Đã Lỡ Một Đời

Chương 10: Ngoại truyện - Hứa Hằng (2)



 

Chẳng hiểu tâm trạng lúc đó là gì, tôi đưa cô ấy đến khách sạn.

 

Sáng hôm sau Phó Oánh Oánh tìm đến trừng mắt nhìn, tôi bảo cô ta cút.

 

Sáng sớm ngày ra đã ồn ào ầm ĩ, có biết chăm sóc một kẻ say rượu cả đêm không chợp mắt tốn sức nhường nào không?

 

Tôi còn chưa tìm được cơ hội mở miệng.

 

Thì cô ấy đã như bị sét đ.á.n.h.

 

Biểu cảm của cô ấy khiến tôi bị kích thích.

 

Sao hả?

 

Ở bên tôi khiến cô khó chịu đến thế sao?

 

Sau đó, vì muốn trả tiền viện phí cho Phó Oánh Oánh, cô ấy lại đến Mị Sắc.

 

Ông chủ Mị Sắc liên lạc với tôi.

 

Tôi nhớ lại buổi sáng hôm đó, cười khẩy: "Liên quan quái gì đến tôi."

 

Nhưng cúp máy xong, tôi lại bồn chồn khó hiểu, cuối cùng vẫn đến đó.

 

Vừa đến nơi đã thấy cô ấy bị người ta bắt nạt.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi bùng nổ.

 

Rất tốt, người của tôi mà cũng dám động vào.

 

Tôi vớ lấy vỏ chai rượu, đập vỡ đầu gã đó.

 

Nói với cô ấy: "Đi theo tôi."

 

Lần này, cô ấy đã ngoan ngoãn hơn.

 

Cũng giống như đã cam chịu số phận.

 

Tôi đưa cô ấy về căn hộ đó.

 

Bởi vì nó gần trường nhất.

 

Hơn nữa, đó là tài sản riêng bà ngoại để lại cho tôi, là lãnh địa riêng của tôi.

 

Ông chủ Mị Sắc là bạn thân của tôi.

 

Lúc nhậu nhẹt, anh ta hỏi: "Cậu định nuôi cô tiểu mỹ nhân đó thật à?"

 

Tôi lạnh lùng lườm anh ta.

 

Anh ta cười hèn mọn: "Thích đến thế cơ à?"

 

Tôi cau mày.

 

Anh ta vội vàng xin tha: "Biết rồi biết rồi, cậu chỉ chơi bời thôi."

 

Chơi bời?

 

Tôi nghĩ, tôi chưa bao giờ chơi bời với phụ nữ.

 

Hứa Lạc Chi là người đầu tiên.

 

Chỉ là chiếm giữ vị trí đầu tiên này thôi.

 

Tôi nói với cô ấy đừng giở trò thanh thuần là vì không muốn chuốc lấy rắc rối.

 

Cô ấy đã làm đúng theo quy tắc, nhưng trong lòng tôi lại khó chịu.

 

Ông chủ Mị Sắc bảo tôi là do d.ụ.c cầu bất mãn.

 

Tôi cười khẩy: "Cút."

 

Cứ thế ba năm trôi qua, cuộc chiến giành quyền thừa kế ở nhà họ Hứa bước vào giai đoạn khốc liệt.

 

Ba tháng trời tôi bận rộn tranh quyền đoạt lợi, không có thời gian tìm cô ấy. Kết quả phát hiện ra cô ấy sống một mình khá thoải mái.

 

Hoàn toàn không có ý định nhớ nhung tôi, thậm chí còn lén lút lên kế hoạch chuyển ra ngoài.

 

Ha, đồ sói mắt trắng nuôi mãi vẫn không quen.

 

Đừng mơ mộng viển vông.

 

Nhưng tại sao tôi lại cứ phải vướng mắc chuyện cô ấy có nhớ tôi hay không? Tại sao phải giữ cô ấy ở lại bên cạnh?

 

Chẳng lẽ chỉ vì hồi niên thiếu thấy cái vẻ "gián đ.á.n.h mãi không chế//t" của cô ấy giống tôi?

 

Hôm đó tôi uống say ở Mị Sắc, buột miệng hỏi câu đó.

 

Ông chủ không cười nữa, nhìn tôi, nghiêm túc một cách hiếm thấy: "Hứa Hằng, cậu yêu cô ấy rồi."

 

Bề ngoài tôi vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trái tim lại thắt lại, một cảm giác rung động chưa từng có lập tức lan tỏa khắp toàn thân.

