Dạ Lung

Chương 101: Thịt



Nhìn Ái Nhi rời đi, Phong Trần quay lại hướng lão giả bên quầy thi lễ.

-Chào Bàn lão, mong ông giúp đỡ.

Bàn lão nghe tiếng Phong Trần, ban đầu lão ngẩn người ra, tưởng mình lãng tai, lão vẻ mặt nghi ngờ nhìn hắn:

-Ngươi là....

Phong Trần phía sau mặt nạ mặt lại đen, hắn đã hiểu Bàn lão này đang nghĩ gì, hắn đáp:

-Ta không phải ma nữ.

Nghe vậy lão mất chút thời gian để hiểu, lão nói:

-À ồ....

Phong Trần tiếp tục:

-Cơ thể ta có chút đặc biệt, nên nhỏ hơn các vị một chút.

Bàn lão gật gật đầu, nghe hắn nói tiếp:

-Như lão đã biết ta đến đây theo chỉ thị của Luyến nữ, lão giúp ta lấy Phục Thương Đan và Hồi U Đan phẩm cấp cao nhất có thể.

Nghe tên này đọc ra hai loại đan dược, loại thứ nhất lão có thể hiểu, nhưng loại thứ hai lão hơi nhướng mày, nhưng rất nhanh đã biến mất, lão hồi đáp:

-Được, chờ lão một chút.

Bàn lão quay vào bên trong, từ một ngăn kéo phía sau, lão lấy ra một bình đan dược màu xám. Tiếp tục từ ngăn kéo bên cạnh lấy ra một chiếc tiểu bình màu đen, lão quay lại đặt hai chiếc bình lên bàn nói:

-Thứ ngươi cầm đây, bình màu xám là Phục Thương Đan, lọ màu đen là Hồi U Đan, mỗi lọ mười viên, đẳng cấp hải giai sơ cấp.

Nghe vậy Phong Trần mở nắp cả hai bình thuốc ra, đưa lên mũi ngửi. Lọ màu xám hắn gật gật đầu, lên tiếng:

-Ừm…, Không hổ là hải giai sơ cấp đan dược, dược hiệu phong ấn lên bảy phần, dược liệu dùng là trăm năm.

Nghe lời đánh giá của tên trước mặt, Bàn lão cũng phải kinh ngạc, lão mở miệng:

-Ồ, thật không ngờ ngươi lại biết kiểm tra được chất lượng của đan dược.

Phong Trần đóng lại nắp, nhìn lấy Bàn lão, giọng điệu khiêm tốn đáp:

-Tại hạ cũng chỉ biết được một chút da lông mà thôi, đã múa rìu qua mắt Bàn lão rồi.

Bàn lão nghe vậy cười “ha hả”, chỉ thấy Phong Trần tiếp tục mở ra chiếc bình màu đen, vừa ngửi hắn đã biết chất lượng của Hồi U Đan cũng ngang với Phục Thương Đan. Nhưng hắn lại dừng lại một chút, cảm nhận kỹ hơn, đan này lại hơi khác với bình thường. Ma khí trong Hồi U Đan này rất rõ ràng, Phong Trần nghĩ “có lẽ ở đây họ dùng Ma đồng trong lúc luyện đan, có lẽ lượng ma tố trong đan đã tăng lên.” Điều này lại phù hợp cho sự hồi phục của Ma tộc. Một lát sau hắn lại lên tiếng:

-Ừm…, Chất lượng lọ này cũng rất tốt, không hổ là đồ xuất xứ từ Bảo Thương Hội!

Bàn lão nghe xong cũng gật gật đầu hài lòng, Phong Trần bỗng lên tiếng:

-Bàn lão cho ta hỏi, lão có thu mua dược liệu không?

Nghe tên này tự nhiên lại hỏi mình “có thu mua dược liệu không?” Bàn lão hơi bất ngờ, rất nhanh chóng đã lấy lại bình tĩnh, lão mở miệng:

-Ý của tiểu hữu đây là....

Phong Trần hiểu ý, hắn phất tay lên bàn, vài chục cây dược liệu ngục giai đã để trên bàn, tên này lên tiếng:

-Ta có một chút dược liệu cấp thấp, không biết lão có thu lại được không.

Nhìn đám dược liệu trên bàn, Bàn lão kinh ngạc nhìn lấy Phong Trần, lão dùng tay bới bới vài cái, cầm lấy một cây Huyết Linh Chi lên. Bàn tay sờ chạm, mân mê, đưa lên mũi ngửi. Bàn tay sờ vào đám bào tử mịn màng trên mũ nấm, dùng tay quệt lấy đám bào tử mịn như nhung đó bỏ vào miệng. Ngay lập tức một mùi vị huyết tinh nồng đậm xộc thẳng lên đầu, toàn thân khí huyết lưu chuyển thông suốt, sắc mặt lão cũng hơi hồng lên.

