Dạ Lung

Chương 23: U Hỏa Ám Sơn



Sau khi ngồi thiền một đêm, lượng hồn lực tiêu hao khi thi triển Tỏa Hồn Thuật đã được hồi phục, Phong Trần theo Đao Cương đến cổng. Ra đến nơi mới thấy có một mình Lam Thủy đứng đợi, ba người kia chưa tới. Đao Cương lên tiếng:

- Lam Thủy đến sớm vậy, mọi người vẫn chưa đến sao?

Thấy Đao Cương, nàng hành lễ rồi trả lời:

- Đội trưởng, mọi người vẫn chưa đến.

- Trần Y đây là…

Chào đội trưởng của mình xong, nàng đưa mắt sang nhìn Phong Trần nghi hoặc. Đao Cương lên tiếng giải đáp thắc mắc:

- À, Trần huynh đệ là chánh rắc rối nên đêm qua mới qua đêm ở chỗ ta, nay mới đi cùng nhau.

Lời Đao Cương vừa ngắt, một giọng nói sang sảng vang lên:

- Ha ha ha, Trần huynh đệ, ngươi cũng đến sớm vậy?

- Ồ… chào đội trưởng với Lam tỷ nha.

Ba người Phong Trần hướng về phía tiếng nói, thấy ba người Hỏa Nham, Ám Ảnh và Phục Linh đang tiến đến. Hỏa Nham tiến lên, tùy ý khoác vai Phong Trần. Hai người còn lại thi lễ chào đội trưởng và Lam tỷ. Chào xong, Phục Linh chạy tới khoác tay Lam Thủy, thỉnh thoảng lại len lén nhìn qua Phong Trần. Ám Ảnh cũng chỉ ra hiệu chào hắn mà thôi.

Đao Cương thấy đã đủ người, lên tiếng:

- Được rồi, người đã đầy đủ, chúng ta đi thôi!

Cả nhóm sáu người cùng nhau rời khỏi môn phái. Ra ngoài, Đao Cương vẫy tay, một chiếc xe kéo hiện ra. Chiếc xe này được kéo bởi một bộ xương, nhìn rất giống xương thằn lằn. Hỏi ra mới biết đây là U Cốt Tích, một loại U thú cấp thấp dùng để kéo xe. Cả đội bước lên xe, thẳng tiến về hướng của U Hỏa Ám Sơn.

Trên đường đi, cảnh vật không khác gì khi mới đi về môn phái cùng Đỗ Đạt, có cái hiện tại được ngồi trên xe đi nhanh hơn. Điều lạ ở đây là xe U Cốt Tích cán qua những người ở dưới mà không hề bị dừng lại hay dính máu. Đây là trận pháp dành cho xe kéo, một trận này cũng ngốn một khoản phí khá lớn.

Đi suốt một tuần trời, với tốc độ của U Cốt Tích giờ mới đến nơi. Xuống xe, cảnh tượng đập vào mắt là một ngọn núi, nhìn rất giống núi lửa trong ký ức của Phong Trần. Nhưng ở đây không phải là một ngọn núi trơ trụi như vậy, bao phủ ngọn núi này là từng cột lửa phun thẳng lên cao vài mét. Xác chết phủ khắp nơi, mùi thịt cháy khét bốc lên. Bầu trời của U Hỏa Tinh đã không có ánh sáng, vậy mà tới chỗ này còn u tối thêm nữa.

Điều này khiến ai khi nhìn thấy cũng phải rùng mình, điển hình như Phục Linh hiện tại. Vừa xuống xe, cô bé đã núp sau Lam Thủy, mắt không dám mở, ai nhìn vào cũng thương. Những người khác cũng không khá hơn là mấy, lông mày nhíu lại, sắc mặt trở nên căng thẳng hơn. Ở đây, có lẽ bản lĩnh nhất thì có Đao Cương, trên gương mặt không chút cảm xúc, mắt liên tục đánh giá địa hình. Một lát sau hắn lên tiếng:

- Đến nơi rồi, chúng ta cần chuẩn bị tiến lên tiếp cận Hỏa Đàm.

