Phía dưới tầng bảy Huyết Đan Lâu, một tiếng nói vang lên:
-Ồ, lại có chuột đến sao?
Nhìn lại, vừa lên tiếng là một thân ảnh, thân ảnh này mờ ảo giống một linh hồn, linh hồn này trên thân bốc ra một luồng oán khí khá nặng, nhưng lại có tạo hình rất nho nhã, thân mặc cẩm bào, tay cầm quạt xếp, gương mặt rất đạo mạo.
Bên cạnh cũng là một thân ảnh với dáng vẻ linh hồn, thân cũng có tà khí quấn quanh, nhưng lại có dáng rất xuề xòa, quần áo có chút tả tơi, trên tay cầm liêm đao trông rất dọa người. Đối diện một thân ảnh mặc áo choàng màu máu, khi thấy Phong Trần xuất hiện hắn kích động nói:
-Con mẹ ngươi, lại là ngươi sao, ta phải giết ngươi!
Thấy thân ảnh mặc huyết y định lao lên, bên cạnh thân ảnh mặc áo choàng đen cản lại, hắn lên tiếng:
-Bình tĩnh đi.
Phản ứng của hai tên này làm thanh niên cẩm bào ngạc nhiên hỏi:
-Hai vị quen bọn chúng sao?
Nếu Phong Trần có ở đây chắc chắn hắn sẽ nhận ra hai tên này, đúng vậy là Huyết Ma và Huyết Hắc. Sau khi bị Phong Trần bỏ bom, hai tên này bị thương khá nặng, một vụ tự bạo của một cuốn hải giai công pháp như ngũ lôi oanh đỉnh. Vậy mà Huyết Ma hứng trọn mà vẫn có thể xuất hiện ở đây, điều này chứng minh Ma Huyết Môn đã chuẩn bị cho đệ tử tinh anh chu đáo đến cỡ nào.
Sau khi tìm ba người Phong Trần không thấy, khi đi thì gặp đám người của Ma Hồn Cốc thế là theo họ đến Huyết Đan Lâu, và hiện tại lại gặp Phong Trần, Huyết Hắc trả lời:
-Đâu chỉ là quen, mà còn đánh nhau một trận, đúng là oan gia ngõ hẹp.
-Xem tình hình này, lần trước phải ăn không ít thua thiệt.
Thanh niên linh hồn cẩm bào nhìn về phía Huyết Hắc nói, Huyết Ma nghe thấy vậy, hắn hực hặc nhìn lại nói:
-Hừ, Hồn Nhất, ngươi cứ cười ta đi, đến lúc ăn quả đắng thì đừng trách ta không nói trước.
Huyết Hắc cũng lên tiếng phụ họa:
-Đúng vậy, các ngươi phải cẩn thận, tên đó rất tà môn.
Thanh niên cầm liêm đao cười mỉa mai châm chọc:
-Chết cười mất thôi, kẻ tà đạo lại bảo kẻ khác tà môn.
-Chúng ta không phải đồ ngốc giống Ma Huyết Môn các ngươi.
Lại nghe kẻ khác bảo mình là kẻ ngốc, Huyết Ma nổi nóng, định lao lên thua đủ:
-Hồn Nhị, ngươi nói ai là đồ ngốc, có giỏi thì ra đây chúng ta solo.
Nhìn Huyết Ma nổi nóng, Huyết Hắc mặt đen lại nói:
-Đủ rồi, Huyết Ma huynh đừng gây rối nữa.
-Hồn Nhất, ngươi cứ để vậy sao!?
Thanh niên hồn cẩm bào tên là Hồn Nhất, còn tên cầm liêm đao là Hồn Nhị, trong Ma Hồn Cốc hai tên này đều là thiên tài trong thế hệ, lần này được cốc giao nhiệm vụ, vừa nhận được nhiệm vụ hai tên này đã không thèm để ý, đối với bọn chúng thiên kiêu bên ngoài chỉ là cỏ rác mà thôi, không đáng để trong mắt. Hồn Nhất lên tiếng:
-Thôi được rồi lão Nhị, chúng ta chơi cùng lũ chuột này một chút.