Ánh mắt của lão trợn tròn, bờ môi hơi run lên vì kích động, lão lắp bắp nói:

-Huyết…, Huyết...., Huyết Linh Chi trăm năm…

Lời vừa thốt ra, Bàn lão ngay lập tức bụm miệng chính mình lại. Ánh mắt liên tục lia đi lia lại, xem xét xung quanh, lão nhanh chóng thu lại đống dược liệu vào nhẫn trữ vật, thái độ càng thêm khách khí:

-Ha ha ha…, mời tiểu hữu vào trong chúng ta cùng bàn bạc.

Bàn lão cười “ha ha” rồi mở ra lối vào quầy, vươn tay mời Phong Trần bước vào. Tên này cũng theo lão bước vào quầy, sau đó từ chiếc tủ phía sau, Bàn lão ấn vào một ngăn tủ, một lối vào hiện ra. Lão lại đưa tay ra hiệu Phong Trần tiến vào, Bàn lão tiến vào.

Bước qua cánh cửa, một ánh sáng vàng nhạt như ngọn nến hiện ra, trong đây nhìn kỹ thì là một không gian phòng trà, diện tích khoảng năm mươi mét vuông, giữa gian phòng là bộ bàn ghế bằng hắc thạch, trên bàn lại bày một bộ trà cụ màu bạch ngọc. Xung quanh căn phòng được khảm sáu viên quang thạch, khi bước vào Phong Trần lại ngửi được một mùi rất quen thuộc, đây là mùi từ trong ký ức đã thức tỉnh kia, đây là mùi của hương nhang. Bàn lão đưa tay mời rồi lên tiếng:

-Tiểu hữu mời ngồi…

Lão cũng thuận thế ngồi xuống cầm lấy ấm trà, rót cho hắn một tách, vừa rót vừa lên tiếng:

-Nào tiểu hữu, chúng ta làm quen lại từ đầu nào?

-Ta tên Bàn Sơn, quản lý Dược Khu của Bảo Thương Hội - Lục Thành. Còn tiểu hữu thì sao?

Nghe xong lời giới thiệu của Bàn Sơn, Phong Trần cũng có chút kinh ngạc, hắn không ngờ Ái Nhi lại dẫn hắn đến gặp trực tiếp khu trưởng. Hắn đáp:

-Tại hạ Huyết Dị, thuộc hạ của Luyến nữ.

-Chào Bàn Sơn khu trưởng.

Được Phong Trần xưng hô khu trưởng, Bàn Sơn cười xòa khoát tay.

-Huyết tiểu hữu không cần câu nệ, cứ gọi ta là Bàn lão là được.

Phong Trần nghe vậy cũng gật gật đầu, chỉ nghe trung niên nam tử nói tiếp:

-Tiểu hữu có lời gì cứ nói, cần lão đây giúp cái gì?

Phong Trần nhìn ông lão trung niên trước mặt, giọng điệu bình tĩnh nói:

-Bàn lão, như vừa nãy ta đã nói, ta có một chút dược liệu, nếu lão có thể thu, thì hãy thu giúp ta.

Bàn lão cũng nhấp một ngụm trà, lão phất tay lấy ra đám dược liệu lúc nãy, nhìn lấy Phong Trần cười nói:

-Ha ha ha ha ha…

-Vậy thì dễ nói, dễ nói....

Lão nhìn lấy Phong Trần rồi hơi suy tính, sau một lát ánh mắt lão đảo một vòng rất nhanh, rồi lên tiếng:

-Thế này, lão biết tiểu hữu cũng là dân trong nghề, lão sẽ thu lại số dược liệu của tiểu hữu với giá hữu nghị.

-Toàn bộ năm mươi cây giá một trăm Ma đồng.

Nghe xong Bàn lão báo giá, sau mặt nạ, Phong Trần mặt tối sầm lại. “Mẹ kiếp, lão già này muốn ăn cướp sao? Tuy ta không rõ giá trị thật của mấy cây dược liệu này, lại thêm nó cũng đều trong giai ngục giai. Nhưng cũng không thể nào chỉ một trăm Ma đồng rẻ rúm như vậy được!” Nghe giọng điệu lão già này đã có mùi, hắn hạ giọng hơi trầm xuống:

-Bàn lão xem ra lão không có duyên với đám dược liệu này rồi!

Nói dứt lời, Phong Trần đưa tay định thu lại đống dược liệu, thấy vậy Bàn lão vội vàng giữ lại bàn tay đang định thu dược liệu, lão cười cười rồi nói:

-Ấy ấy ấy, Huyết tiểu hữu cứ bình tĩnh, nếu tiểu hữu không ưng ý chúng ta có thể thương lượng được.

-Cứ ngồi xuống làm ly trà cho hạ hỏa.

Phong Trần lại thu tay lại, hắn lên tiếng:

-Ta nói thật, ta đúng là không biết giá thị trường của mấy cây dược liệu này, ta thấy đây là sản nghiệp của Luyến phủ nên ta mới lựa chọn giao dịch, nếu không ta tin chắc Tụ Ma Lâu sẽ ra cái giá hợp ý ta hơn.

-Việc này mà lọt ra ngoài, chuyện vài cây dược liệu là chuyện nhỏ, uy tín của Bảo Thương Hội mới là chuyện lớn.

