Nhận thấy thời cơ đã đến, huyết vực mở rộng, những chiếc kén đang nằm yên, bỗng dùng tay thọc ra ngoài, xé bỏ huyết kén bò ra, tiếng khớp vang lên “rắc rắc…”, chúng đứng dậy lao về phía Huyết Ma và Huyết Hắc. Bỗng một tiếng cười quỷ dị lại vang lên, nghe theo tiếng cười, hướng mắt về bên đó, Huyết Ma đang đứng với hai tay buông thõng, mặt ngửa lên trời cười như điên dại:
-Hia hia hia...., ha ha ha ha....
-Thú vị, thú vị, thật là thú vị, không ngờ chuyến đi lần này lại khiến ta thê thảm thế này....
-Được, các ngươi làm ta tức giận thật rồi đó.
Hắn vừa cười vừa nhìn về phía Phong Trần nói, một viên đan dược từ đâu xuất hiện trước mặt Huyết Ma, hắn há cái miệng vẫn còn đang chảy máu tòng tòng, bỏ thuốc vào, hắn nhai ngấu nghiến, nhồm nhoàm, thuốc được trộn lẫn với máu, một ngụm hắn nuốt vào bụng, nuốt xong hắn lại tiếp tục cười một cách man rợ.
Thuốc được hắn luyện hóa, dị tượng trên thân thể đã xảy ra, mùi huyết tinh trở nên nồng nặc, sóng U lực khuếch tán dữ dội, máu tràn ra từ mắt, mũi, miệng thậm chí cả tai, cánh tay tưởng chừng như bị phế vật mà giờ đây những ngón tay đang cử động một cách dị dạng, Thiết Huyết Thủ đang từ màu đỏ thẫm lại phát ra quang mang, những vết nứt được bù đắp bởi chính máu của Huyết Ma, hắn gào lên như một con dã thú, áo choàng và phần bên trên theo tiếng gào cũng bị lực lượng cuồng bạo phát ra xé rách. Theo đó để lộ nửa thân trên, cơ bụng sáu múi, những tia máu đỏ từ tim lan ra khắp cơ thể, hai cánh tay lộ ra vô cùng cơ bắp, ngửa đầu lên:
-Gào...., hôm nay ta nhất định phải uống được máu của các ngươi.
-Bí Pháp, Ma Tướng Nhập Thân.
Hai tay hắn điên cuồng kết ấn, U huyết lực bùng nổ, rồi được hắn nén vào tim, ma khí từ người hắn bốc lên ngùn ngụt, hư ảnh ma tướng lại hiện ra sau lưng, sau đó hóa thành ma khí trực tiếp dung nhập vào cơ thể của Huyết Ma, lúc này thân thể lại tiếp tục biến đổi, thân thể biến lớn khoảng hai mươi mét, răng mọc bốn nanh, mắt đỏ ngầu trừng lớn, tóc tai dựng đứng, Thiết Huyết Thủ cũng biến lớn. Nhìn thấy tình cảnh này, đồng tử co rụt, mồ hôi trên trán đổ ra càng nhiều, sống lưng lạnh buốt, từ khi có được nhận thức hắn tuy cũng đánh qua vài trận lớn, nhưng chưa có trận nào làm hắn cảm giác sợ hãi như thế này, ngay bây giờ từ duy nhất xuất hiện trong đầu hắn là “CHẠY”, ngay lập tức phải rời khỏi đây.
Nhanh chóng quyết định, hành động dứt khoát, thôi động Huyết Thư đến cực hạn, mở rộng huyết vực, hấp thu máu của các đệ tử Ma Huyết Môn mà Ngạo Môn vừa giết, hắn ngay lập tức thu nhỏ huyết vực bỏ qua tấn công Huyết Hắc, tập trung vào nơi Huyết Ma đang đứng, hắn ra lệnh cho tất cả huyết thi lao về phía Huyết Ma cắn xé, dùng máu quấn lấy cơ thể của hắn, Phong Trần sử dụng Bách Bộ Phục Sinh Thuật lao đến túm lấy Ngạo Môn và Odachi rồi nhanh chóng chạy đi, nhìn thấy tình cảnh Phong Trần cướp người ngay trước mắt Huyết Hắc cũng chỉ bất lực mà nhìn, bây giờ hắn bị trọng thương quá nặng, không thể tham chiến.
