Không biết ngài định đưa ta đi đâu, ta thuận theo ngồi lên chiếc xe bò ấy.
Tiết giữa xuân, chim hót nước chảy.
Thời đại này, nam nữ thường hẹn hò nơi đồng nội, không bị lễ pháp trói buộc.
Trải qua mấy tháng tu dưỡng, chân của Công t.ử Phù Ung đã hồi phục khá tốt.
Tuy là lần đầu đ.á.n.h xe bò nhưng dáng vẻ ngài vẫn phóng khoáng, phong tư hơn người.
Giữa bụi trần mịt mù và nắng gắt, ngài vẫn thanh sạch thoát tục.
Chưa đầy một nén nhang, ngài đã đưa ta tới một triền núi đầy cỏ xuân.
Ta ngồi trên chiếc xe đơn sơ mà bỗng thấy lòng vui sướng đến lạ lùng.
Trên đường đi, luôn có người hát những bản tình ca cổ quái.
Đang lúc lắng nghe, ta thấy Công t.ử Phù Ung một tay giữ dây cương, cũng cất giọng hát một bài dân ca truyền tụng:
"Cánh đồng có cỏ xanh, sương sớm đọng long lanh!Có người đẹp một phương, mắt biếc rạng ánh dương!Tình cờ ta gặp gỡ, đúng như lòng ước ao!"
Bài hát không phức tạp, kể về đôi tình nhân trẻ hẹn hò giữa đồng cỏ đẫm sương, đắm say quên mình.
Nhưng ta không thể ngờ một người đoan trang như Công t.ử Phù Ung lại có thể thản nhiên hát một bài thơ tình nóng bỏng, phóng khoáng đến thế!
Ta ngượng đỏ mặt, còn người nam t.ử phía trước đã dừng xe dưới một bóng râm đại thụ.
"Mỹ nhân, tiếng ca này thế nào?"
Câu nói cùng giọng điệu êm ái ấy tựa như đang ngâm vịnh một khúc thi phú, khiến ta mụ mẫm cả người, mặt đỏ bừng.
Không cần mở lời thêm nữa, ta lập tức nhào vào lòng ngài!
Trời xuân say đắm, núi non điệp trùng.
Từng đợt gió xuân mơn man khắp cơ thể như ngàn ly rượu ngon rót vào lòng, khiến người nghe say lịm, chẳng biết hôm nay là ngày nào.
Đất trời đảo lộn, chẳng rõ canh giờ, ta vẫn nép vào người Công t.ử Phù Ung, khẽ gọi:
"Chủ quân, chủ quân..."
Đôi mắt nhìn ta có khói sóng mênh m.ô.n.g, có nước xuân róc rách.
Người trước mặt áo mỏng thấm đẫm mồ hôi, một tay vẫn dịu dàng vỗ về ta.
Đúng lúc này, từ xa truyền đến vài tiếng ho nhẹ.
Hai người giật mình, vội vàng chỉnh đốn y phục.
Bước ra khỏi bóng râm đồng nội, ta thấy hai thiếu niên một tả một hữu đang ôm kiếm đứng đợi.
Công t.ử Phù Ung giấu ta sau lưng, mỉm cười thong dong:
"Ly, Tiệm, các ngươi tới rồi."
"Vâng."
Hai người ôm kiếm hành lễ,.
"Để truyền tin cho Công t.ử, bọn ta đã tới chậm."
Họ còn mang theo một đội tư quân từ Mã Lăng tới, chỉ đợi hội hợp với cậu của Công t.ử Phù Ung ở nước Ngụy là có thể đ.á.n.h về Lâm Tri.
Chuyện tốt sắp thành, ta cũng mừng cho ngài.
Nhân lúc họ chuẩn bị đò ngang, ta thu dọn ít đồ đạc để cùng lên thuyền.
Nào ngờ bên bờ sông đón tiếp Công t.ử Phù Ung lại là mấy trăm võ sĩ áo đen giáp sắt khí thế hiên ngang, đôi mắt đen nhánh giấu dưới mũ chiến khiến người ta nhìn thôi đã thấy sợ.
Ta kéo kéo vạt áo Công t.ử Phù Ung:
"Trên thuyền nhiều nam nhi như vậy, Mạn Cơ đi cùng ngài e rằng không tiện."
"Hửm?"
Ngài khẽ nhíu mày. Ly và Tiệm cũng đứng bên nói khẽ:
"Quân nước Ngụy đang ở biên cảnh, nếu thấy ngài trong hoàn cảnh này vẫn mang theo mỹ nhân, chỉ sợ họ sẽ nghi ngờ ngài ham mê nữ sắc, làm d.a.o động quân tâm!"
Nghe vậy, ta chắp tay thành khẩn:
"Chủ quân, Mạn Cơ nguyện ngồi thuyền thứ hai!"
Cân nhắc kỹ lưỡng, Công t.ử Phù Ung gật đầu:
"Được."
Rồi ngài quay sang bảo hai thiếu niên kia:
"Hai ngươi hãy đi theo bảo vệ nàng, nếu có biến cố phải báo ngay cho ta."
Hai thiếu niên nghe xong mặt đầy tức tối, oán than thấu trời:
"Chủ quân! Sao ngài có thể làm thế được!"