 

"Yêu cơ thể cô ấy."

 

Quả thật, Hứa Lạc Chi có vốn liếng đó.

 

Từ nhỏ đến lớn tôi đã chứng kiến vô số mỹ nhân, từ minh tinh đến siêu mẫu, kiểu nào cũng từng gặp qua.

 

Nhưng Hứa Lạc Chi là người đặc biệt nhất.

 

Không thể diễn tả rõ ràng sự đặc biệt đó là gì.

 

Chỉ là, nếu một đám mỹ nhân ngồi cùng nhau, người đầu tiên tôi nhìn thấy vẫn luôn là cô ấy.

 

Ông chủ nói: "Không, cậu yêu cô ấy rồi."

 

Tôi sững sờ.

 

Ông chủ lại nói: "Cậu nuôi cô ấy bên cạnh gần ba năm, bảo vệ cô ấy ba năm, cậu đã bao giờ nghĩ đến tương lai chưa?"

 

"Có bao giờ nghĩ đến chuyện sau khi thâu tóm toàn bộ nhà họ Hứa, sẽ đổi một người phụ nữ khác không?"

 

Tôi bật thốt lên: "Cút, tôi làm gì có người phụ nữ nào khác."

 

Ông chủ đầy thâm ý: "Thấy chưa, bản thân cậu đã lún sâu từ lúc nào mà còn không hay biết."

 

Tôi chế//t sững.

 

Ngay đêm đó tôi đi tìm cô ấy.

 

Sau những giây phút cuồng nhiệt, ôm cô ấy trong vòng tay, trong đầu tôi tưởng tượng ra viễn cảnh nếu đổi sang một người phụ nữ khác, nếu không phải là Hứa Lạc Chi...

 

Không, không thể nghĩ được.

 

Vừa nghĩ đến đã thấy buồn nôn, còn kèm theo một cảm giác hoang mang khó hiểu.

 

Sau đó một thời gian, mỗi lần tôi đến Mị Sắc, ông chủ đều thấy tôi mang nhiều tâm sự.

 

Hỏi tôi có phải cục diện ở nhà họ Hứa có biến động gì không.

 

Tôi lắc đầu, không có, sắp đến lúc cất lưới rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không ai có thể cướp đi những thứ vốn dĩ thuộc về tôi khỏi tay tôi.

 

"Thế sao cậu vẫn không vui?" Anh ta hỏi.

 

Tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói: "Làm thế nào để giữ chân một người?"

 

Nói xong chính tôi cũng muốn bật cười.

 

Tôi có thể giữ chân ai chứ?

 

Hồi nhỏ khao khát tình yêu của ba mẹ.

 

Nhưng ba mẹ tôi là một cuộc hôn nhân chính trị.

 

Mỗi người đều có tình yêu riêng của mình.

 

Đến ngay cả bản thân tôi cũng chỉ là một sản phẩm ép buộc của cuộc hôn nhân đó.

 

Mẹ không yêu tôi, bà trách tôi cản trở con đường theo đuổi tình yêu của bà.

 

Ba tôi lại càng không yêu tôi, những người phụ nữ bên ngoài của ông ta đẻ cho ông ta thiếu gì con trai.

 

Hồi nhỏ tôi còn từng nghĩ đến chuyện cầu xin họ yêu thương tôi, xót xa tôi một chút.

 

Nhưng họ không hề.

 

Tôi chẳng giữ được bất cứ ai.

 

Ngay cả con ch.ó tôi nuôi trong nhà, cũng bị bọn họ hạ độc chế//t.

 

Mọi người và mọi việc xung quanh tôi đều chỉ là những lữ khách thoáng qua, sẽ chẳng có ai vì tôi mà dừng bước.

 

Ông chủ trầm ngâm một lát, đột nhiên hỏi: "Cậu có thích trẻ con không?"

 

Khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí muốn phản bác: Không, tôi không thích trẻ con.

 

Nhưng trong đầu lại hiện lên một hình ảnh khác.

 

Bề ngoài tôi không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại cuộn sóng dữ dội. Chỉ có mình tôi biết, có lẽ, tôi không hề bài xích chuyện đó như tôi vẫn tưởng.

 

Có lẽ anh ta nói đúng, tôi có thể thử, có một đứa con, có một chỗ dựa tinh thần.

 

Cuối cùng tôi cũng lật đổ được lão ba của mình. Ông ta tức giận đến mức vỡ mạch m.á.u não mà chế//t. Đám con riêng của ông ta cũng chỉ là một lũ vô dụng.