Nhìn thấy Phong Trần chạy, Huyết Ma lại càng khoái trí, hắn cúi xuống nhìn đám huyết thi đang gặm cắn cơ thể mình, hàn huyết cũng đang leo lên nhằm cầm chân, ánh mắt hắn càng khinh miệt, hắn bắt lấy từng thây huyết thi bỏ vào miệng nhai, miệng hắn lúc này trở thành một công cụ xay thịt sống, khác cái là thứ hắn xay không phải thịt thông thường mà còn là những đồng môn của hắn. Hành động này không khiến hắn sợ hãi ngược lại còn giúp hắn thân thể càng biến lớn thêm năm mét nữa, điều này khiến hắn hưởng thụ cảm giác sức mạnh dâng trào, hắn quơ tay xuống huyết thi đã bị ăn sạch, lại thấy đám hàn huyết quấn chân, hắn há miệng hút mạnh, hàn huyết theo lực hút mà chui vào miệng, hút xong hắn lấy tay quẹt đi vết máu, lúc này hắn đã cao tới ba mươi mét.
Trong khi Phong Trần thấy sự khủng bố của Huyết Ma, Phong Trần cắn răng, trong đầu ra lệnh “NỔ…”, một tiếng “Bùm …” vang lên, Huyết Ma định đuổi theo Phong Trần, theo bản năng đưa hai tay ra trước, vụ nổ tạo ra sóng xung kích khiến Huyết Thư Lâu sụp đổ, Huyết Hắc cũng bị chấn bay đi vài trăm mét, thân thể Huyết Ma cũng bị đẩy lùi vài bước rồi đổ rầm xuống đất. Ở phía xa Phong Trần cảm nhận được uy lực của vụ nổ, hắn trong lòng vừa cảm khái vừa tiếc đứt ruột, đúng vậy Phong Trần biết chỉ Thế Huyết Vực Mộng là không thể giữ chân lại con quái vật này nên hắn cắn răng để lại Huyết Thư tự bạo để chặn hậu, dư chấn vụ nổ tan đi nhìn về phía Phong Trần chạy, giờ đây đã không còn bóng ai, Huyết Ma gầm lên:
-A a a a a…, đừng để ta gặp lại lũ khốn các ngươi!
Rời khỏi tầm mắt của Huyết Ma, Phong Trần cố gắng di chuyển thêm một chút nữa, tìm đến một góc tường, để hai người Ngạo Môn xuống, hắn thi triển Y Hồn Thuật kiểm tra cho hai người, linh hồn tiến ra dò xét, hắn thấy Ngạo Môn chỉ bị hao hết U lực và bị tổn thương một vài chỗ không đáng ngại, người thê thảm nhất là Odachi, tên này không những U lực hao hết, kinh mạch rạn nứt, nội tạng bị tổn thương khá nghiêm trọng. Phong Trần lấy ra Phục Thương Đan và Hồi U Đan cho Ngạo Môn sử dụng, còn về Odachi hắn không biết phải xử lý thế nào, Phong Trần nghĩ “trước tiên cứ cho hắn uống Phục Thương Đan trước, sau đó xem phản ứng rồi tính tiếp”.
Sử lý cho hai người này xong, Phong Trần mới lôi Phục Thương Đan và Hồi U Đan ra uống, ngồi xuống luyện hóa đan dược, một lúc sau thấy đã khôi phục kha khá, hắn ngó sang hai người Ngạo Môn xem, nhìn sang đã thấy Ngạo Môn đang ngồi dậy điều phục thương thế, phải nói tên này đúng là biến thái, vừa mới như người sắp đầu thai kiếp mới, ấy vậy giờ đã hồi phục khoảng bốn năm phần rồi. Nhìn sang Odachi thì thấy dù có Phục Thương Đan của Y Thần thì tình trạng của hắn cũng không tốt lên bao nhiêu, hắn lại kiểm tra lại, tuy Phục Thương Đan đã làm những tổn thương bên ngoài đỡ đi rất nhiều, nhưng kinh mạch bị nứt thì rất khó có thể điều trị, cái này trong Y Hồn Thuật hoàn toàn không có ghi, vậy là hắn cũng đành để Odachi nguyên trạng, bỗng một giọng nói vang lên:
-Hắn có sao không?
