Dạ Du Tiên

Chương 6



Gương mặt anh tuấn của Vệ Hoài Ngọc phủ đầy sát khí.

Trong tay chàng cầm trường kiếm, một thân hồng y đứng trước mặt ta. Bộ y phục ấy lại giống hệt trang phục tân lang.

Mà hỉ phục trên người ta đỏ rực như lửa.

Sắc đỏ ấy như đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận dữ trong mắt Vệ Hoài Ngọc.

Rùa

Chàng khẽ cười, giọng nói như đang tự lẩm bẩm với chính mình:

“Hay cho câu ‘đầu bạc răng long’, ‘trọn đời trọn kiếp’.

“Vệ Thập Nhất, người cùng nàng bái thiên địa trước tiên... rõ ràng là ta.”

15

“Vệ Hoài Ngọc? Sao chàng lại ở đây?”

Ta theo bản năng lùi sâu vào trong màn trướng, bị Vệ Hoài Ngọc đột ngột xuất hiện dọa cho giật mình.

Động tác tránh né ấy của ta lập tức khiến đôi mắt chàng đỏ lên vì tức giận.

Vệ Hoài Ngọc ném thanh kiếm trong tay xuống đất, cúi người bước lên giường, bàn tay lớn chộp lấy cổ chân ta.

Ta dùng sức đá chàng, tức giận quát:

“Tên đăng đồ t.ử từ đâu tới, mau cút ra ngoài cho ta.”

Vệ Hoài Ngọc như không nghe thấy.

Sắc mặt chàng âm trầm đáng sợ, mãi đến khi kéo được ta vào lòng mới chịu dừng lại.

“Đến cả hỉ phục cũng giống hệt bộ năm đó…Bộ của hắn cũng là do nàng tự tay thêu sao?”

Trong lúc hoảng loạn, ta cúi đầu c.ắ.n mạnh vào cánh tay chàng.

Giằng co qua lại.

Ta nhìn thấy vết bỏng trên cánh tay ấy.

Người ngồi sau bình phong hôm đó...

Lại chính là chàng.

Giữa hàng mày của Vệ Hoài Ngọc ngập tràn sát ý.

Bất chấp m.á.u đang rỉ ra từ cánh tay bị c.ắ.n, chàng lại dùng tay áo mạnh tay lau đi lớp trang điểm tân nương trên mặt ta.

Ngay khi sắp lau sạch hoàn toàn.

Ta dồn hết sức lực trong người đẩy chàng ngã ra ngoài.

Rầm…

Cánh cửa bị ta đóng sầm lại.

Nhưng Vệ Hoài Ngọc dùng hai tay giữ c.h.ặ.t lấy mép cửa.

Theo động tác đóng cửa của ta, các khớp ngón tay chàng đã bị ép đến bật m.á.u.

Vậy mà chàng vẫn không chịu buông.

Ta lại dùng sức đóng mạnh thêm một lần nữa.

Vệ Hoài Ngọc khẽ rên lên một tiếng.

Thế nhưng vẫn không nhúc nhích dù chỉ nửa bước.

Đang giằng co như vậy, ánh mắt ta chợt rơi xuống thanh kiếm dưới đất.

Trên lưỡi kiếm có m.á.u.

“Chàng đã làm gì Chúc Thiên Lý?”

Ta hốt hoảng truy hỏi.

Bên ngoài cánh cửa, giọng nói của Vệ Hoài Ngọc lạnh lẽo đến thấu xương:

“Ta g.i.ế.t hắn rồi. Câu trả lời này, nàng hài lòng chưa?”

16

Lời ấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang.

“Vệ Hoài Ngọc. Chàng đúng là một kẻ điên.”

“Chàng ấy chỉ là một thư sinh. Lương thiện, chất phác, thậm chí còn không biết võ công. Vì sao chàng lại đối xử với chàng ấy như vậy?”

Giọng ta run lên.

Khóe mắt cũng cay xè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vệ Hoài Ngọc trong Đông cung năm ấy tuy sa cơ thất thế, đôi mắt mù lòa, nhưng tâm vẫn sáng rõ.

Chàng tuyệt đối không phải người tùy tiện g.i.ế.t hại kẻ vô tội.

