Không ngờ tới, cuối cùng ta vẫn không thoát khỏi vận mệnh ban đầu.
Vị vương công chặn đường chính là Công t.ử Nguy, hắn ngang ngược c·ướp ta vào xe mình, mặc cho Thái T.ử Giới chất vấn cũng không hề nhượng bộ.
"Điện hạ là trữ quân của một nước, nữ sắc là tai họa, tốt nhất nên tránh xa thì hơn."
Thái T.ử Giới nhu nhược không có cách nào khác, càng không vì một mỹ nhân nhỏ bé như ta mà ra mặt.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đêm đó, ta b·ị b·ắt vào Dịch Đình.
Trong cung điện quạnh quẽ rộng lớn này, khắp nơi rủ những dải lụa trắng mờ mịt, bàn ghế đệm mềm bừa bộn những mảnh váy áo rách nát của phụ nữ.
Công t.ử Nguy mang theo nụ cười hoảng hốt, bàn tay lạnh lẽo mơn trớn ta:
"Ngươi rất giống nàng."
Khác với vẻ hoằng nhã thanh khiết của Công t.ử Phù Ung, Công t.ử Nguy tuy tướng mạo anh tuấn nhưng thần sắc lại lộ vẻ ẩm thấp, âm u.
"Ngươi có nguyện hầu hạ ta không?"
Liếc nhìn đống vải vóc xé nát dưới sàn, lưng ta nổi lên một tầng da gà.
Giữa lựa chọn tồn tại hay ch·ết đi, ta chọn khuất phục:
"Nô tỳ nguyện ý."
Rất hài lòng với sự thuận phục của ta, đôi bàn tay lớn của hắn mơn trớn vai lưng ta:
"Ái cơ làm ta vui lòng quá!"
Ngay sau đó, hắn bóp c.h.ặ.t cổ ta, x.é to.ạc váy áo, ánh mắt hắn lại nhìn về phía sau lớp màn lụa xa xa, như thể đang mời gọi ai đó chứng kiến.
Cung nhân canh cửa lập tức tản ra, từng lớp màn trướng rủ xuống.
Trong cơn mê muội, ta ngây dại nhìn lên trần nhà, gương mặt đáng sợ trước mắt bỗng chốc biến thành một khuôn mặt khác: đôi mắt sâu thẳm, vạt áo rủ xuống, khí độ hoằng nhã...
Không biết bao lâu trôi qua.
Khi Công t.ử Nguy thỏa mãn rời đi, ta đã ngất lịm trong cuộc bạo hành tàn khốc này.
Từ sâu trong màn lụa, một bóng người nhỏ nhắn bước ra.
Nàng đi đến bên cạnh ta, khẽ thở dài một tiếng, rồi cởi áo ngoài che đậy thân hình đầy thương tích của ta.
Ta hiểu ra rồi, có lẽ... ta chính là cái bóng của nàng ấy.
Kẻ bạo quân như Công t.ử Nguy hóa ra cũng có người thương, đó chính là vị công chúa hắn bắt từ một tiểu quốc về Đàm phu nhân.
Vốn đang ở lứa tuổi thanh xuân rạng rỡ, nhưng nàng lại xanh xao yếu ớt, mang vẻ đẹp mong manh như lá trước gió.
Công t.ử Nguy thường tìm đến nàng vào đêm khuya, đứng trong sương gió lạnh lẽo chỉ để cầu xin một chút ôn nhu từ nàng.
Nhưng kết cục luôn giống nhau.
Đàm phu nhân chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, và hắn, trong cơn thẹn quá hóa giận, sẽ quay sang trút giận lên đầu ta.
Ngày qua ngày, năm nối năm.
Ta từng hỏi Công t.ử Nguy, vì sao không ép Đàm phu nhân hầu hạ, hắn quyền cao chức trọng, một mỹ nhân từ tiểu quốc không có quyền khước từ.
Hắn chỉ khịt mũi coi thường:
"Nếu vậy, cần gì đến loại như ngươi?"
Ta chợt hiểu ra.
Con người vốn có sự khác biệt.
Vì sợ hãi nàng, trân trọng nàng, sợ nàng sẽ ch·ết trong sự thô bạo của mình, hắn chọn cách phát tiết lên ta.
Còn ta, thế mà lại hết lần này đến lần khác sống sót qua cơn bão táp ấy.
Những mỹ nhân bên cạnh hắn như hoa cung mỏng manh, héo tàn hết đóa này đến đóa khác, chỉ có ta mạng lớn, cứ thế đi theo hắn một năm, hai năm...
Cho đến một ngày, ánh mắt hắn nhìn ta đã khác:
"Ngươi... ta đã từng hỏi tên ngươi chưa?"
Ta quỳ sát đất, tư thế nhu thuận:
"Nô tỳ tên Mạn Cơ."
"Ồ."
Công t.ử Nguy hờ hững đáp lời:
"Mạn Cơ, nhiều năm như vậy, ngươi có mong muốn gì không?"
Dù đang nói chuyện với ta, ánh mắt hắn vẫn hướng ra cửa sổ.
Cách đó không xa là Đàm phu nhân đang ngồi bên bờ nước, nàng mảnh mai uyển chuyển, cằm nhọn thanh tú, tựa như một sợi u hồn nhợt nhạt.