Những lời này rơi vào trong tai Bàn Sơn, lão như sét đánh ngang tai, mồ hôi đổ đầy đầu, lão hít vào một hơi, sau đó lên tiếng:

-Hì hì hì hì hì…

-Tiểu hữu nói đúng, tiểu hữu nói đúng, lão nhất thời bị lòng tham thao túng.

-Được hiện tại lão sẽ đưa ra một cái giá mà tiểu hữu hài lòng.

-Một nghìn, năm mươi cây dược liệu này ta thu với giá một nghìn Ma đồng, Huyết tiểu hữu thấy thế nào?

Dưới lớp mặt nạ, Phong Trần đã há hốc miệng vì cái giá mà Bàn lão đưa ra, “vãi hàng, lão già này tăng giá cũng quá phi lý đi, trực tiếp gấp mười lần.” Trong lòng tên này sớm đã mở cờ rồi, nhưng giọng điệu vẫn như cũ:

-Giá này liệu có được không Bàn lão!

Nghe xong, Bàn Sơn mồ hôi chảy đầy đầu đã trong lòng kêu than ngập trời “trời ạ, cứ tưởng vớ được món hời, ai ngờ lại là hố sâu. Nhưng thôi cứ lấp cái lỗ này đã, nếu không Hoàng Thương nữ ma đầu kia mà biết thì…” Nghĩ xong lão vô thức rùng mình một cái, lão đáp:

-Được, nhất định sẽ được, dù không được cũng nhất định phải được.

Nghe vậy Phong Trần cũng nương theo mà đáp:

-Vậy cảm ơn Bàn lão.

-À ta còn một chút nữa không biết lão có thu không?

Nghe tên này vẫn còn, vẻ mặt Bàn Sơn hơi sượng lại một chút nhưng rất nhanh đã tươi cười mà nói:

-Ha ha ha, Huyết Dị tiểu hữu vẫn còn ư?

Phong Trần gật đầu xác nhận, trong lòng Bàn Sơn “thôi được, chịu thêm một ít nữa, coi như dùng tài tiêu tai. Chắc tên này không còn bao nhiêu nữa, cứ thu vậy.” Nếu suy nghĩ này mà Phong Trần biết được, thì lúc ngủ hắn nằm mơ cũng cười tỉnh. Chỉ thấy Phong Trần vung tay ra, từ trong nhẫn trữ vật, dược liệu cứ vậy mà tuôn ra, số lượng trực tiếp chất đầy một phần tư căn phòng.

Bàn Sơn bên cạnh sớm đã chết lặng, trên mặt đôi mắt như lồi ra ngoài, cái miệng há to đến mức nhét vừa hai quả trứng gà. Phong Trần đứng bên cạnh lên tiếng:

-Bàn lão cứ thong thả kiểm kê, xong thì báo giá cho ta.

Đang đứng chết trân tại chỗ, nghe lời Phong Trần nói, Bàn Sơn quay lại, gương mặt biểu cảm méo xệch, cả mặt toàn một màu đen, nhìn như mới ăn phải ruồi. Lão nói:

-Số lượng này mà ngươi nói là ít sao?

-Ta thực sự nghi ngờ về khả năng ước định số lượng của tiểu hữu.

Phong Trần đưa hai tay ra, tỏ vẻ không biết gì cả. Bàn lão biết mình đã lỗ một vố lớn, lão trưng ra khuôn mặt như nhận mệnh, hồn lực từ trên thân tỏa ra bao lấy núi dược liệu. Sau một thời gian kiểm kê, Bàn lão báo lại:

-Một nghìn gốc dược liệu ngục giai từ hạ phẩm đến thượng phẩm.

-Một trăm năm mươi gốc hải giai hạ phẩm, năm mươi gốc hải giai trung phẩm.

-Tổng cộng một nghìn hai trăm năm mươi gốc dược liệu.

-Ta sẽ trả cho tiểu hữu chẵn mười lăm nghìn Ma đồng.

Nhìn Bàn Sơn gương mặt nhăn nhó mà nói ra con số mười lăm nghìn, Phong Trần thực sự kinh ngạc, dù biết thị trường của thuốc là rất có tiền nhưng lại không ngờ lại kiếm được nhiều như thế này. Dù hắn biết đây là do Bàn lão bị hắn nắm thóp, nhưng giá trị thực thụ của đống dược liệu mà hắn mang ra sẽ không thua kém quá nhiều. Chỉ thấy Bàn lão lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đưa cho Phong Trần nói:

-Trong đây là mười lăm nghìn Ma đồng của tiểu hữu, ngươi có thể kiểm tra lại.

Hắn nhận lấy nhẫn trữ vật, thu lại hắn nói:

-Ta tin tưởng phẩm giá của Bàn lão mà!

Nói xong cả hai đi ra khỏi phòng, vừa lúc Ái Nhi đi tới, nàng nhìn thấy hai người từ bên trong bước ra, nhìn vẻ mặt của Bàn lão, lại nhìn bộ dạng lấm lét của Phong Trần, nàng lên tiếng hỏi:

-Cả hai đang làm gì đó?