"Đừng nói nhảm nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công t.ử Phù Ung xua tay đuổi hai người đi, rồi nắm lấy hai vai ta, tình thâm ý thiết:
"Hạ thuyền xong hãy tới tìm ta, biết chưa?"
"... Nô tỳ biết."
Sau khi chia tay, người trước mặt lập tức được đám đông vây quanh đưa lên thuyền.
Nhìn theo con thuyền lớn thuận gió lướt đi, lòng ta bỗng dâng lên nỗi buồn man mác.
Phía sau, hai tên tông sư trẻ tuổi vẫn đầy bụng bực tức:
"G.i.ế.c gà cần gì d.a.o mổ trâu!"
"Thật là nực cười!"
Tình cảnh này, ta cũng không dám nói nhiều.
Nhưng hai người họ chung quy không chịu bỏ qua cho ta, thấy ta cúi đầu giả ngoan, liền kẻ tung người hứng mà mỉa mai:
"Công t.ử thân hư thể nhược, sao ngươi có thể quyến rũ ngài ấy làm càn như vậy!"
"Lại còn là ban ngày ban mặt nữa!"
"Hừ! Đúng là yêu cơ!"
Nghe vậy, ta lúng túng đáp:
"Là ngài ấy chủ động mà."
Nếu bọn họ biết Công t.ử Phù Ung không chỉ biết nhào vào mỹ nhân, mà còn có thể mang bộ mặt đoan trang để hát vang một bài tình ca nồng nhiệt phóng khoáng, không biết biểu cảm của họ sẽ ra sao.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nghĩ đến đó, ta không nhịn được mà khẽ mỉm cười.
Nào ngờ, các thiếu niên thấy đôi má ta ửng hồng, mắt như nước xuân, đ.á.n.h giá ta vài cái rồi bất giác cao giọng:
"... Hừ, đổi được hai tòa thành trì thì ghê gớm lắm sao?"
"Vì hiền danh của Công t.ử, mặc dù ngài ấy chủ động, ngươi cũng nên cự tuyệt!"
"Phải đấy, phải đấy!"
Ta: "..."
May mà, hai người tuy giận dỗi nhưng không quên lời Công t.ử Phù Ung giao phó, đúng là một trước một sau vây quanh bảo vệ ta ở giữa.
Trong lúc chờ thuyền, sắc trời dần tối sầm lại.
Ly và Tiệm phóng tầm mắt nhìn lên cao, sắc mặt tức khắc trở nên u ám:
"Truy binh tới rồi."
Quân đội của Công t.ử Nguy không chỉ kéo đến Mã Lăng mà còn xuôi dòng xuống dưới, ý đồ truy kích đội thuyền của Công t.ử Phù Ung.
Mắt thấy sông lớn mênh m.ô.n.g, ngàn cánh buồm đua phát, Ly và Tiệm vì muốn dẫn dụ truy binh đã vận dụng thuật Độn Giáp của Quỷ Cốc Tử, giấu ta vào một phương vị đặc biệt.
Ở vị trí chỉ vỏn vẹn một tấc vuông này, chỉ cần đứng im bất động thì sẽ không bị ai phát hiện.
Ta làm theo lời, cẩn thận ẩn nấp giữa bốn cái cây.
Chỉ nghe ngoài rừng tiếng kêu t.h.ả.m thiết không dứt, một trận ngựa l.ồ.ng chạy loạn qua, sau đó là đám thú nhỏ bị kinh động chạy quanh chân ta.
Cúi đầu nhìn, hóa ra là một ổ cáo trắng.
Chúng nó cứ quẩn quanh chân ta, sắc lông trắng muốt ch.ói mắt khiến lòng ta thắt lại.
Bố cục vị trí bị phá hỏng, ta nhanh ch.óng bị một gã thợ săn đi ngang qua phát hiện.
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ tham lam thèm khát.
Tâm trí ta khẽ động, vung vạt áo, thoăn thoắt trèo lên cành cây bên cạnh.
"Hỗn xược! Phàm nhân kia, sao ngươi dám nhìn ta!"
Người nọ thấy ta nhẹ nhàng đứng trên cành cây, thần sắc kinh nghi:
"Vị nữ nương này từ đâu tới?"
"Tự nhiên là từ trên trời xuống!"
Dứt lời, ta còn cố ý nhún nhảy một đoạn trên cành cây:
"Phàm nhân! Ngươi mau quỳ xuống dập đầu, ta sắp phải về trời rồi! Đợi ta gặp Thái Sơn Phủ Quân, nhất định sẽ ban cho ngươi quan cao lộc hậu, vợ hiền mỹ mạo!"
May mà đối phương chỉ là gã thôn phu, chưa từng thấy tuyệt kỹ "Trong lòng bàn tay", lập tức tin sái cổ, vứt cả cung tiễn mà quỳ xuống lạy lục cốt rốp.
Thấy thế, ta vội vàng nhảy xuống cây, chạy nhanh như một cơn gió!
Không biết chạy bao lâu, giữa đường còn chạy mất một chiếc giày, cuối cùng ta cũng tìm được Tiệm và Ly bên bờ sông.
Sắc mặt họ trầm xuống, vẻ mặt mệt mỏi sau một hồi bôn tẩu.
Nhìn ra Hoàng Hà, mọi người xung quanh đều mờ mịt.
"Công t.ử có thể thành công tới nước Ngụy không?"
"Không rõ, thuyền thứ hai cũng bị đ.á.n.h chìm rồi."