Ta nhu thuận đáp:
"Nô tỳ chỉ hy vọng Đàm phu nhân có thể thấu hiểu tâm ý của ngài, sớm ngày cùng Công t.ử tương thân tương ái..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công t.ử Nguy nghe vậy, hàng mi đen rủ xuống, khóe môi căng c.h.ặ.t:
"Ngươi đúng là khéo nói."
Ta vội vàng ngậm miệng, kinh sợ phục xuống đất.
Ai ngờ lần này hắn không động thủ, trái lại triều cung nhân gật đầu:
"Sắc phong Mạn Cơ làm Phu nhân."
Một quân một hậu, ba phu nhân, chín tần, hai mươi bảy thế phụ.
Ngoài Đàm phu nhân, ta là người phụ nữ thứ hai được Công t.ử Nguy lập làm Phu nhân, hơn nữa lại còn là một nô lệ hèn mọn.
Cả nước Tề xôn xao bàn tán. Kẻ lên án gay gắt nhất chính là Thái T.ử Giới.
Nhưng chưa đợi họ tranh cãi ra ngô ra khoai, Tề Công bỗng nhiên lâm trọng bệnh.
Trong triều ngoài nội đồn đại không ngớt về việc ông lén lập di chiếu, lời đồn thổi bay khắp nơi.
Công t.ử Nguy dã tâm bừng bừng, đương nhiên khao khát ngôi vị Tề Công, chỉ tiếc là danh bất chính ngôn không thuận.
Thái T.ử Giới yếu đuối lần này bỗng trở nên cứng rắn, phong tỏa tẩm điện, không cho hắn vào thăm.
Trong những lúc lo âu gian nan đó, luôn có ta ở bên hầu hạ, vì vậy Công t.ử Nguy dần dần ỷ lại vào ta, đi đâu cũng mang theo bên mình, ngay cả khi lên triều.
Từ đó, cái danh "Yêu cơ" của ta bắt đầu vang xa khắp triều đình.
Cuối đông, đại hàn. Lão Tề Công qua đời, tin báo tang như tuyết rơi gửi đến các nước.
Thái T.ử Giới đăng cơ, hiệu là Tiểu Tề Công.
Bảy ngày sau, sứ giả các nước tấp nập kéo về kinh đô Lâm Tri cúng tế.
Trong đại lễ, Tiểu Tề Công đột nhiên lâm bệnh, nghi lễ do Công t.ử Nguy thay mặt chủ trì.
Đêm đó, các sứ giả lần lượt nhập tiệc.
Ngồi hàng đầu là quý tộc hai nước Tần, Sở.
Thấy ta ngồi cạnh Công t.ử Nguy, họ không khỏi kinh ngạc:
"Trên đời này lại có tuyệt sắc giai nhân đến nhường này sao?"
Công t.ử Nguy cười đáp:
"Mỹ nhân này chính là vị 'Thần nữ' năm xưa."
Nghe họ bàn tán, ta mới biết lúc trước Công t.ử Phù Ung chỉ thuận miệng một câu, người nước Tề đã thêu dệt ta thành một tiên nữ không vướng bụi trần, chỉ ăn cánh hoa, gọi là "Thực hoa yêu cơ".
Vì thế trước mặt ta không có thịt rượu, chỉ bày đầy các loại cánh hoa.
Mọi người thấy vậy đều tặc lưỡi khen lạ.
Đang lúc chén thù chén tạc, chợt có người nhìn quanh rồi thắc mắc:
"Kỳ lạ, đại lễ của Tề Công sao lại không thấy Công t.ử Phù Ung?"
Câu hỏi này như khơi mào ngọn lửa.
Sứ giả các nước bắt đầu nhao nhao muốn gặp vị "Hiền công t.ử" trong truyền thuyết, mặc cho sắc mặt Công t.ử Nguy ngày càng khó coi.
"Ung đệ lúc này chắc vẫn còn đang du ngoạn bên ngoài."
Hắn gượng cười.
"Từ nhỏ đệ ấy đã chí ở tung hoành thiên hạ, tự nhiên không màng đến nước Tề nhỏ bé này."
Mọi người nhìn nhau bàn tán.
Nhưng chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.
Đột nhiên từ ngoài điện, tiếng xướng danh lanh lảnh của tán giả đ.â.m xuyên qua làn khói mờ u tối, vang vọng khắp cung thất sâu thẳm:
"Công t.ử nước Tề Phù Ung đến!"
Giọng nói ấy quá đỗi sắc nhọn.
Ta run tay, suýt chút nữa làm rơi chén đồng!
Công t.ử Nguy vẫn giữ nụ cười, nhưng đôi mắt sắc sảo không ngừng dò xét thần sắc của ta.
Giữa lúc ấy, một bóng hình thon dài chậm rãi tiến vào.
"Phù Ung, bái kiến huynh trưởng."
"Hửm."
Công t.ử Nguy nhàn nhạt đáp, giọng không chút vui mừng.
"Phụ quân đã nhập lăng, ngươi du đãng bên ngoài không về, nay phạt ngươi ngồi hàng ghế cuối, ngươi có ý kiến gì không?"
Trước sự làm khó của hắn, đối phương vẫn thản nhiên:
"Nặc, xin nghe theo sự phân phó của huynh trưởng."