Đằng sau có một đám người đang bị đám linh hồn trông giữ, trong đó lại có một số ánh mắt lo lắng nhìn về phía Phong Trần, Hồn Nhất ra lệnh:
-Bắt đầu đi!
Nhận được lệnh từ chỗ những hồn kỳ, những đệ tử Ma Hồn Cốc điều động linh hồn lực rót vào hồn kỳ, hồn văn sáng lên, trận văn lưu chuyển.
Bên trong trận pháp Phong Trần chưa kịp nói, bỗng những tiếng “gào…, rú…, gầm....” những tiếng thét từ trên đầu phủ xuống, cả đám người trực tiếp hứng trọn nguồn âm ba công kích, linh hồn chấn động, hai chân khụy xuống, binh khí trên tay lần lượt rơi xuống, những tiếng “leng…, keng” chát chúa vang lên, uy áp muốn ép họ phải quỳ hai chân xuống đất.
Trên khuôn mặt của mọi người hiện ra những nét vô cùng thống khổ, hai tay đưa lên bịt lỗ tai hòng ngăn âm ba công lại nhưng mọi cố gắng đều vô ích, âm ba công làm cho linh hồn của họ như muốn nứt ra, trong đầu ong ong như chịu ngàn nhát búa nện vào.
Linh hồn Phong Trần rung lắc kịch liệt, hắn choáng váng đầu óc, mắt bắt đầu xuất hiện ảo giác, nhìn về phía Thanh Thảo như có ba nàng đứng đó. Linh hồn bị tấn công, cảm thấy bị uy hiếp, các câu kệ được khắc trên linh hồn lại được thắp sáng, linh hồn vì vậy mà bớt rung lắc lại, từ đó mắt không còn ảo giác nữa.
Hiện tại tuy không còn bị trận pháp áp chế gắt gao nữa, nhưng Phong Trần cũng không có cách nào để giải quyết vấn đề này, hắn quay vào trong hỏi:
-Tiểu Minh, ngươi có cách nào không?
Từ trong mảnh gốm hiện ra, Tiểu Minh giọng nói phàn nàn:
-Hừ, cái gì cũng phải nhờ đến ta.
-Được, ta truyền cho ngươi một môn âm ba công, nó tên Long Khiếu.
Nói xong hai tay Tiểu Minh bắt đầu kết ấn, ấn kết được đánh ra, miệng ngâm chú ngữ, những chú ngữ đó tiến tới và khắc lên nguyên hồn, nguyên hồn vừa được ổn định sau cuộc tấn công, bây giờ lại nhận được truyền thừa, khiến Phong Trần lúc này lại chịu thêm một lần trọng kích, nhưng cũng may lần này rất nhanh đã kết thúc. Công pháp đã truyền, Tiểu Minh lại bị ảm đạm đi không ít, nó lại chui vào mảnh gốm.
Nhìn thấy Tiểu Minh như vậy, Phong Trần trong lòng khẽ nói một tiếng “cảm ơn”. Nhận được công pháp, Phong Trần suy nghĩ một chút, rất nhanh hắn đã quyết định. Nhìn xung quanh thấy mọi người đang khổ sở chống chịu lại công kích, Phong Trần gấp gáp nói:
-Mọi người, ta cần trợ giúp, một lát ta đẩy lùi đợt âm ba công này, mọi người hãy tấn công vào chỗ ta chỉ định.
Dù đang bị áp chế nhưng nghe được có cách phá cục, mọi người gật đầu đồng ý. Phong Trần hai tay kết ấn, U lực vận chuyển, tụ lại cổ họng, U lực đã đủ, ấn đã kết, tay kết thành loa đặt lên miệng, U lực bùng nổ, thanh quản mở rộng, miệng hét lên:
-Long Khiếu....!