- Chúng ta sẽ xếp đội hình theo hình mũi tên, tiến lên đỉnh núi.

- Ta đi đầu làm tiên phong, đi sau là Lam Thủy trợ công, sau Lam Thủy là Phục Linh trị liệu toàn đội. Hai cánh là Hỏa Nham và Trần Y, cuối cùng là Ám Ảnh bọc hậu.

- Lên đỉnh nếu gặp U Hỏa Ám Trùng thì giữ vững đội hình tác chiến trực tiếp, tùy cơ ứng biến.

- Nếu lên trên chưa gặp, chúng ta sẽ tổ chức lại đội hình cho phù hợp sau.

Nghe được chiến thuật đề ra, mọi người hiểu ý, gật đầu. Đao Cương thu lại xe kéo, rút đao sau lưng ra. Hỏa Nham cũng lấy ra đại đao. Lam Thủy lấy ra quyền trượng. Phong Trần lấy ra kiếm ghẻ. Phục Linh lấy ra một cây đũa phép. Ám Ảnh trên tay đã hiện ra song đoản đao.

Tất cả mọi người lập thành đội hình. Đao Cương lấy ra một chiếc ống sắt, nâng tay, chĩa ống bắn ra một vệt sáng. Một tiếng “chíu…” “bùm…” vang lên, bóng tối được xua đi. Đao Cương lại lên tiếng:

- Pháo sáng này chỉ có tác dụng trong năm tiếng đồng hồ thôi, chúng ta cần tranh thủ thời gian để lên trên đỉnh.

Việc trang bị pháo sáng cho tu sĩ cấp thấp là rất cần thiết. Pháo sáng giúp tu sĩ cấp thấp tăng độ chính xác của đòn đánh trong chiến đấu, hạn chế tầm nhìn của sinh vật ưa bóng tối ở U Hỏa Tinh.

Theo hiệu lệnh của Đao Cương, cả đội nhanh chóng di chuyển tiếp cận đỉnh núi. Trong khi di chuyển, toàn đội phải giữ cự ly trận hình để dễ dàng hỗ trợ nhau. Với sự hỗ trợ của pháo sáng, toàn đội tiến lên đỉnh núi. Vừa đặt chân vào núi, đám người Đao Cương đã cảm nhận được độ nóng từ nó tỏa ra. Ánh sáng phát ra từ pháo sáng đã bị giảm đi một phần năm so với ban đầu.

Tiếp tục tiến về phía trước, thấy chi chít các hố sâu xuất hiện. Từ các hố sâu đó bất ngờ bùng lên cột lửa dữ dội. Bên cạnh đó là các bộ thi thể cháy khét, nhưng bên trong chỉ còn bộ xương, bên ngoài trên lớp da có một vài chiếc lỗ. Đi dần lên trên, cả đám lại thấy có sinh vật giống với ở bên ngoài núi nhưng toàn thân bị cột lửa bao kín và thiêu đốt, bên trong còn có những con dòi màu đỏ đang gặm nhấm nội tạng và thịt cháy bên trong.

Thấy tình cảnh này, người mạnh dạn như Hỏa Nham cũng phải nhíu mày. Lam Thủy còn trực tiếp hơn, nàng tỏ ra ghét bỏ ra mặt, chân mày nhíu xuống sâu hơn. Phục Linh còn cường điệu hơn, cô bé liên tục phát ra những tiếng buồn nôn, thậm chí trực tiếp sử dụng U lực để phong bế khứu giác. Vậy mà mặt của Đao Cương vẫn không biến sắc, hắn liên tục lên tiếng cảnh giác:

- Mọi người giữ vững đội hình, tình hình này có thể tệ hơn ta dự đoán, mọi người cẩn trọng.

Lời vừa dứt lại nghe thấy một tiếng nói khác vang lên:

- Mọi người, có nghe thấy tiếng gì không?

Nghe thấy lời nói của Phong Trần, cả đội hướng về phía hắn. Hỏa Nham lên tiếng:

- Sao vậy Trần huynh đệ, ta có nghe thấy gì đâu, huynh đệ nghe thấy gì sao?