Nghe được câu hỏi Phong Trần lắc đầu đáp:
-Ừm…, hiện tại hắn đã không còn nguy hiểm, nhưng…
Đang định nói tiếp, như nhận ra điều gì, Phong Trần ngước lên nhìn lại người hỏi, hắn bất ngờ, giật mình hỏi lại.
-A…, ngươi tỉnh rồi sao?
-Ừm…, ta vừa mới tỉnh, nhưng tình trạng của hắn thế nào?
Ngạo Môn bên cạnh lại hỏi lại tình hình của Odachi, Phong Trần đáp lại.
-Tuy tính mạng đã giữ được nhưng kinh mạch bị nứt vỡ.
Câu trả lời của Phong Trần làm Ngạo Môn hơi nhíu mày, hắn lại hỏi tiếp:
-Vậy còn chữa được kinh mạch không?
Nghe xong câu hỏi, Phong Trần chỉ lắc đầu rồi nói:
-Ta không có cách, có lẽ Thanh Thảo có cách, khi nào tìm được nàng ta sẽ hỏi xem sao.
Nhìn Phong Trần bất lực lắc đầu, Ngạo Môn cũng không gặng hỏi nữa, hắn chắp tay lên tiếng:
-Cảm ơn Trần Y sư huynh, ta là Ngạo Môn đệ tử của môn chủ, cảm ơn đã ra tay cứu giúp.
Phong Trần bất ngờ, không nghĩ hắn lại biết Trần Y, tuy Trần Y cũng khá nổi trong môn, nhưng không nghĩ đến Ngạo Môn cũng biết đến, hắn đáp lại.
-Ngạo sư huynh đã khách sáo rồi, đồng môn giúp đỡ nhau là chuyện bình thường.
-Vì sao sư huynh lại bị đám Ma Huyết Môn truy đuổi vậy?
Sau khi khách sáo, Phong Trần hỏi luôn vấn đề chính, nghe vậy Ngạo Môn cũng nói ra nguyên nhân, biết được nguyên nhân Phong Trần càng thêm lo lắng cho đệ tử Tiên Sư Môn, sợ họ bị các thế lực khác liên hợp vây công, suy nghĩ một hồi Phong Trần đề nghị:
-Chúng ta nên rời đi, nơi này không an toàn lắm, đến nơi an toàn hơn khôi phục rồi ta bàn chuyện.
Ngạo Môn đồng ý làm theo lời của Phong Trần, Phong Trần cõng Odachi, họ rời khỏi đây.
Đi một tiếng đồng hồ, tiến về Huyết Viên, họ tìm thấy được một động phủ bỏ hoang, họ vào trong lánh tạm, lấy ra đan dược, hai người ngồi khôi phục, khôi phục về tám, chín phần hai người ngưng tu luyện, bắt đầu bàn đối sách. Nghĩ lại trận chiến vừa nãy Phong Trần vẫn còn thấy lạnh sống lưng, cũng may tiểu kiếm đã ra tay nếu không bây giờ hắn đã đi chuyển kiếp rồi, nhìn Odachi rồi nói:
-Hiện tại với tình hình này chúng ta cần tìm được Thanh Thảo, để tìm cách cứu tên này.
-Vậy nên chúng ta sẽ tiến về Huyết Viên, nếu không tìm được người thì cũng có thuốc.
Ngạo Môn nghe Phong Trần nói hắn cũng gật đầu đồng ý.
-Được, chúng ta lên đường thôi.
Ba người rời khỏi hang động, tiếp tục tiến về Huyết Viên, quả nhiên di chuyển tới gần Huyết Viên liên lạc cốt trong tay Phong Trần có phản ứng, ngay lập tức có tiếng vang lên:
-Vị sư huynh sư tỷ này hãy đến Huyết Viên, ở đây có hai người đang bị quỷ thi bao vây!…
Phong Trần ngay lập tức đáp lại:
-Được, chúng ta sẽ đến ngay, sư muội cố chống chịu.
