Tần Song Song nghe xong, bỗng nhiên hiểu ra: "Thì ra là như vậy! Chả trách hiệu trưởng bảo tôi đừng quá để bụng."
Dương Khai Phụng nói ra vẻ mặt nửa cười nửa không: "Có để bụng thì sao chứ? Cô có cách nào để bộ phận trung học phổ thông đoạt giải không?"
Hơi nheo mắt, Tần Song Song cũng nhìn Dương Khai Phụng với vẻ mặt nửa cười nửa không: "Nếu tôi có cách để bộ phận trung học phổ thông đoạt giải, chị tính sao đây?"
Bị khiêu khích một cách trắng trợn, trong mắt Dương Khai Phụng thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Nếu cô có cách để bộ phận trung học phổ thông đoạt giải, tôi Dương Khai Phụng sẽ quỳ trước mặt cô, dập đầu ba cái thật mạnh."
"Không không không, tôi không có loại t.ử tôn bất hiếu như chị đâu, dập đầu thì miễn đi." Tần Song Song cười một tiếng ranh mãnh, "Nếu tôi có cách để bộ phận trung học phổ thông đoạt giải, sau Tết Dương lịch, chị chia nửa tháng lương của chị cho tôi."
"Được."
Dương Khai Phụng nghe Tần Song Song mắng mình là t.ử tôn bất hiếu của cô ta, phổi đều sắp nổ tung, trong đầu "oàng oàng" một trống không, cũng không thèm quan tâm hậu quả có nghiêm trọng hay không, chỉ muốn tranh lấy khí thế trước mặt.
"Được chứ?" Tần Song Song vẫn nửa cười nửa không, sau đó lắc đầu, "Tôi không tin. Nếu tôi thực sự đoạt giải, chị trốn tránh, không chia lương cho tôi thì tính sao?"
Trần Quân Quân xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn: "Vậy đi, lập chứng từ làm bằng, tất cả những người có mặt hôm nay đều ký tên làm nhân chứng."
Dương Khai Phụng vốn tưởng chỉ là nói miệng thôi, không ngờ có người còn đổ thêm dầu vào lửa, ý của cô ta đúng như lời Tần Song Song nói.
Đợi đến lúc cô ta đoạt được giải thưởng, cô ta nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ không thừa nhận từng nói sẽ chia nửa tháng lương.
Lúc này lại nói lập chứng từ, trong lòng cô ta thực sự hơi run, cũng không biết tên họ Tần này là lai lịch gì, có bản lĩnh đoạt giải hay không.
Vạn nhất thực sự đoạt giải, sao có thể đem nửa tháng lương của mình chia cho cô ta?
Bất quá bây giờ đã sắp tháng mười một, đến Tết Dương lịch cũng không còn bao lâu. Hơn nữa cô ta chỉ là giáo viên tiếng Anh mới đến, còn không hiểu rõ học sinh bộ phận trung học phổ thông.
Cho dù cô ta có năng lực thế nào, cũng không thể đảm bảo nhất định sẽ đoạt giải chứ? Giáo viên tiếng Anh các trường trung học ở Hải Thành đều rất cừ, tuyệt đối không thể thua cô ta được.
Thấy Dương Khai Phụng mãi không trả lời, Tần Song Song cười lạnh: "Sao? Không dám lập chứng từ? Tôi biết ngay chị đang tính toán cái gì rồi. Với mánh khóe tầm này của chị, vừa mở miệng là tôi đã hiểu chị muốn nói gì.
Thật nhàm chán, không có cái năng lực ấy thì đừng có ra vẻ ta đây trước mặt tôi. Tôi có dám đ.á.n.h cược với chị một ván, ngược lại chị lại không có dũng khí."
"Cá cược thì cá cược."
Bị Tần Song Song kích động, Dương Khai Phụng lập tức hăng lên, nhiều người đang nhìn thế kia, thua người chứ không thua trận, cô ta cũng là người cần thể diện.
"Nói trước cho rõ, nếu cô thua thì tự động cuốn xéo khỏi trường chúng tôi."
"Được thôi." Tần Song Song cười giống như một con cáo vừa mới mượn được gà, "Tôi không quan tâm đâu, dù sao thì nơi này không giữ được ta, ắt có nơi khác giữ ta. Lập chứng từ đi! Viết xong tôi ký, mọi người ở đây làm ơn làm chứng cho."
Trần Quân Quân và Vu Na đồng thời gật đầu, đồng thanh trả lời: "Được."
Vương Văn Lượng vốn ít nói "soàn soạt" viết xong mảnh giấy, đưa tới trước mặt Dương Khai Phụng, không nói một lời.
Dương Khai Phụng xem xét, ý trên chứng từ đúng như lúc nãy cô ta và Tần Song Song nói, lập tức cầm b.út bên cạnh ký tên mình.
Chỉ cần qua Tết Dương lịch, người phụ nữ đáng chướng mắt này sẽ tự động cuốn gói ra đi.
Thật là tuyệt quá, đợi đến lúc hiệu trưởng tìm không ra người phát cuồng, chắc chắn sẽ phải cầu xin trước mặt cô ta.
Em gái cô ta đã ở nhà ôn luyện tiếng Anh cấp ba điên cuồng rồi, đợi em ta thi đậu đại học tại chức, Lý Duy Nhất muốn em ta đến dạy thay, em ta còn phải cân nhắc nữa kìa.
