìm chỗ cao mà đi, nước tìm chỗ trũng mà chảy, đó đều là lẽ thường tình, không có gì để nói.

Mỗi người có một suy nghĩ riêng, Vu Na muốn rời đi, đến nơi tốt hơn phát triển cũng là chuyện dễ hiểu.

“Ồ! Thảo nào giáo viên tiếng Anh cấp ba trước đây bỏ đi.”

Tần Song Song tùy ý trò chuyện với Vu Na, lấy sách giáo khoa tiếng Anh lớp 11 ra, chuẩn bị cho tiết học sắp tới.

Cô làm việc gì cũng thích chuẩn bị trước, có chuẩn bị sẵn sàng mới có thể ứng phó tốt với những tình huống bất ngờ phát sinh.

“Đúng vậy! Cô ấy may mắn, được điều đi nơi khác, bằng không cô ấy cũng đừng hòng rời đi, lại phải mắc kẹt ở đây như bọn tôi thôi.”

Nghe giọng điệu chua chát như vậy, Tần Song Song không hùa theo, thật sự không biết nên nói gì.

Cô không quen biết ai trong văn phòng, Vu Na chủ động làm thân với cô, cũng không biết ý đồ của cô ta là gì. Trong văn phòng còn có hai thầy giáo đang chấm bài, Tần Song Song lại càng không dám nói nhiều.

Mắt mũi tối tăm, cô chẳng hiểu gì cả, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói còn chưa rõ, liều lĩnh hùa theo làm gì? Cô đâu có ngốc.

“Ừ!”

Cô đáp lại một tiếng đơn giản, tay mở sách giáo khoa tiếng Anh lớp 11 ra xem.

Vu Na thấy vậy, biết là cô không muốn nói chuyện nhiều, liền quay về bàn làm việc của mình, cũng đang sắp xếp đồ đạc cho tiết học.

Một lúc nữa phải lên lớp Lịch sử cho lớp 6, cô ta cũng cần chuẩn bị. Cấp hai và cấp ba tổng cộng sáu lớp, mỗi lớp mỗi tuần hai tiết Lịch sử, một tuần tổng cộng mười hai tiết.

Một tuần lên lớp sáu ngày, trung bình mỗi ngày hai tiết, có thể coi là khá nhẹ nhàng. Nhưng cô ta còn kiêm nhiệm dạy Mỹ thuật cho ba lớp 6 nữa, biết làm sao được, ai bảo nhân sự của trường lại thiếu thốn chứ?

Một giáo viên ước gì xé ra làm mấy mảnh để dùng, ngay cả hiệu trưởng cũng được phân công dạy không ít tiết phụ.

Tần Song Song không để ý đến Vu Na và những người khác trong văn phòng, cô đang xem xét lại vở bài tập tiếng Anh của học sinh lớp 11.

Giáo viên tiếng Anh trước có lẽ biết mình sắp đi, đã chấm bài tập lớp 11 rồi, nhưng chấm rất lung tung, lộn xộn.

Cô dự định lát nữa sẽ mang vở bài tập đến lớp, phát lại cho học sinh để các em sửa chữa lại.

Rồi dạy cho các em phương pháp ghi nhớ từ vựng, dạy sớm ngày nào, học sinh sẽ được lợi sớm ngày đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

________________________________________

Tiếng chuông hết giờ vang lên, không lâu sau, các giáo viên đi lên lớp đều trở về. Dương Khai Phụng nhìn thấy Tần Song Song, trong mắt tràn đầy tức giận.

“Cô thật sự định dạy thay ở đây?”

Ngẩng mắt nhìn thấy người phụ nữ đối diện mũi không ra mũi, mắt không ra mắt hỏi mình, Tần Song Song cảm thấy buồn cười: “Chẳng phải bà đã thấy rồi sao?”

“Lương giáo viên dạy thay không cao, cô biết không?”

“Biết chứ!”

Tần Song Song nghi ngờ nhìn Dương Khai Phụng từ đầu đến chân, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng, toát ra hơi thở băng giá, mang theo chút giễu cợt.

“Chẳng lẽ bà thấy tôi lương ít, định bù đắp cho tôi một phần?”

“Cô... cô...” Dương Khai Phụng sắp bị những lời của Tần Song Song tức c.h.ế.t mất, “Lòng tốt đem cho ch.ó ăn, lương cô ít, sao lại bắt tôi bù đắp?”

