Phía sau rất nhanh liền trở nên im lặng.
Có lẽ người của Vệ Hoài Ngọc đã lôi hắn đi nơi khác xử lý.
Ta không biết.
Ta chỉ biết rằng khi rời khỏi vòng tay của Vệ Hoài Ngọc, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t chiếc kéo vẫn còn run rẩy.
“Nàng khóc rồi sao?”
Vệ Hoài Ngọc khẽ nhíu mày, muốn đưa tay lau nước mắt cho ta.
“Trên đường tới đây bị chậm trễ một chút. Lần sau ta nhất định sẽ...”
Chát…
Một tiếng bạt tai giòn giã vang lên.
Gương mặt Vệ Hoài Ngọc bị ta đ.á.n.h lệch sang một bên.
Chàng ngẩn người.
“Cút đi.”
Ta lau nước mắt, hoàn toàn không hề cảm kích.
Bên cạnh, Lý Xuân sợ đến mức tròng mắt như sắp rớt ra ngoài, vội vàng quỳ sụp xuống đất, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Vệ Hoài Ngọc chậm rãi quay đầu nhìn ta.
Khóe môi khẽ động:
“Đều là lỗi của ta.”
Dáng vẻ ấy lại càng khiến lửa giận trong lòng ta bùng lên dữ dội.
Rùa
Bao tủi thân, ấm ức đè nén bấy lâu cuối cùng cũng bộc phát:
“Đúng vậy. Chàng thật sự rất tệ.”
“Có người báo tin cho chàng biết ta ở đây nên chàng mới tìm tới làng Du Tiên, phải không?”
“Chuyện của Chúc Thiên Lý, chàng cũng đã đoán được từ trước rồi đúng không?”
Môi Vệ Hoài Ngọc khẽ mở rồi lại khép.
Cuối cùng vẫn không nói được lời nào.
Ta không nhịn được mà cười lạnh.
“Ở Đông cung là vậy. Đến làng Du Tiên vẫn là vậy.”
“Vệ Hoài Ngọc, tình cảm của chàng thật sự quá tự cho mình là đúng.”
“Chàng cho rằng không nói gì mới là bảo vệ ta sao? Chàng lấy tư cách gì mà nghĩ rằng ta sẽ mãi đứng nguyên tại chỗ chờ chàng giải thích?”
“Chỉ vì chàng là Hoàng đế ư?”
“Xin lỗi, ta thật sự không hiếm lạ gì.”
Vệ Hoài Ngọc muốn giải thích.
Nhưng vừa mở miệng, chàng đột nhiên khom người xuống, một tay ôm lấy n.g.ự.c, hàng mày đau đớn nhíu c.h.ặ.t.
Hơi thở của chàng trở nên dồn dập hơn.
Còn ta, bởi cuối cùng cũng nói hết những điều chất chứa trong lòng, nên lại thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Đã vậy...
Hôm nay nói cho rõ luôn đi:
“Người một lòng muốn gả cho chàng năm ấy, Vệ Thập Nhất...Đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”
“Hiện giờ ta là Nguyên Sơ Tình.”
“Ta chỉ muốn học thêm nhiều điều hơn, nghiên cứu ra những phương t.h.u.ố.c tốt hơn, dùng khả năng của mình cứu giúp thêm nhiều người dân vô tội.”
“Rời khỏi chàng rồi, ta mới hiểu điều mình thực sự muốn làm là gì.”
“Cũng sẽ không bị giam cầm trong một góc cung tường nữa.”
“Vệ Hoài Ngọc...Buông tay đi.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
...
“Hoàng thượng.”
Tiếng kinh hô của Lý Xuân vọng tới từ phía sau.
Vệ Hoài Ngọc suy sụp ngồi phịch xuống đất, khó nhọc ngẩng đầu lên, như thể chút ánh sáng cuối cùng trong mắt cũng đã lụi tàn.
Chàng hoàn toàn không hay biết.
Một dòng m.á.u đỏ sẫm đang chậm rãi tràn ra nơi khóe môi.
Nếu khi ấy ta quay đầu lại.
Có lẽ ta sẽ nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Nhưng ta vẫn kiên định bước về phía trước.
Từ đầu đến cuối...
