Dã Hữu Man Thảo

Chương 5



Ta hơi nheo mắt, tỏ vẻ khinh thường ngài.

"Còn ta là Phu nhân được chính thức sắc phong, ngài phải hành lễ với ta mới đúng!"

Sự mạo phạm này không khiến ngài phật lòng, trái lại hộ vệ của ngài nổi đóa:

"Chủ quân sớm nên biết, không nên xem nô lệ là con người, bọn họ chỉ biết được voi đòi tiên!"

Hai người họ mắng nhiếc sắc lẹm làm mặt ta nóng bừng.

Nhưng Công t.ử Phù Ung không trách mắng ta, chỉ nhàn nhạt nói:

"Tiểu nhân mưu thân, quân t.ử mưu quốc, đại trượng phu mưu thiên hạ. Ta chỉ là... chí không ở nước Tề nhỏ bé này."

"... Công t.ử sẽ hối hận."

Không biện minh cho mình một câu, ngài lắc đầu, dường như thật sự đang tiếc hận cho ta.

Cho đến tận lúc rời đi, ngài không còn cười thêm lần nào nữa.

Trở về cung thất, ta phát hiện đèn nến sáng trưng.

Công t.ử Nguy đang ngồi trên giường, đôi mắt nặng nề dò xét ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Đi đâu về?"

Thấy trên gò má hắn có một vết cào đỏ tươi, ta biết hắn lại vừa chịu thiệt thòi chỗ Đàm phu nhân, đành phải cẩn trọng đáp:

"Chỉ là đi dạo loanh quanh thôi ạ."

"Đến tận giờ này?"

"Phải."

Tiến lại gần vài bước, ta đưa ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương đang căng thẳng của hắn:

"Hôm nay nô tỳ múa xong thấy người nặng nề, nên lòng đầy lo lắng."

"Vì sao?"

"Thân thể dường như đẫy đà hơn, e rằng chủ quân sẽ không thích."

"À..."

Được lời nịnh hót cẩn trọng của ta xoa dịu, Công t.ử Nguy vươn tay kéo mạnh một cái, ghì c.h.ặ.t ta vào lòng:

"Sao lại không thích? Nhờ có ái cơ, hôm nay mới giải tỏa được nỗi lòng của ta."

Ta nhu mì cười nói:

"Nguyện vì chủ quân phân ưu."

Công t.ử Nguy nheo đôi mắt sắc lẻm, thần sắc hiếm khi hòa ái:

"Hôm nay Ung đệ trở về gặp lại chủ cũ, ái cơ sao không có vẻ gì là kích động?"

Không đợi ta trả lời, hắn đã lẩm bẩm:

"Lạ thay, thật là lạ."

"Người ta đều nói ngươi là người của Ung đệ, nhưng mấy ngày trước ta hỏi Cung chính, họ đều nói ngươi không xuất thân từ phủ của hắn. Vậy chủ nhân thực sự của ngươi rốt cuộc là ai?"

Ta rùng mình, gương mặt nhanh ch.óng nóng bừng vì sợ hãi.

"Nô... nô..."

Xem chừng Công t.ử Nguy không định buông tha cho ta, đôi mắt đen kịt kia cứ nhìn chằm chằm không rời, lộ ra vẻ quỷ quyệt và điên cuồng khó tả.

Đang lúc mồ hôi tuôn như tắm, giữa lằn ranh sinh t.ử, ngoài cửa điện bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.

Cung nhân cầm đèn vội vã chạy tới:

"Công... Công t.ử!"

"Chuyện gì?!"

"Là... là Đàm phu nhân..."

Nghe thấy cái tên đó, Công t.ử Nguy lập tức đẩy ta ra:

"Nàng ấy làm sao?"

"Nàng... nàng tr·eo c·ổ t·ự t·ử!"

Đàm phu nhân thường xuyên tìm ch·ết, hết nhảy hồ lại tr·eo c·ổ, dường như ở bên cạnh Công t.ử Nguy một ngày đối với nàng đều là sự t.r.a t.ấ.n không thể chịu đựng.

