Dạ Du Tiên

Chương 3



Chẳng trách người đời vẫn nói, người mù sau khi sáng mắt, việc đầu tiên sẽ làm là vứt bỏ cây gậy chống đường.

Ta dùng mu bàn tay lau khô nước mắt, không chịu nhận lấy túi gấm ấy.

Vệ Hoài Ngọc cau mày:

“Làm ra vẻ như thế cũng không khiến ngươi trở nên thanh cao hơn đâu.”

Chàng đã quyết tâm phân rõ ranh giới với ta.

Lần này, ta không từ chối nữa.

Ta cúi người nhặt chiếc túi gấm lên.

Thế nhưng nước mắt vẫn không nghe lời mà rơi xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu ta.

Giá như có thể rời khỏi nơi này thì tốt biết bao.

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt của Vệ Hoài Ngọc:

“Nếu Thái t.ử điện hạ đã vô tâm, Thập Nhất cũng không phải hạng người dây dưa không dứt.”

“Hôm nay ta đã nhận tiền tài của điện hạ. Từ đây về sau, giữa chúng ta, mọi ân oán tình nghĩa của quá khứ đều xóa sạch.”

Đôi mắt đen sâu thẳm của chàng khẽ ngưng lại trong chớp mắt.

8

Sau khi Vệ Hoài Ngọc rời đi, ta ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, co mình trên giường, gần như khóc đến thiếp đi.

Nhưng trong mộng lại càng lúc càng nóng.

Ta đột ngột mở mắt.

Lúc này mới phát hiện bên ngoài đã lửa cháy ngút trời.

“Không hiểu sao lại cháy rồi? Mau chạy đi.”

“Có người c.h.ế.t rồi. Cháy c.h.ế.t người rồi… Cứu mạng.”

Không biết là ai đang khóc thét.

Bên ngoài hỗn loạn thành một mảnh.

Ta hoảng hốt chạy đến trước cửa, mới phát hiện cửa đã bị khóa, người canh giữ cũng chẳng biết đã đi đâu.

Ta đành dùng chiếc ghế trong phòng đập vào cửa sổ.

Mười đầu ngón tay đau đến mức tưởng như sắp gãy lìa, cuối cùng cũng phá được khung cửa.

Ta mừng rỡ khôn xiết, lập tức cả tay lẫn chân cùng dùng sức trèo ra ngoài.

Nhân lúc khói đặc cuồn cuộn, ta hòa vào dòng người trong Đông cung đang hoảng loạn bỏ chạy.

Nhìn bức tường cung điện đen sẫm phía xa, ý nghĩ trốn khỏi nơi này càng lúc càng mãnh liệt.

Hai năm cùng Vệ Hoài Ngọc bị giam lỏng, ta từng vô tình phát hiện trong hầm chứa một lối đi vô cùng bí mật thông ra ngoài cung.

Con đường ấy cực kỳ khó đi.

Trước kia vì sợ chàng lo lắng nên ta chưa từng nhắc đến.

Không ngờ hôm nay lại trở thành con đường cứu mạng của chính mình.

Ta vốc một nắm đất bôi lên mặt.

Nghiến c.h.ặ.t răng, cúi thấp người, chạy ngược hướng với đám đông đang tháo chạy.

9

Quạ bay thỏ chạy, thời gian trôi nhanh như thoi đưa.

Chớp mắt đã một năm trôi qua.

Ta kéo thấp vành mũ có màn che, rẽ vào con phố thanh lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng bàn tán của đám sai vặt lọt vào tai:

“Các ngươi nghe chưa? Ngày tân đế đăng cơ đã liên tiếp ban xuống ba đạo thánh chỉ. Đạo thứ nhất lại là lệnh cấm đốt đèn đuốc trong cung mỗi độ đầu thu.”

“Vì sao vậy?”

“Lần Đông cung xảy ra hỏa hoạn ấy c.h.ế.t không ít người. Chắc là bệ hạ nhân từ, muốn an ủi những vong hồn đã khuất chăng?”

“Điều đáng sợ hơn là đạo thánh chỉ thứ hai. Các ngươi còn nhớ Tôn thị, vị Quý phi của tiên đế không? Bà ta với tiên đế...”