U lực đi qua thanh quản, theo ấn tay được khuếch đại, một tiếng long khiếu từ cổ họng Phong Trần theo đó phát ra. Long Khiếu vừa ra đã trực tiếp đối chọi với tiếng thú hống từ trên đổ xuống, hai tiếng âm ba va chạm, một tiếng “đùng....” nổ ra, âm ba khuếch tán, trận pháp rung chuyển, trời đất chấn động, áp lực từ trận pháp giảm mạnh, đám người Thanh Thảo không còn bị áp chế lập tức thi triển vũ kĩ mạnh nhất nhắm vào các vị trí mà Phong Trần chỉ định.
Băng Tâm ngay lập tức cầm lấy Băng Phách Cung, U Băng lực bùng nổ, tay phải cầm cung, tay trái kéo dây, U băng lực theo động tác dần dần tụ thành một Đại Băng Tiễn hướng về một phía. Trong lòng khẽ kêu:
“Băng Tiễn Thuật, Đại Băng Tiễn.”
Thanh Thảo tay cầm Mộc Đằng Kiếm, thả kiếm bay lên, U mộc lực bùng phát, hai tay nhanh chóng kết ấn, U mộc lực theo ấn quyết được rót thẳng vào trong thân kiếm, thanh quang trên thân kiếm sáng lên, nàng cắm thẳng kiếm xuống dưới. Nàng nói:
-Thanh Đằng Kiếm Pháp, Thanh Đằng Quật.
Odachi đứng đối diện hai tay cầm chắc Đại Phong Đao, U phong lực ngưng tụ vào thân đao, đao khí cuồng dã bạo động, quanh thân cuồng phong bạo nộ, trên thân đao phong quang đại thịnh, đao khí vờn quanh. Trong lòng gầm lên:
“Cuồng Phong Đao Pháp, Cuồng Đao Phạt Thành.”
Cuối cùng là Ngạo Môn, cự kiếm trên tay, khí chất nho nhã biến mất, thay bằng sự cuồng ngạo bất tuân. U hỏa lực bùng cháy, hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, Phạt Ngục kiếm trong tay nhận được U lực, kiếm khí cuồng ngạo bạo tẩu, thân kiếm bốc cháy dữ dội, hai chân vào thế. Hắn gầm lên:
-Hi hi ha ha, ăn đi lũ sâu bọ, Phá Ngục Kiếm Pháp, Chảm Địa.
Về phía Phong Trần, dù Long Khiếu rất mạnh nhưng với tu vi hiện tại của hắn, duy trì được một phút là đã quá kinh khủng rồi. Cổ họng Phong Trần đang cảm thấy vô cùng đau đớn và bỏng rát, như có hàng trăm viên than nóng đỏ bỏ vào bên trong, do đây là âm ba công dùng cổ họng con người để mô phỏng tiếng long khiếu, vậy nên mức độ tổn thương do nó gây ra là vô cùng lớn.
Nhận thấy mình không thể tiếp tục sử dụng Long Khiếu nữa, Phong Trần lựa chọn từ bỏ đối kháng, nhưng lại có một vấn đề xảy ra, ngoài Long Khiếu hắn không có một môn vũ kĩ nào được gọi là đại chiêu cả, các vũ kĩ mà Phong Trần biết thì toàn là sát thương đơn mục tiêu và khống chế mà thôi.
Lúc này nếu không có một đại chiêu đúng nghĩa, tất cả sự cố gắng của mọi người đều đổ sông đổ bể hết, trong đầu Phong Trần nhanh chóng suy nghĩ:
“Phải làm sao, phải làm sao đây....?”
Trợt một suy nghĩ táo bạo hiện ra trong đầu, thời gian như chạy chậm lại, tiếng long khiếu từ thanh quản hắn được ngắt đi, ngọn lửa hừng hực của Ngạo Môn vẫn rực cháy, đao khí của Odachi vẫn cuồng bạo, mộc đằng của Thanh Thảo vẫn biến lớn, hàn băng của Băng Tâm vẫn âm lãnh.
