Dã Hữu Man Thảo

Chương 13



Nghe lời ta, nàng nhàn nhạt cười nói:

"Thân thể tóc da nhận từ cha mẹ, sao có thể tùy ý hủy hoại? Ta là công chúa nước Đàm, đương nhiên phải cứng cỏi hơn người."

"Vâng."

Ta đáp một tiếng, lại nghĩ tới chuyện xa hơn:

"Vậy Tiểu quân, ngài có dự tính gì cho tương lai không?"

"Công t.ử Phù Ung đã đồng ý cho nước Đàm làm phiên dậu, hàng năm tiến cống cho Đại Tề. Đợi mấy ngày nữa, ta sẽ mang tông thân trở về nước Đàm, kế vị đại thống."

Nghe nàng thong thả kể, đôi mắt sáng ngời, ta cũng mừng thay cho nàng.

Đêm xuống, cung nhân bên cạnh bắt đầu thu dọn hành lý, ta đứng dậy cáo biệt thì nàng đột ngột hỏi:

"Mạn Cơ, ngươi có nguyện cùng ta trở về không?"

"Trở về nước Đàm?"

"Phải, ngươi và ta đều chịu sự t.r.a t.ấ.n của Công t.ử Nguy, đúng là đồng bệnh tương liên. Nếu ngươi nguyện ý, ta sẽ xóa bỏ nô tịch cho ngươi, mang ngươi theo bên mình bình an cả đời."

Nghe vậy, ta lặng im không nói.

Điều kiện như vậy quả thực khiến người ta rung động, thậm chí ta không cần do dự mà muốn đồng ý ngay.

Thế nhưng, giữa bóng hoa rậm rạp dưới ánh trăng, ta lại nhìn thấy một bóng hình quen thuộc ở cách đó không xa.

Người đó đứng sừng sững như ngọc sơn, tóc đen như sơn, chân đi giày nhẹ, đôi mắt xuyên qua bóng cây đen kịch đang lặng lẽ quan sát chúng ta.

Chúng ta đi một bên, hắn theo một bên.

Chiếc đèn cung đình màu đỏ trong tay hắn như vầng trăng nhỏ, không biết đã đi theo bao xa.

Bên cạnh Đàm công chúa vẫn đang thúc giục:

"Mạn Cơ, ngươi nghĩ kỹ chưa? Đi nơi khác cũng chỉ bị người ta bắt đi bắt lại, cực khổ biết bao nhiêu? Chi bằng về nước Đàm với ta..."

Trong phút chốc, muôn vàn ý nghĩ lướt qua tâm trí ta.

"Vậy còn, Công t.ử Phù Ung..."

"Mạn Cơ!"

Đàm công chúa quát khẽ:

"Ngươi là nô lệ nước Đàm, chứ không phải nô lệ nước Tề! Nếu ta muốn mang ngươi đi, Tề Công t.ử không có bất kỳ lý do gì để ngăn cản!"

Nhìn khuôn mặt kiên quyết trước mắt, ta dừng bước:

"Tiểu quân, xin hãy đưa tiễn đến đây thôi."

"Ngươi... rốt cuộc là đang sợ cái gì?"

Nàng nhất thời vừa gấp vừa giận:

"Hay là tưởng ta không dám chống lại hắn?"

"Không."

Ta trầm giọng nói.

"Ta muốn Công t.ử Phù Ung, không vì quyền thế, không vì hư vinh, chỉ vì tình và d.ụ.c của chính bản thân ta. Không liên quan đến bất kỳ điều gì khác."

Sau khi chia tay Đàm công chúa, người kia vẫn lững lờ bước đi trong bụi hoa.

Không biết hắn đang nói gì với hộ vệ phía sau, tiếng cười ấy trầm thấp và thanh nhuận, giống như tiếng chuông chùa, lại như tiếng sáo theo gió xuân bay tới trong đêm khuya, sâu lắng và êm tai.

Ta do dự một hồi, rồi lặng lẽ đi theo sau lưng ngài.

Trở về tẩm điện Tề Công, cung nhân bắt đầu thắp đèn.

Khuôn mặt ấy dưới ánh đèn lay động lại thêm phần đẹp đẽ mong manh, như mảnh gốm mỏng nhất, sợ rằng chỉ cần chạm tay vào sẽ vỡ vụn.