Ký tên xong, chưa kịp cô ta nói gì, Vương Văn Lượng đã viết tên mình vào dòng nhân chứng.
Viết xong đưa cho giáo viên vật lý bên cạnh, sau đó là giáo viên hóa học, giáo viên toán học, lần lượt truyền đến tay Trần Quân Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ấy ký xong đưa cho Vu Na, Vu Na ký xong đưa cho Tần Song Song.
Tần Song Song xem qua, sau đó cười cười ký tên mình, cầm chứng từ đưa cho Trần Quân Quân.
"Tôi nhờ cô Trần thay mặt tôi bảo quản tờ chứng từ này, đừng để lúc tôi vất vả đoạt giải rồi mà không tìm thấy chứng từ, vậy chẳng phải là tôi công dã tràng sao?"
Nghe xong lời cô, Trần Quân Quân rất vui lòng làm người bảo quản này, cô cũng chán ghét Dương Khai Phụng vô cùng.
Vốn dĩ mọi người làm đồng nghiệp với nhau mấy chục năm, lẽ ra nên giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, nhưng cô ta lại không nghĩ vậy.
Ỷ vào trong nhà có thân thích ở Sở giáo d.ụ.c, tưởng rằng tìm được chỗ dựa, thỉnh thoảng lại châm chọc người khác vài câu, thật đáng ghét.
"Được. Tôi đảm bảo sẽ bảo quản chứng từ thật tốt, không để bên nào trong hai người chịu thiệt."
Trần Quân Quân cười cười cất chứng từ vào túi mình, định lát nữa sẽ khóa vào ngăn kéo bàn làm việc. Dương Khai Phụng liếc nhìn động tác của cô, không nói gì.
Mấy giáo viên khác cũng cảm thấy giao cho Trần Quân Quân bảo quản khá thích hợp, việc lập chứng từ là do cô ấy đề xuất, giao đồ vật cho cô ấy cũng là lẽ đương nhiên.
"Cô Trần tâm tư tinh tế, bảo quản chứng từ rất tốt."
"Cô Tần! Vậy thì cô phải cố gắng hơn nữa rồi, muốn đoạt giải đâu có dễ dàng như vậy."
"Nói thật lòng, kỳ thực tôi không mong cô Tần đoạt giải, chỉ cần cô ấy vừa lộ tài năng, Sở giáo d.ụ.c Hải Thành chắc chắn sẽ nghĩ hết cách để mời cô ấy đi."
"Tôi cũng cảm thấy vậy, chỉ cần năm sau thi đại học, môn tiếng Anh không kéo thành tích của học sinh lại là tốt lắm rồi, đoạt giải hay không thực sự không quan trọng đến thế."
"Hiệu trưởng ước chừng cũng cân nhắc đến điểm này, mới nói với cô Tần là trường chúng ta chỉ tham gia cho vui."
"Ha ha ha!" Dương Khai Phụng cười vô cùng đắc ý, "Theo như các vị nói vậy, vụ cá cược của tôi chắc thắng rồi. Chỉ cần họ Tần không mang giải thưởng về, cô ta phải cuốn xéo đi."
Trần Quân Quân không hài lòng liếc cô ta một cái, hừ lạnh: "Cho dù cô Tần có cuốn xéo đi, em gái chị cũng không thể đến trường dạy thay đâu."
Đây là lần đầu tiên Tần Song Song nghe nói chuyện này, chả trách Dương Khai Phụng vô cớ luôn tìm cách chống đối cô, thì ra là cô ta muốn sắp xếp em gái mình vào đây.
"Ha ha ha! Ha ha ha!" Dương Khai Phụng cười đắc ý, Tần Song Song cười còn đắc ý hơn cô ta, âm thanh lớn át cả cô ta, "Tôi bảo sao, chị cứ như con... kia nào ấy c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tôi không buông, thì ra ngọn nguồn là ở đây!"
Mọi người: "..."
Cái kia là cái gì? Cô Tần không nói đàng hoàng, trực tiếp nói là ch.ó không xong luôn rồi sao?
Ngọn nguồn vốn dĩ là ở đây, lẽ nào không có ai nhắc với cô ấy?
Nghĩ lại cũng phải, cô Tần mới đến, không hiểu nội tình bên trong cũng là chuyện thường.
Đã nói rồi, Tần Song Song cũng không quan tâm Dương Khai Phụng trong lòng nghĩ gì, không có ý tốt hỏi cô ta: "Chị muốn em gái chị đến dạy thay thì cứ để cô ấy đến, lắm thì tôi cùng cô ấy cạnh tranh, sao cứ phải nói mấy câu chua ngoa không đâu vào đâu?
Chẳng lẽ em gái chị không có thực lực? Căn bản không dám đến?"
Mọi người nhìn nhau, cảm thấy ánh mắt cô Tần quá là lợi hại, chuyện này cũng có thể biết được sao?
Dương Khai Lan đúng là không dám đến mà? Tiếng Anh của cô ta đến dạy cấp hai còn không xong, làm sao dạy được cấp ba? Chẳng phải là làm hại học sinh sao?
Hiệu trưởng miễn cưỡng nghe cô ta một tiết học, sau đó đã bảo cô ta về.
Dù có tuyển không ra giáo viên, cũng không thể tuyển một kẻ nửa vời.
Không, chính xác mà nói, Dương Khai Lan đến nửa vời cũng không có, nhiều lắm chỉ là lấp đáy thùng thôi.