- Đúng vậy, ta nghe thấy tiếng côn trùng có cánh, có vẻ là số lượng lớn đang bay về chỗ chúng ta.

Phong Trần trả lời Hỏa Nham. Từ lúc tiến vào núi, đi được khoảng một tiếng đồng hồ, trong tai Phong Trần đã có tiếng côn trùng vỗ cánh xuất hiện, đi thêm một lúc nữa thì những tiếng đó càng thêm rõ ràng.

Nghe được lời cảnh báo, độ cảnh giác của mọi người càng tăng thêm. Lam Thủy hành động, nàng vung quyền trượng lên, chống xuống đất. U Thủy lực từ cây trượng tỏa ra trong phạm vi bán kính năm dặm. Nàng đã cảm nhận được có từng đốm lửa nhỏ va chạm với U Thủy lực của mình, các đốm lửa này chủ yếu từ phía trên đổ xuống. Ngay lập tức nàng thông báo:

- Chúng ta có vẻ đang bị tấn công, cách đây năm dặm có một nguồn hỏa diễm đang lao về phía chúng ta.

Nàng vừa thông báo xong, âm thanh côn trùng vỗ cánh lớn hơn đang dội về phía đội Huyết Chiến. Cùng với ánh sáng của pháo sáng, mọi người nhìn về phía âm thanh phát ra, một đàn côn trùng đang bay đến. Nhìn kỹ hơn, đám côn trùng này giống với đám côn trùng đang gặm thịt dưới chân, khác ở chỗ chúng có cánh bay trên không. Trên thân bốc lên một ngọn lửa đỏ, đang bay với tốc độ rất nhanh. Chỉ trong một nhịp thở, bọn chúng đã tiếp cận được đội Huyết Chiến. Đao Cương trực tiếp ra lệnh:

- Tạo Thủy Tráo, tăng tốc độ, giữ vị trí, tăng tốc lên đỉnh!

Mệnh lệnh vừa ra, toàn đội đã biết phải làm gì. Lam Thủy tạo Thủy Tráo. Đao Cương, Hỏa Nham, Ám Ảnh vừa tiến lên vừa chém ra những đợt đao khí. Phong Trần thì chưa lĩnh ngộ được kiếm khí, vậy nên khi đám trùng tiến về phía hắn, hắn vung kiếm chém liên tục. Phục Linh bên trong vừa di chuyển vừa thi triển bổ trợ, cô bé thi triển Phong Hành và Cường Thân, một cái tăng tốc độ di chuyển của toàn đội, cái còn lại tăng sức phòng ngự của mỗi người.

Họ liên tục tiến lên, mang theo là những cái xác trùng rơi rụng mỗi khi đội đi qua. Toàn đội gần như hoàn hảo, điều này lộ ra sự ăn ý của đội Huyết Chiến. Tuy Phong Trần chưa lĩnh ngộ kiếm khí, điều này khiến hắn bị nhắm vào nhiều hơn, nhưng kiếm pháp của hắn đã thuần thục nên đám trùng này chưa thể đột phá.

Càng lên cao, số lượng trùng càng đông. Ánh sáng của pháo mới được nửa thời gian mà đã yếu hơn ánh sáng ban đầu rất nhiều. Tiến lên được một phần hai ngọn núi, số lượng côn trùng đuổi theo họ lại bị giảm bớt. Thấy vậy, cả nhóm ai cũng buông bỏ một phần áp lực. Trong lúc mọi người cảm thấy nguy hiểm đã qua, bỗng tim Phong Trần đập còn nhanh hơn khi hắn bị đám trùng đuổi, dự cảm không lành bốc lên trong lòng.

Chợt nghe tiếng Đao Cương hét lớn:

- Mọi người nâng cao cảnh giác, số lượng giảm không có nghĩa là chúng ta an toàn!

Lời cảnh tỉnh của Đao Cương vừa dứt, tiếng vỗ cánh lại vang lên. Mọi người tiếp tục vào đội hình chiến đấu. Tiếng vỗ cánh tới gần thì thấy một đội quân màu đen đang bay tới. Đến gần đội hình, đám trùng này có ngoại hình giống đám lần trước nhưng không phải màu đỏ mà là màu đen. Trên thân cũng không có lửa. Chúng bay tới, khi khoảng cách chỉ còn một mét thì há miệng phun ra ngọn lửa.