 

Tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhưng tôi vẫn đến bệnh viện tìm cô ấy đầu tiên.

 

Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là muốn đi.

 

Dù hai người có ở cạnh nhau trong im lặng, chẳng nói với nhau câu nào.

 

Nhưng cô ấy lại rất không muốn gặp tôi.

 

Cô ấy chất vấn tôi, việc sắp xếp cô ấy ở trong căn hộ đó có phải là để trả thù không?

 

Để chôn cất cùng mẹ tôi sao?

 

Mẹ tôi?

 

Người đàn bà từ nhỏ đã muốn bóp chế//t tôi sao? Bà ta cũng xứng à?

 

Lý do tôi giữ lại căn hộ đó, là vì nó là tài sản bà ngoại để lại cho tôi.

 

Nhưng sự hận thù trong ánh mắt cô ấy vẫn chọc giận tôi.

 

Cô ấy sảy t.h.a.i rồi.

 

Đứa bé không còn nữa.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sự giải thoát trong đôi mắt cô ấy.

 

Cô ấy bắt đầu tuyệt thực, muốn chế//t.

 

Bác sĩ nói cô ấy có khuynh hướng 44 rất mãnh liệt.

 

Ha, cô ấy hận tôi đến mức muốn chế//t, mất đi đứa con, thật tốt biết bao.

 

Nhưng khi quay lưng rời khỏi phòng bệnh, khóe mắt tôi lại cay xè.

 

Một chút kỳ vọng nhỏ nhoi, hèn mọn của tôi, đã bị cô ấy tàn nhẫn đập nát trong hiện thực.

 

Không một ai chịu lựa chọn tôi, chưa từng có một ai...

 

Nhưng tôi không muốn cô ấy chế//t.

 

Tôi sai người sửa đổi sự thật, thêu dệt cho cô ấy hình ảnh một người mẹ vĩ đại, vì muốn con gái được sống mà không tiếc bán rẻ bản thân mình.

 

Hôm đó, cô ấy - người vốn dĩ đã trở nên tê dại - cuối cùng cũng có thể bật khóc nức nở.

 

Cô ấy dường như đã sống lại.

 

Con người chỉ cần có niềm tin để sống tiếp, dù có phải gánh vác bao nhiêu quá khứ đau thương, cũng vẫn có thể gượng dậy bước tiếp.

 

Cô ấy chuyển ra khỏi căn hộ đó, quyết định ra nước ngoài. Tôi không ngăn cản, chỉ đến gặp cô ấy một lần trước khi cô ấy rời đi.

 

Bên tách cà phê nghi ngút khói, tôi ngồi đối diện cô ấy, hỏi một câu vô cùng ngốc nghếch.

 

"Cô có hận tôi không?"

 

Cô ấy đáp: "Không hận."

 

Đúng vậy, có yêu mới sinh hận, tôi thì tính là cái thá gì chứ?

 

Phó Oánh Oánh chạy đến trách móc tôi.

 

"Anh, anh có bị ngốc không vậy?"

 

Đứa em họ bình thường chua ngoa, cay nghiệt, chẳng bao giờ nói được một câu t.ử tế, lúc này lại đỏ hoe mắt nói tôi ngốc.

 

Tôi thế mà lại không thể phản bác. Có vẻ như, bản thân mình đúng là khá ngốc.

 

Khao khát những thứ không thuộc về mình.

 

Con người mà, vốn dĩ không nên có những vọng tưởng hão huyền.

 

Tôi muốn buộc c.h.ặ.t hai chúng tôi lại với nhau, nhưng không nhận ra đó là chiếc l.ồ.ng giam do chính tay tôi đan kết.

 

Trước khi chiếc l.ồ.ng giam ấy đóng sập lại hoàn toàn, tôi lại tự tay đẩy cô ấy ra ngoài.

 

Tôi chỉ nghĩ, cô ấy khao khát tự do đến vậy, không nên cùng tôi chế//t già ở nơi này.

 

Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại. Trở về ngày diễn ra đám cưới của ba tôi.

 

Trở về điểm bắt đầu của chiếc l.ồ.ng giam.

 

Tôi nghĩ, tôi sẽ nắm lấy tay đứa ngốc đó và hỏi một câu:

 

"Em có nguyện ý đi theo tôi không?"

 

Chúng ta cùng nhau, trốn thoát khỏi nơi này.

 

-Hết-