Trên đời này, có người kiêu ngạo, có người âm lãnh, có người cao quý nhưng thịnh khí lăng nhân.

Chỉ duy nhất một người, lúc tĩnh lặng lại càng thêm hoàn mỹ.

Ta lấy hết dũng khí vươn tay ra, ôm lấy ngài từ phía sau:

"Ta... ta muốn..."

Công t.ử Phù Ung nắm lấy tay ta, không đẩy ra, chỉ hỏi ngược lại:

"Nàng muốn cái gì?"

"Ta muốn ngươi, Phù Ung."

Ta đ.á.n.h liều, dùng hết dũng khí cả đời:

"Không phải một nô lệ leo lên quý nhân, cũng không phải kẻ hèn nhát tham sống sợ c.h.ế.t, mà là một người đàn bà muốn một người đàn ông."

Lời này thực sự quá đỗi vụng về, nói xong ta lập tức hối hận không thôi.

Ngay sau đó, Công t.ử Phù Ung đã ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, giọng nói đầy vẻ bất lực:

"Hôm nay lại lụt lội rồi!"

"Nếu Tề cung bị nước cuốn đi, chắc chắn là do nàng làm hại!"

Ta ngơ ngác, vội vàng chớp mắt xua đi nước mắt:

"Chủ quân! Ta là một lòng chân thành!"

"Thật bao nhiêu?"

"Mạn Cơ giờ là chủ nhân của chính mình, vì vậy sẽ không bao giờ nói dối gạt người nữa!"

"Ồ."

Nghe câu này, thần sắc ngài giãn ra, mang theo nụ cười vui sướng:

"Vậy chuyện Mạn Cơ trước kia muốn làm Vương hậu, có còn giữ lời không?"

"Làm Vương hậu?"

Trong cơn hoảng hốt, ta lắc đầu từ chối:

"Thôi bỏ đi."

"Vì sao?"

"Lúc đầu, ta tưởng chỉ cần leo lên vị trí cao nhất kia thì sẽ không bao giờ bị người đời khinh nhục nữa."

Ta cúi đầu: "Nhưng giờ đây, nếu bắt ta nằm bên người đàn ông khác, nhìn Chủ quân đi yêu thương nữ t.ử khác, cảm giác đó thực sự còn khó chịu hơn cả c.h.ế.t!"

Nghe vậy, đối phương dở khóc dở cười:

"Ta yêu thương nữ t.ử khác bao giờ?"

"Không cần, không cần đâu..."

Lòng đầy bướng bỉnh không muốn ngài nhắc tới chuyện đó, ta vươn tay kéo lấy cổ áo, áo bào của ngài, xé rách đến mức khiến một vị quân vương phong nhã trở nên chẳng còn chút thể diện nào.

Sau một phen mây mưa điên đảo, cả hai đều có chút thở dốc hổn hển.

Công t.ử Phù Ung ôm lấy ta, dùng cằm khẽ mơn trớn đỉnh đầu ta, thủ thỉ:

"Sở vương quá già, mà Tần vương lại quá bạo liệt, đều chẳng phải lương phối. Nàng nếu muốn làm Vương hậu, e là phải tìm vị chủ nhân khác thôi."

"Phi!"

Ta hứ một tiếng đầy giận dỗi:

"Mạn Cơ không thèm làm Vương hậu nữa!"

"Y hu hi, cũng không phải không có vẹn cả đôi đường."

Ngài nhéo nhẹ gò má ta, thần sắc bỡn cợt:

"Để bảo vệ Mạn Cơ, hay là ta cũng xưng Vương vậy!"

"Cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cứng họng, bấy giờ mới biết mình lại trúng kế khích tướng của ngài.

"Nàng khuynh quốc khuynh thành, ta đa sầu đa bệnh."

Nam t.ử trước mắt một tay chống cằm, dáng vẻ vô cùng tự đắc:

"Thế nào, chẳng lẽ không xứng đôi sao?"

"Nhưng ta..."

Nhưng ta chỉ là một nô lệ, sao xứng chạm vào sự cao quý của ngài chứ!