Tất cả vẫn đang tiếp tục nhưng trong ánh mắt của Phong Trần lại trở nên chậm lại, hình ảnh trong Y Cư, trên Linh Phong, tại Huyết Thư Lâu, cảm giác trầm trọng, nặng nề như núi, sắc nhọn như vạn tiêm đoan nhắm vào.
Đặc biệt khoảnh khắc tại Huyết Thư Lâu, một kiếm đó quỷ thần sợ hãi, tiên thần thối lui, tà ma đều bị trấn áp. Một kiếm có thể phong thiên, một kiếm có thể tỏa địa.
Lúc này hắc kiếm đang nắm bên dưới, như có gì đó cộng hưởng với nó, thân kiếm đen tuyền giờ đây hắc quang bao phủ, nó bay đến trước mặt Phong Trần, tiếng kiếm ngân vang từng đợt “đinh…, đinh...., đinh…” kiếm khí tự động phát ra, áp bức tự động lan tỏa.
Ở bên cạnh bốn người kia cảm nhận được luồng kiếm khí này, cả bốn đều rùng mình, kiếm khí này rất đặc biệt, không sắc bén nhưng mang lại cảm giác có thể đâm xuyên cơ thể bất cứ lúc nào, không bùng nổ kiểu xé toạc mà lại gây cho cảm giác trấn áp vô cùng nặng nề. Cảm giác xuyên mà không phá, cầm mà không bạo khiến họ bức bối vô cùng.
Bên ngoài trận pháp, kiếm khí vừa ra, mọi người đều cảm nhận được nó, đám bên ngoài không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng có một tên biết rất rõ đây là cái gì. Luồng kiếm khí này khiến hắn nhớ đến một kiếm kia, hắn nhớ rất rõ cảm giác đó, hư ảnh ma tướng mà hắn triệu hồi ra là bị một đập chẻ đôi, đúng vậy là một đập, kiếm khí đó không sắc bén nhưng áp bức thì khỏi phải bàn, nếu so về khí thế hắn chỉ nghĩ đến một người mới có thể sánh nổi, đó là môn chủ.
Môn chủ Ma Huyết Môn là một vị đạt đến cảnh giới U Tông, vậy mà áp bức của một tia kiếm khí đó lại sánh ngang với môn chủ, Huyết Ma chỉ nghĩ đến thôi là sống lưng đã lạnh toát.
Phong Trần đưa tay cầm lấy hắc kiếm, hắc kiếm thôi không ngân vang, U ám lực được hắn rót vào thanh kiếm, cộng hưởng cùng nhau, Phong Trần thủ thế thu kiếm về sau, mắt nhìn về nơi có hồn kỳ, cùng với bốn người kia, hắn đâm ra một kiếm.
Kiếm khí đen ngòm phát ra từ mũi kiếm, một vệt hắc quang được phóng ra, sau đuôi ám điệp đuổi theo, cùng lúc đó băng tiễn được thả, mộc đằng được quật, đao phong được chém, cự kiếm được bổ, ngũ đại chiêu thức đều hướng về hồn kỳ mà đi.
Năm tiếng nổ “đùng…, đùng...., đùng....., đùng…, đùng…” vang lên, công kích va chạm vào trận pháp, khiến trận pháp rung lắc dữ dội, bên ngoài mỗi hồn kỳ sẽ có ba đệ tử Ma Hồn Cốc trấn giữ, thấy đám người bên trong công kích muốn thoát ra ngoài, đệ tử Ma Hồn Cốc nhanh chóng rót thêm hồn lực cho hồn kỳ để gia tăng chống chịu.