Các cung nhân run rẩy giải thích:

"Bẩm Công t.ử, bọn nô tỳ phát hiện sớm, phu nhân chỉ hơi ho một chút..."

Đáng tiếc, chẳng ai thèm nghe họ giải thích.

Đêm đó, Công t.ử Nguy đ.á.n.h ch·ết liên tiếp mười người.

Nghe mùi m.á.u nồng nặc ngoài cửa, dù trong cung đang đốt than bạc ấm áp nhưng ta vẫn thấy lạnh toát cả người.

Ta lục tung mọi thứ, tìm ra chiếc áo choàng lông chồn nửa cũ nửa mới năm nào.

Sau khi được Công t.ử Nguy sủng hạnh, hắn ban thưởng cho ta rất nhiều gấm vóc da lông quý giá, nhưng ta vẫn yêu nhất chiếc áo này.

Vì thường xuyên vuốt ve, phần lông ở cổ tay áo đã mòn nhẵn.

Giờ phút này, cuộn tròn dưới lớp áo rộng lớn, ngửi mùi hương còn sót lại trên đó, nỗi sợ hãi trong ta mới dần dần tan biến.

Nghe cung nhân nói, Công t.ử Phù Ung sau khi bị biếm làm thứ dân thì không rời đi mà được Tiểu Tề Công giữ lại trong cung.

Nhưng ta ngày ngày đi dạo trên ngự đạo cũng không hề gặp ngài.

Mấy ngày sau, Công t.ử Nguy bỗng nhiên chỉnh đốn ngựa xe, chuẩn bị xuất quân thảo phạt nước Trịnh.

Trước khi đi, hắn triệu tập hơn mười vị cung nhân lại, thần sắc túc mục:

"Sau khi ta đi, mọi việc trong cung đều do Mạn Cơ quản lý."

Ta vội vàng chắp tay:

"Định không phụ sự ủy thác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Công t.ử Nguy gật đầu, nhưng đôi mắt lại hờ hững quét qua một góc phòng, đồng t.ử sâu hoắm dưới bóng chân mày thấm đẫm sự nghi ngờ.

Tuy hắn đã nảy sinh lòng hoài nghi với ta, nhưng hắn còn không tin tưởng đám cung nhân kia hơn.

Ta đoán, cũng giống như Công t.ử Phù Ung, bên cạnh hắn chắc chắn cũng ẩn giấu những kiếm khách bậc thầy.

Đêm đó, ta ngủ dưới sập của Đàm phu nhân.

Dưới ánh trăng mờ ảo, ta thấy đôi mắt nàng mở to, nhìn chằm chằm vào ta như muốn nói điều gì.

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng:

"Phu nhân lạnh lắm phải không?"

Hồi lâu sau, nàng khẽ "ừ" một tiếng.

"Để ta sưởi ấm cho phu nhân."

Nói rồi ta leo lên sập, áp bàn tay lạnh giá của nàng vào lòng mình, thực chất là bí mật viết chữ vào lòng bàn tay nàng:

"Trong phòng có người."

Công t.ử Nguy nghi ngờ không sai, ta quả thật có một chủ nhân thực sự.

Đó chính là Đàm phu nhân.

Sáu năm trước, Công t.ử Nguy vừa gặp đã yêu vẻ đẹp của công chúa nước Đàm, nhưng công chúa đã có người trong mộng.

Trong cơn thẹn quá hóa giận, hắn đem năm trăm xe, ba ngàn bộ binh san phẳng nước Đàm không chút nương tay.

Nước Đàm vốn nhỏ bé nay gần như chìm trong khói lửa, vương công lão thần còn sót lại chạy sang nước Tề, nước Sở, tan tác như cát bụi.

Và ta chính là một trong những cung nô ấy.

Gia chủ muốn tìm cách cứu công chúa, nhưng sáu năm qua, những mỹ nhân được đưa đến bên Công t.ử Nguy đều bị hành hạ đến ch·ết, giờ đây chỉ còn lại mình ta.

Dưới lời khuyên nhủ dịu dàng của ta, Đàm phu nhân dần chìm vào giấc ngủ.

Nhưng khi nhìn vào hư không, ta bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào trong phòng, cơn gió mỗi lúc một lớn, xoay quanh không ngừng...