Không hề ngoảnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
24
“Đồ nhi ngoan, con nghe tin chưa? Tên Chúc Thiên Lý kia bị người ta c.h.ặ.t đứt tay chân rồi ném đến nha môn.”
“Hình như hắn bị dọa đến phát điên, cứ ngồi cười ngây ngô mãi, còn luôn miệng nói gì mà ‘Ta sắp thi đỗ rồi’...”
Sáng hôm sau, sư phụ kéo ta sang một bên, thần thần bí bí nói:
“Con xem, đây có tính là báo ứng nhân quả không?”
Tay ta đang chép phương t.h.u.ố.c chợt khựng lại.
Một giọt mực rơi xuống giấy.
Lại phải viết lại từ đầu.
Sư phụ ghé sát tới, cười nói:
“Ta đã bảo rồi mà. Phương t.h.u.ố.c này nhất định phải có người thử mới được. Chỉ ngồi bàn luận trên giấy thì chẳng ích gì.”
Thuốc thử trên sâu bọ, chuột bạch thì dễ tìm.
Nhưng người thử t.h.u.ố.c...
Nào có dễ kiếm đến vậy?
Ta nhìn chằm chằm vào phương t.h.u.ố.c trước mặt.
Bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ vô cùng táo bạo.
Ta là người bào chế t.h.u.ố.c.
Vậy thì...
Ta cũng có thể là người thử t.h.u.ố.c.
Nguyên Sơ Tình.
Chính ngươi chẳng phải là d.ư.ợ.c nhân thích hợp nhất sao?
Nghĩ thông suốt điều ấy, ta lập tức thấy lòng rộng mở.
Khóe môi bất giác cong lên thành nụ cười.
Đúng lúc đó, sư phụ bỗng ngẩng đầu gọi:
“Ơ, vị công t.ử này trông lạ mặt quá. Có phải thân thể không được khỏe không?”
Ta cũng theo hướng ấy nhìn sang.
Vệ Hoài Ngọc đứng nơi cửa.
Một thân hắc y, tóc b.úi cao bằng ngọc quan.
Không biết đã đứng đó từ bao giờ.
“Trước đây từng bị khói lửa hun hỏng cổ họng, để lại bệnh căn, thường xuyên ho không dứt. Nghe nói nơi này có thần y nên ta tới thử vận may.”
Rõ ràng chàng chẳng hề nghe lọt những lời ta nói hôm qua.
Sắc mặt ta trầm xuống:
“Y quán Hồi Xuân Đường không giỏi chữa bệnh lao phổi. Công t.ử vẫn nên tìm danh y khác thì hơn.”
Trong lúc nói chuyện, Vệ Hoài Ngọc đã đi tới bên bàn ta.
Chàng cúi đầu nhìn phương t.h.u.ố.c, bỗng hỏi:
“Phương t.h.u.ố.c này cũng dùng để trị lao phổi sao?”
Ta không đáp.
Sư phụ lại lên tiếng trước:
“Công t.ử ngàn vạn lần đừng nhầm. Đây là phương t.h.u.ố.c trị Thiên Tinh Hàn, cực kỳ hung hiểm.”
Những năm gần đây, mỗi độ đầu đông, chứng phong hàn này đều bùng phát dữ dội.
Ngay cả Quế Chi Thang hay Ma Hoàng Thang thông thường cũng không trị nổi.
Ở làng Du Tiên đã có không ít người vì thế mà mất mạng.
Cho tới bây giờ, thỉnh thoảng vẫn có bệnh nhân mắc Thiên Tinh Hàn được đưa tới Hồi Xuân Đường.
Còn ta vẫn luôn cố gắng cải tiến phương t.h.u.ố.c ấy.
Vệ Hoài Ngọc chỉ nhàn nhạt đáp:
“Ừ.”
Dường như cũng chẳng có phản ứng gì khác.
Lĩnh t.h.u.ố.c trị ho và dưỡng phổi xong liền rời đi.
Lúc ấy ta mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra...
Vệ Hoài Ngọc cuối cùng cũng nghĩ thông rồi.
Có lẽ sau này chàng sẽ không tiếp tục dây dưa với ta nữa.
Thế nhưng ta không ngờ rằng…
Đêm hôm ấy, khi ta trực đêm.
Vệ Hoài Ngọc lại xuất hiện.