Nhưng không ngờ lượt công kích này của năm con mồi quá nhanh và mạnh, vậy nên họ bị đánh bật ra, tạm thời Cấm Hồn Nội Thể Trận bị ngắt lực lượng, hồn lực gián đoạn, âm ba công bị ngắt đột ngột, bên trên trận pháp lộ ra một lỗ hổng. Áp chế không còn, lỗ hổng lộ ra, bên dưới Phong Trần U lực bùng nổ, nhún người bật lên thoát khỏi Cấm Hồn Nội Thể Trận. Thấy vậy đệ tử Ma Hồn Cốc nhanh chóng bật dậy rót hồn lực vào hồn kỳ.
Tất cả đều đã muộn, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai, một vệt hắc quang vọt qua trước mặt, để lại phía sau là những con ám điệp mỹ lệ, chưa kịp nhìn vào bên trong, trước mặt đã cảm thấy trống rỗng. Đệ tử Ma Hồn Cốc nhìn lại, với vẻ mặt ngơ ngác một đệ tử kêu lên:
-A…, hồn kỳ đâu rồi?
Lần lượt những tiếng hoang mang tương tự vang lên, đệ tử bên cạnh vỗ vỗ vai đệ tử vừa hỏi, hắn vẫn chưa biết gì nói:
-Ngươi vỗ vai ta làm gì, không tìm đi, nếu không Hồn Nhất sư huynh sẽ nổi giận đó.
Nhưng vẫn là những cái vỗ vai, đệ tử kia quay lại với vẻ mặt bực bội, giọng gắt lên:
-Ngươi bị điên à, cứ vỗ vai ta làm gì?
Nhìn thấy vẻ mặt như gặp quỷ của người đối diện, hắn cũng hướng ánh mắt nhìn theo, chờ đợi hắn là một thân ảnh được ám điệp vây quanh, tay cầm hắc kiếm, một giọng nói vang lên:
-Bất ngờ chưa!
Phong Trần đang đứng trên xà ngang nhìn xuống, cùng với đó Cấm Hồn Nội Thể Trận dần hạ xuống, trong lúc đám đệ tử Ma Hồn Cốc còn bị sốc bởi trận pháp bị giải trừ, hai người Băng Tâm và Thanh Thảo ngay lập tức biến chiêu, băng hồn lực triển khai, Băng Phách Cung trong tay chuyển thành màu lam trắng, những mũi tên được ngưng tụ từ băng hồn được bắn ra, lao tới kẻ địch.
Thanh Thảo bên trong Mộc Đằng Kiếm biến mất, thay vào đó nàng dùng U hỏa lực ngưng tụ thành hỏa tiên, quất về phía ba tên đệ tử, hai người Ngạo Môn và Odachi cũng ngưng tụ kiếm khí và đao khí chém về phía kẻ địch. Chỉ trong nháy mắt bọn họ đã giết được hết đám này, Phong Trần thi triển Tỏa Hồn Thuật bắt lại một tên.
Cảm nhận được trận pháp bị phá giải, người dưới trướng cũng bị giết hết, Hồn Nhị liền mắng:
-Đúng là một lũ ăn hại, thành sự không có bại sự có thừa.
Nhìn thấy Hồn Nhị tức giận, Huyết Ma cười mỉa mai nói:
-Ồ…, ai đó tự nhận mình thông minh, cuối cùng cũng bị lật thuyền sao.
-Hừ…, thứ phế vật!
Đang tức giận Hồn Nhị lại nghe Huyết Ma chửi mình là phế vật, hắn trực tiếp bão nổi, hồn lực bùng nổ, định lao lên thua đủ, Hồn Nhất nhìn vậy, đưa tay ngăn tên này lại, hắn nói:
-Đủ rồi, đúng là chúng ta đã quá khinh địch rồi.
-Tên này đúng là không đơn giản.
Hồn Nhất nhìn lên trên với ánh mắt phức tạp, Phong Trần đang ở trên tầng một tự nhiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình, hắn cũng hướng mắt xuống dưới.