Nghe thấy cái tên đã lâu không gặp ấy, ta bất giác thất thần trong chốc lát.

Nhưng đám sai vặt kia lập tức ngậm miệng, rồi hớn hở chạy tới đón ta.

“Tình đại phu, cuối cùng ngài cũng tới.”

“Vừa rồi cô nương Nhứ Nương tiếp khách, dùng trâm đ.â.m bị thương một vị khách quý, lại còn tự rạch cánh tay mình. Ngài mau tới xem đi.”

Bọn họ dẫn ta tới một căn phòng.

Trên giường, một nữ t.ử nằm bất động như đã mất hết sức sống, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào màn trướng phía trên.

Ta biết đại khái hoàn cảnh của nàng.

Nghe nói nàng tên Nhứ Nương, sau khi bị phu gia ở kinh thành ruồng bỏ thì lưu lạc tới đây.

Trong người không còn một đồng, đành phải bán thân vào chốn phong trần.

Ở làng Du Tiên, các y quán tranh đấu với nhau vô cùng gay gắt.

Nhưng bất kể là đại phu hay lang trung, ai nấy đều chê nơi này nhơ bẩn, không muốn đặt chân tới khám bệnh cho những nữ t.ử thanh lâu.

Vì thế đám sai vặt mới tìm tới ta, một học đồ nhỏ của y quán Hồi Xuân Đường.

Ta mở hòm t.h.u.ố.c rồi ngồi xuống.

Khóe mắt thoáng thấy phía sau bình phong dường như có một người đang ngồi.

Bóng dáng mờ ảo, không nhìn rõ mặt.

Rùa

Chắc hẳn đó chính là vị khách quý bị thương kia.

Ta vốn chẳng có thiện cảm gì với những kẻ ngày ngày lui tới chốn hoa liễu tìm vui.

Bèn lạnh lùng liếc cái bóng ấy một cái, rồi ngồi xuống bên cạnh Nhứ Nương xem xét thương thế.

Nhưng nàng không chịu phối hợp.

Ta dứt khoát đặt cuộn vải băng xuống, bắt đầu kể chuyện:

“Nhứ Nương tỷ tỷ, ta biết trong lòng tỷ rất khổ.”

“Không giấu gì tỷ, hoàn cảnh của chúng ta khá giống nhau. Năm xưa ta cũng bị phu gia ở kinh thành ruồng bỏ nên mới tới làng Du Tiên. Chỉ có điều tên bạc tình kia còn độc ác hơn nhiều. Hắn chẳng những cấu kết với thanh mai trúc mã để bắt nạt ta, mà còn khóa trái cửa củi, muốn phóng hỏa thiêu c.h.ế.t ta.”

Quả nhiên, mí mắt Nhứ Nương khẽ động.

Ta lập tức che mặt khóc nức nở, câu chuyện cũng theo đó mà được thêm mắm dặm muối.

“Ta chữa khỏi đôi mắt cho hắn, cùng hắn chịu khổ suốt hai năm trời, vậy mà một ngày tốt đẹp cũng chưa từng được hưởng. Tỷ tỷ nói xem, ta có t.h.ả.m hay không?”

Vành mắt Nhứ Nương đỏ hoe.

Cuối cùng nàng cũng chịu mở miệng:

“Muội muội, ta thật không ngờ...

“Đừng khóc nữa. Mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Ta lập tức nhân cơ hội khuyên nhủ:

“Đúng vậy, rồi tất cả sẽ qua thôi.”

“Ta đã nghĩ thông rồi. Không ăn không uống, không chữa trị t.h.u.ố.c thang, tổn hại cũng chỉ là chính mình. Còn kẻ phụ lòng kia đang ở kinh thành hưởng hết vinh hoa phú quý, mỹ nhân vây quanh, tuyệt đối sẽ chẳng quan tâm sống c.h.ế.t của chúng ta.”

“Trao đi chân tình vốn không phải lỗi lầm. Sai là ở những kẻ không biết trân trọng. Hà tất chúng ta phải vì họ mà tự giày vò bản thân?”

Nhứ Nương xúc động nhìn ta.