Không ngờ chỉ hơn một năm không gặp.

Chàng lại trở nên tàn nhẫn và đáng sợ đến thế.

Vệ Hoài Ngọc bật cười lạnh.

Dằn nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng, chàng chậm rãi nói:

“Vệ Thập Nhất...Hay ta nên gọi nàng là Nguyên Sơ Tình?”

“Ta biết nàng không muốn gặp ta. Nhưng nếu nàng còn nói thêm một câu bênh vực Chúc Thiên Lý, ta sẽ b.ă.m x.á.c hắn ra rồi đem cho ch.ó ăn.”

Ta sợ hãi đến mức đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng.

Thế nhưng giọng nói của chàng vẫn tiếp tục vang lên ngoài cửa:

“Giờ ngọ ngày mai, ta sẽ đích thân tới Hồi Xuân Đường đón nàng.”

“Nếu nàng còn muốn nhặt x.á.c Chúc Thiên Lý...Thì nhớ đến đúng hẹn.”

17

Đêm ấy, ta trằn trọc mãi không sao chợp mắt.

Ta không hiểu vì sao Vệ Hoài Ngọc vẫn cố chấp với ta đến vậy.

Lý do duy nhất ta có thể nghĩ tới chính là…

Ta từng là nữ nhân của chàng.

Cho dù chàng không yêu ta, cũng không thể để mặc ta cứ thế trốn khỏi hoàng cung.

Hoặc cũng có thể, sự tồn tại của ta luôn nhắc nhở chàng về những tháng ngày nhục nhã từng trải qua ở Đông cung.

Sáng hôm sau, Vệ Hoài Ngọc quả nhiên đến Hồi Xuân Đường đúng hẹn.

Chàng bước vào hậu viện, vừa nhìn thấy ta mặc một thân đồ tang đứng ở đó thì không khỏi khựng lại.

Ta bình tĩnh nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của chàng.

Sau đó quỳ xuống:

“Hoàng thượng, nô tỳ biết rõ tự ý bỏ trốn là trọng tội, xin người hạ chỉ trách phạt.”

Vệ Hoài Ngọc giờ đã là Hoàng đế.

Nếu chàng quyết tâm gây khó dễ cho ta, dù ta có trốn đến chân trời góc bể cũng không thể thoát được.

Huống hồ hiện giờ, rất có thể còn liên lụy đến người dân làng Du Tiên.

“Hoặc nếu Hoàng thượng cảm thấy quãng thời gian ở Đông cung năm ấy là vết nhơ không muốn nhắc tới, muốn xóa bỏ nô tỳ là kẻ chứng kiến tất cả, nô tỳ cũng không hề oán hận.”

“Nhưng Chúc Thiên Lý vô tội. Hồi Xuân Đường vô tội. Làng Du Tiên cũng vô tội.”

Ta cúi mình hành đại lễ, hồi lâu không đứng dậy.

Đồng thời cũng nói ra những suy nghĩ giấu kín trong lòng:

“Xin Hoàng thượng niệm tình năm xưa nô tỳ từng chữa khỏi mắt cho người, tha cho bọn họ một con đường sống.”

18

Vệ Hoài Ngọc thật lâu không lên tiếng.

Trong viện chỉ có hai người chúng ta.

Không gian yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

“Nàng cho rằng ta đuổi tới làng Du Tiên... là để g.i.ế.t nàng sao?”

Giọng chàng rất khẽ.

Ta vẫn quỳ yên trên mặt đất, cung kính đáp:

“Năm đó khi nô tỳ tranh cãi với Quý phi nương nương, người đã phạt nô tỳ đến phòng hạ nhân diện bích kiểm điểm.”

“Đêm xảy ra hỏa hoạn, cửa phòng nô tỳ lại bị khóa từ bên ngoài. Có lẽ ngay từ lúc ấy... nô tỳ đáng lẽ đã phải c.h.ế.t rồi.”

Ta không nói thẳng.

Nhưng từng câu từng chữ đều ngầm ám chỉ trận hỏa hoạn năm đó là do chàng sắp đặt.

Giọng Vệ Hoài Ngọc khàn đặc:

“Nhưng nếu ta nói... không phải ta làm thì sao?”