Tuy mỗi con chỉ phun được một tia lửa, nếu một con phun lửa thì không thể làm bị thương một võ U đồ sơ kỳ, nhưng với số lượng này lên tới cả triệu con thì lại là một khái niệm khác. Lúc này, ngay cả U tông sơ kỳ cũng ăn không tiêu. Toàn đội lại lâm vào khổ chiến. Mọi người đều có ưu thế về đòn đánh tầm xa, riêng Phong Trần chỉ có thể cận chiến, bất lợi vô cùng.

Dường như ai cũng nghĩ như vậy, Lam Thủy cố ý cho Thủy Tráo bên phía Phong Trần dày hơn so với mọi người. Nhưng bất ngờ ập đến, Phong Trần lên tiếng:

- Lam tỷ, mở Thủy Tráo ra cho ta ra ngoài.

Mọi người nghe vậy đều bất ngờ. Hỏa Nham đang vung ra đao khí, gào lên:

- Trần huynh đệ, ngươi muốn làm gì? Ngươi không muốn sống nữa sao?

Bốn người còn lại cùng quay về phía Phong Trần với ánh mắt nghi ngờ. Thấy vậy, Phong Trần nói:

- Mọi người yên tâm, ta có cách chặn không cho ngọn lửa làm tổn thương mình.

- Đội trưởng huynh đổi chỗ cho ta, để ta lên làm tiên phong.

Phong Trần nói với giọng cực kỳ nghiêm túc. Đao Cương đánh giá một lát rồi ra quyết định:

- Được… ta tin Trần huynh đệ.

Nói xong, hắn ra hiệu cho Lam Thủy mở Thủy Tráo. Đao Cương ngay lập tức chuyển ra cánh. Phong Trần ra khỏi Thủy Tráo, lập tức thi triển Bách Bộ Phục Sinh Thuật, kiếm liên tục chém về phía trước. Mọi người ở trong Thủy Tráo nhìn thấy Phong Trần lao vào đám lửa. Sau vài giây, đã thấy lửa bớt đi, lộ ra một thân ảnh mặc áo choàng đang gặt hái liên tục sinh mệnh đám hắc trùng.

Mọi người không tin vào mắt mình. Một ngọn lửa có thể thiêu đốt cả U tông, vậy mà hoàn toàn không làm gì được Phong Trần, mọi thứ thật điên rồ. Khi mọi người còn đang kinh ngạc, Đao Cương lại gào lên:

- Mọi người mau tiến lên yểm hộ cho Trần Y đi, bám sát cậu ấy!

Mọi người lúc này mới hồi thần và lao lên hỗ trợ. Ở phía trước đối đầu trực tiếp với hắc trùng, đột nhiên thấy tốc độ tiếp tục được tăng lên, áp lực bắt đầu giảm xuống. Phong Trần biết đội Huyết Chiến đã tham gia. Một đường chém giết, xác côn trùng rơi đầy đất.

Mất đúng một ngày để đi qua hai phần ba ngọn núi. Khi toàn đội bước vào địa phận một phần ba còn lại, toàn đội đã có cảm giác như bước vào một thế giới khác. Kỳ lạ là khi bước vào đây, đám hắc trùng không truy kích nữa. Khi này, toàn đội đã biết mình đã bước vào địa phận của U Hỏa Ám Trùng.

Nhưng Đao Cương không cho tiếp cận Hỏa Đàm. Hắn ra hiệu ngồi tại chỗ, khôi phục lại U lực và thể lực, chuẩn bị cho trận chiến lớn. Phong Trần cũng lấy ra thuốc sư phụ cho, bỏ vào miệng và bắt đầu thiền. Cả sáu người đều bị tiêu hao khá nhiều nên mất khoảng hai ngày ngồi nghỉ. Cũng kỳ lạ, ngồi phục hồi hai ngày mà vẫn không bị tấn công. Thấy tất cả đã hồi phục xong, Đao Cương nói tiếp về chiến thuật.