Đọc hiểu ý nhị chưa thốt thành lời trong mắt ta, Công t.ử Phù Ung vươn một ngón tay, nhẹ nhàng lau đi vệt nước đọng trên gò má ta:

"Mạn Cơ xinh đẹp lại yêu mị, tự nhiên sẽ bị người đời xem nhẹ. Nhưng sau này có địch y khoác lên người, tưởng rằng dù vũ mị, cũng sẽ đầy uy nghiêm."

Ba ngày sau, nước Tề gửi thư lên Chu Thiên t.ử, tuyên bố tự lập làm Vương.

Nước Sở công nhiên bất kính với Thiên t.ử, xưng Vương đã hơn ba năm, bởi vậy nước Tề cũng nối gót theo sau nước Tần, nước Sở mà xưng Vương.

Hành động này được trên dưới nước Tề ca tụng, ai nấy đều tán dương Công t.ử Phù Ung là bậc quân chủ tự cường.

Thế nhưng hành động tiếp theo của ngài lại khiến tông thất vương công vô cùng bất mãn.

Việc ngài khước từ công chúa nước Ngụy, nước Tần để lập phu nhân của Công t.ử Nguy làm Vương hậu bị họ mỉa mai là kẻ "ham mê nữ sắc đến mất trí".

Công t.ử Phù Ung chẳng hề bận tâm, trái lại còn để ta bên cạnh hữu khuynh, đi đứng nằm ngồi không rời nửa bước.

Thấy khuyên can không được, các vương công lại mời một người đến làm thuyết khách.

Người nọ vốn là hậu duệ quý tộc, tuổi trẻ tài cao, chính là đại tông sư kiếm khách Ly lừng lẫy thiên hạ.

Trên triều đình, những lời chỉ trích nặng nề vang lên không ngớt, tất cả đều chĩa mũi dùi vào ta kẻ bị coi là mầm họa "hồng nhan họa thủy".

Kiếm khách Ly trước sau không nói một lời, chẳng biểu lộ thái độ gì, cho đến khi Công t.ử Phù Ung gọi ta tiến lên:

"Mạn Cơ, ta từng lệnh cho hắn bảo vệ nàng, hắn lại để nàng bị Công t.ử Nguy bắt đi, nàng xem nên xử trí hắn thế nào?"

Cả triều đình tức khắc im phăng phắc.

Công t.ử Phù Ung cho ta biết, ngày đó Ly thoát khỏi Tề cung khi đang mang trọng thương, ngài đã tìm đến Đàm công chúa, lúc này mới nghĩ ra kế mượn người đổi chất, "rút củi dưới đáy nồi".

Nhưng ngài vẫn trách tội kiếm khách Ly nên từ đó không hề triệu kiến.

Trong tình cảnh này, ta đổ mồ hôi hột, vội vã đáp:

"Đại vương, sao có thể để nô tỳ xử trí?"

"Nàng là Vương hậu tương lai của quả nhân, hắn phụ mệnh vua, đương nhiên phải nghe ý kiến của nàng."

Bị đặt lên giàn hỏa thiêu, ta đành chắp tay, trịnh trọng bái lạy:

"Đại vương không thể vì nô tỳ mà gi·ết bậc quốc sĩ. Mạn Cơ thật sự không gánh nổi cái danh yêu cơ đâu."

Lời vừa dứt, mọi người nhìn nhau, ai nấy đều không phục.

Nhưng kiếm khách Ly đang quỳ dưới bậc thềm bỗng nhiên đứng dậy:

"Chư vị, xin hãy nghe ta một lời. Đối mặt với Mạn Cơ, ta thật lòng hổ thẹn."

Tiếp đó, hắn đem chuyện "lời thề gió tuyết" năm xưa và câu chuyện ta cứu Công t.ử Phù Ung kể lại từ đầu chí cuối.

Kể đến đoạn cuối, hắn không ngăn được nỗi xúc động:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Nàng và Chủ quân sớm đã là tâm đầu ý hợp, cùng chung sinh t.ử... Chư vị quý nhân, thật sự không thể khinh miệt hay nh.ụ.c m.ạ nàng như thế được nữa."

Dưới đài vang lên những tiếng thổn thức, nhưng vẫn có người phản bác:

"Ngài thân là quốc sĩ, sao có thể ngồi nhìn Đại vương sủng hạnh yêu cơ?"