Ánh mắt Tần Song Song bỗng lạnh băng, giọng nói cũng cao hơn: “Thế bà hỏi làm gì? Để sỉ nhục tôi? Cảm thấy mình là giáo viên biên chế nên ghê gớm lắm sao?”

Dương Khai Phụng chưa từng thấy ai không theo lẽ thường như Tần Song Song, ý của bà ta là muốn cô hiểu giáo viên dạy thay không có tương lai, tự động từ bỏ, rời khỏi trường học.

Vậy mà cô ta lại hiểu sai, lại bắt bà ta bỏ tiền ra bù đắp, bà ta điên rồi hay sao? Đồng lương ít ỏi tự kiếm được còn chưa đủ trang trải cuộc sống cho cả gia đình? Lấy đâu ra tiền rảnh rỗi mà bù cho cô ta?

Dù có cũng không muốn bù, đó là chuyện của nhà trường, sao lại bắt cá nhân bà ta bù đắp?

Nhìn Dương Khai Phụng tức giận phùng má không nói, Tần Song Song càng hăng: “Không có cái tâm làm bà thánh đó thì đừng hỏi những câu làm tổn thương người khác. Lương giáo viên dạy thay cao hay thấp cũng không liên quan gì đến bà, đó là chuyện của tôi.”

Dương Khai Phụng tức giận đến nỗi n.g.ự.c trào dâng, bà ta coi như đã nếm mùi rồi, cô gái trước mắt tuy tuổi không lớn, nhưng nếu nói đến chuyện cãi bướng vô lý, cô ta nhận nhì thì không ai dám nhận nhất.

“Sao cô không chịu hiểu vậy, ý tôi là lương giáo viên dạy thay thấp, cô có thể không làm, tìm việc khác.”

“Tôi tại sao phải nghe lời bà?”

Tần Song Song đứng dậy, khoanh tay trước n.g.ự.c, rung rung một chân, càng nghĩ càng thấy buồn cười, ánh mắt không ngừng đảo qua người Dương Khai Phụng.

“Chẳng lẽ bà cũng muốn công việc dạy thay này? Bà không phải đang làm giáo viên chủ nhiệm, dạy học trong trường sao? Sao lại nhạy cảm với việc tôi đến dạy thay đến vậy?

Hả! Hóa ra là không có ý tốt? Muốn tôi từ bỏ công việc dạy thay cũng được đó! Bà tìm cho tôi một công việc lý tưởng đi. Bà mà có năng lực, tôi cũng không phải không thể cân nhắc đổi việc.”

Dương Khai Phụng mặt mày xám ngoét, bà ta mà tìm việc? Nếu tìm được thì bà ta đã để em gái mình đi làm rồi, sao lại nhường cho Tần Song Song chứ.

“Thôi, tôi không thể nói chuyện với cô được.”

Dương Khai Phụng như con gà trống thua trận, mất hết sức chiến đấu, những lời của Tần Song Song thật sự làm thay đổi nhận thức của bà ta. Vốn tưởng cô gái nhỏ này dễ bị lừa, nói vài câu cho qua là sẽ bỏ đi, không làm nữa.

Ai ngờ cái miệng kia vừa mở ra đã có thể tức c.h.ế.t người, không thì bắt bà ta bù lương, không thì bắt bà ta tìm việc.

Đây là loại người gì, nói loại lời gì vậy?

Tần Song Song: “...”

Đương nhiên là nói tiếng người rồi, chỉ tiếc trong lòng bà có ma, không hiểu được tiếng người mà thôi.

Vu Na mở to hai mắt nhìn cử chỉ của Tần Song Song, cảm thấy khí thế cô chặn họng Dương Khai Phụng thật quá đẹp, đáng để cô ta học hỏi.

Trần Quân Quân cũng đứng bên cạnh mỉm cười, cảm thấy cô giáo Tần nhỏ này đúng là người có bản lĩnh, chỉ vài câu đã khiến Dương Khai Phụng hay nói mỉa mai bị chặn họng hoàn toàn.

Về sau, không khí trong văn phòng ước chừng sẽ tốt hơn, có cô giáo Tần nhỏ làm tấm gương, Dương Khai Phụng còn dám mở miệng nói bậy nói bạ nữa không?

Chắc chắn là không dám.