Sau khi nói vào liên lạc cốt, Phong Trần chờ người trả lời nhưng không có ai hồi đáp, họ thấy vậy thân pháp tăng nhanh tiến về Huyết Viên. Ở phía Huyết Viên, sau khi nhận thấy liên lạc cốt có giao động, ngay lập tức Thanh Thảo phát đi tín hiệu cầu cứu, khi nghe được lời đáp ứng nàng cảm thấy có thêm hi vọng, nhưng nàng phải duy trì kết giới nên không thể hồi đáp, Thanh Thảo đang bị một đám quỷ thi vây công, bên cạnh nàng là Băng Tâm, hai nàng một người tạo kết giới, một người tiêu diệt quỷ thi nhưng số lượng là quá lớn, ngay cả khi Băng Tâm sử dụng Băng Vũ cũng không thể diệt hết, bên ngoài là vài nghìn quỷ thi, chúng liên tục lao vào, nhìn từ trên xuống như một đám kiến lửa đang tham lam chiếm lĩnh một viên đường thơm ngọt. Hai người khi xuống mặt đất vừa vặn rơi trong tầm cảm ứng của Liên Lạc Cốt, thế là hai người theo chỉ dẫn tìm được nhau, hai nàng đang trên đường đi về phía Huyết Viên thu thập thảo dược, trên đường đi vô tình chạm mặt quỷ thi, tuy đám quỷ thi này chỉ có U Đồ sơ kì nhưng chúng quá đông nên các nàng vừa chạy vừa tìm kiếm sự giúp đỡ, đến Huyết Viên hai người dựa vào địa thế ở đây tạo một kết giới để cố thủ. Ba người Phong Trần rất nhanh đã tìm được nơi Thanh Thảo và Băng Tâm đang bị vây, nhìn tình cảnh này Phong Trần cũng phải tê dại cả da đầu, hắn và Ngạo Môn tìm chỗ trú ẩn, bọn hắn lập ra một kế hoạch nhỏ, theo suy đoán của Phong Trần thì hai người kia sẽ trụ lại được tròn một tiếng nữa, trong một tiếng đó hắn cần một chút thời gian, trong khi đó Ngạo Môn sẽ phải làm mồi nhử để giảm áp lực cho hai người kia, chờ cho khi hắn xong sẽ chiến đấu một cách tổng lực.
Ngạo Môn thấy mình cứ bị tên này hố thế nào ấy, nhưng hắn không thể chứng minh được, hắn vẫn đồng ý với Phong Trần bởi hắn biết cho hắn thời gian hắn sẽ cho mình một bất ngờ. Vậy là đặt Odachi tại đây, Ngạo Môn vác theo cự kiếm xông ra ngoài, một mình một kiếm lao thẳng vào chỗ quỷ thi, bên trong đang tập trung giữ vững kết giới, Thanh Thảo nhìn thấy tự nhiên có một vệt sáng đang tiến về chỗ mình, vệt sáng đi đến đâu quỷ thi bị hất tung đến đó, tốc độ dần chậm lại, đúng vậy đó là Ngạo Môn, tên này như một con trâu điên, đi đến đâu quỷ thi bị đánh bay đến đấy, cự kiếm vung vẩy, đầu bay tứ tung, thây khô đầy đất. Nhìn thấy cảnh tượng này Thanh Thảo và Băng Tâm cũng phải kinh dị về chiến lực của tên này, dù mới nhập chiến hắn đã diệt được một nửa số thây ma của các nàng rồi, nhận ra người quen Băng Tâm cũng gia tăng tốc độ và sức mạnh tấn công, bên cạnh Thanh Thảo lại nghi hoặc nàng lên tiếng hỏi:
-Là Ngạo sư huynh sao? Cảm ơn sư huynh đã đến giúp.
-Chỉ có một mình sư huynh thôi sao?
Vừa đánh vừa nghe Thanh Thảo hỏi, Ngạo Môn trả lời:
-Là ta, còn một người nữa, các người cố gắng lên, chờ hắn, vấn đề có lẽ sẽ được giải quyết.
Nhìn thấy một mình Ngạo Môn xuất hiện, hai nàng có chút lo lắng nhưng nghe còn có người, hai nàng cũng bớt lo hơn. Một thời gian, Ngạo Môn lao vào mới ba mươi phút, sau khi nhận ra sự có mặt của hắn, quỷ thi lại quay sang tấn công hắn dữ dội hơn, hắn vẫn chưa hồi phục đến toàn thịnh nên không thể thi triển đại chiêu ngay được, vì vậy hắn phải đánh cận chiến, từ đó áp lực cho hai người bên trong được giảm đi rất nhiều, tuy vậy thể lực của Ngạo Môn xuống rất nhanh, hắn đang cảm thấy mình bị đuối sức, một giọng nói vang lên:
-Cốt Vực, mở…