Không, đây không phải gió!

Ta nghĩ là gió chỉ vì tất cả những thứ này đều không thể nhìn thấy bằng mắt thường!

"Ai?!"

Đáp lại lời chất vấn của ta là một tiếng thét t.h.ả.m thiết!

Ngay sau đó, một thây ma mặc hắc y bị ném đến trước mặt ta, m.á.u tươi bê bết, ch·ết không nhắm mắt.

Ta còn đang bàng hoàng rụng rời, tiếng gió bỗng ngừng, từ trong bóng tối bước ra hai thiếu niên cao gầy.

"Kiếm khách phục kích trong cung đã bị anh em ta kết liễu."

"Cái... cái gì..."

"Ngươi từng nói muốn làm 'hang thứ hai' cho Công t.ử, lời thề đó còn linh ứng không?"

Ta há hốc miệng nhưng chưa kịp trả lời đã bị hai người họ túm lấy vai, lao ra ngoài cửa sổ!

Bị xách đi trên những mái ngói đen kịt, lướt nhanh dọc theo ngự đạo, ta mới thấy trong cung đâu đâu cũng là quân lính cầm đuốc như đang tìm kiếm ai đó, ngay cả núi giả hồ sen cũng bị sục sạo kỹ càng.

Trong lòng ta dâng lên một dự cảm bất lành.

Sau một nén nhang phi hành, hai người họ vậy mà lại đưa ta đến...

Thái Bá miếu?!

Bị ép ra phía sau thần tượng, ta mới phát hiện phía sau đó là khoảng không, lại gần có thể ngửi thấy mùi m.á.u tươi thoang thoảng.

Ta chần chừ chui vào bụng thần tượng.

Ngay lập tức, Công t.ử Phù Ung mặt đầy vết m.á.u ngã xuống trước mặt ta, như một con đại điểu bị gãy cổ.

Cặp thiếu niên kia kể rằng, trước khi rời khỏi nước Tề, Công t.ử Phù Ung dự yến tiệc của Tiểu Tề Công rồi mãi không thấy về.

Họ lẻn vào địa cung mới phát hiện ngài đã bị dùng tư hình. Hiện giờ chủ quân hôn mê, trong đường cùng họ mới nghĩ đến việc tìm ta giúp đỡ.

Thấy ta ngẩn người, hai người lạnh lùng nói:

"Thứ dân ti tiện, mấy kẻ có thể cao thượng được đây?"

"Mạn Cơ, ngươi không định hối hận đấy chứ?"

Xem chừng chỉ cần ta từ chối, bọn họ sẽ lập tức vung đao lấy đầu ta.

Trong khoảnh khắc sinh t.ử, vô số ý niệm xoay chuyển, ta bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường:

"Các ngươi, trước tiên hãy tìm một ít chu sa tới đây."

"Chu sa?"

Một tên khinh thường hỏi.

"Ngươi lại định giở trò gì?"

"Nếu không, ta sẽ mặc kệ không quản nữa."

"Ngươi...!"

Nghiến răng một hồi, hai người họ biến mất.

Quá nửa đêm, ta trở về cung, Đàm phu nhân đột ngột ho ra m.á.u.

Trời vừa hửng sáng, ngoài cửa cung đã quỳ đầy cung nhân, từng chậu m.á.u loãng được bưng ra, hắt lên nền gạch trắng xóa, cảnh tượng thật rợn người.

Vu y trong cung đã xem qua, nước bùa cũng đã uống, nhưng người vẫn thất khiếu chảy m.á.u, mắt thấy đã sắp lâm chung.

Các cung nhân sợ Công t.ử Nguy trách phạt, ai nấy khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Trong cơn hoảng loạn, ta đề nghị ra ngoài thành Lâm Tri tìm thầy t.h.u.ố.c:

"Nghe nói ngoài thành có một vị Vu sư, pháp thuật thông thần, họa chăng có thể cứu mạng."

Cung chính nghe vậy, người đầu tiên phản đối:

"Công t.ử có lệnh, không được rời khỏi cửa cung nửa bước!"