Kiếm khách Ly vái chào thật sâu:

"Nếu đạo trị quốc là giẫm đạp lên tình thâm nghĩa trọng của con người, thì Ly ta từ nay về sau không dám tự nhận là quốc sĩ nữa!"

Một phen khẳng khái bi ca ấy lập tức khiến đám triều thần câm nín.

Công t.ử Phù Ung cuối cùng cũng đạt được mục đích, thần sắc vô cùng hài lòng, ngài phất tay với ta, dáng vẻ ung dung tự tại:

"Mạn Cơ, lại đây bên cạnh quả nhân."

Trời thu xanh ngắt, mây trắng cuộn bay.

Khi Thượng Y Cục may xong bộ địch y, ta liền thu dọn hết những y phục yêu diễm trước kia, giơ tay thề với Công t.ử Phù Ung:

"Ta không làm yêu cơ nữa, sau này nhất định sẽ làm một Phu nhân đoan trang cẩn trọng."

Đối phương nghe xong liền cười nhạo:

"Ồ, hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây sao?"

Ta nhìn ngài hôm nay khoác vương bào màu đỏ tía, dung mạo thù thắng phi thường, cảm thấy chẳng thể nào giận nổi, bèn ôm lấy cánh tay ngài lay nhẹ:

"Hay là Chủ quân không thích phu nhân đoan trang? Giống như Đàm công chúa vậy sao?"

Ngài chưa vội nói gì, chỉ nhạy bén nhìn ta:

"Lẽ nào nàng vẫn còn nghĩ đến nàng ta, muốn đi theo nàng ta sao?"

Ta thấp thỏm trả lời: "Không có ạ."

"Nàng có biết vì sao nàng ta được phong phiên không?"

"..."

"Không sai, chính là ta đã dùng bốn tòa thành trì của nước Đàm để đổi lấy nàng đấy."

Công t.ử Phù Ung thần sắc bình tĩnh:

"Ta từng cho rằng những lời 'họa thủy' kia đều là hư vọng, nay mới biết đừng nói là hai tòa thành, dù là mười tòa, trăm tòa, nếu người trong lòng mình thì làm sao có thể chắp tay nhường cho kẻ khác?"

Nghe vậy, mặt ta nóng bừng:

"Chủ quân nói lời này thật khiến người ta hổ thẹn."

"Vì sao phải hổ thẹn?"

"Sau này đừng nói thế nữa, ta muốn đốc thúc Chủ quân làm một vị thánh minh quân chủ đứng đầu thiên hạ."

Hồi lâu sau, ta đẩy kẻ đang quấn quýt mình ra, lùi xuống một bậc thềm, giọng nói kiên định:

"Ban ngày không thể làm càn... Quốc quân phải vẹn toàn như trăng sáng, không thể có vết nhơ. Mạn Cơ tuyệt đối không thể vì tư d.ụ.c của bản thân mà khiến Chủ quân bị đời sau mắng là hôn quân!"

Công t.ử Phù Ung vỗ trán cười khổ:

"Chỉ cần ta không muốn 'hôn', lẽ nào ái cơ có thể bắt ta 'hôn' sao?"

"Cũng không được."

Ngay sau đó, người trước mắt lại trở nên tình tứ ôn nhu:

"Mạn Cơ, nàng biết gảy đàn không?"

"Biết một chút ạ."

"Vậy ta cùng nàng hợp tấu chuông khánh, lại xướng một bài 'Dã hữu man thảo' nhé?"

Thấy đôi mắt ngài long lanh như nước xuân, ta đ.á.n.h liều đáp:

"Những khúc nhạc diễm tình như thế... hay là đổi thành 'Phong Nhã' đi, thấy thế nào?"

"..."

Một trận tiếng đàn hòa cùng tiếng chuông khánh bay v.út lên không trung.

Tiếng đàn thanh thoát phối hợp với tiếng chuông trầm lắng bao la, từng nhịp từng nhịp lan tỏa, thấm đẫm vào màn đêm.

Thanh tao mà tự tại.

Kiều diễm mà phóng khoáng.

Ngoài không trung sâu thẳm, dải ngân hà xa xôi hiện ra mờ ảo.

Sao và Trăng cùng tỏa sáng lấp lánh giữa trời đêm.