-Hừ! Hai con chuột đi cùng ngươi đâu?
Huyết Ma nhìn vào Odachi lên tiếng hỏi, Odachi vẫn không nói gì, hắn bực mình.
-Hồn Nhị, ngươi giải quyết hắn đi.
Hắn đưa ra lời đề nghị, Hồn Nhị quay sang nhìn, tên này lên tiếng:
-Ngươi ra lệnh cho ta sao?
-Hồn Nhị, ngươi đừng nóng, ta khuyên ngươi nên xử hắn đi, ngươi cũng đã được chứng kiến bản lĩnh của bọn chúng rồi đấy.
Huyết Hắc thấy hai tên này chuẩn bị khẩu chiến, hắn lên tiếng khuyên Hồn Nhị, tên này nghe vậy vẫn không xuôi tai, hắn nói:
-Nếu vậy các ngươi đi, ta đứng ngoài áp trận.
Nghe Hồn Nhị nói, Huyết Ma và Huyết Hắc “hừ…” một tiếng rồi đứng yên xem kì biến, Hồn Nhị thấy vậy chẳng thèm quan tâm đến hai thằng ngốc này, hắn tiếp tục:
-Ăn chết hắn cho ta.
Đệ tử Ma Hồn Cốc nhận được lệnh, trên tay bọn chúng hiện ra một loại pháp khí, là một sợi xích, hai bên đầu xích một đầu gắn một lưỡi liềm, đầu còn lại có gắn một chiếc lồng sắt, nhìn rất giống lồng chim.
Trong những lồng chim đó có oán khí phát ra, điều này làm Odachi nhíu mày liên tục, các đệ tử dùng lưỡi liềm tung về phía hắn, nhằm lôi linh hồn của Odachi ra khỏi cơ thể. Thấy lưỡi liềm bay về phía mình, Odachi vung đao quét ra nhằm cản lại những lưỡi liềm đó. Nhưng Odachi không ngờ, Đại Phong Đao không thể ngăn cản được, chúng xuyên qua thân đao nhắm thẳng vào lồng ngực hắn.
Vội vàng nghiêng người tránh thoát, lại một loạt khác từ xa vung tới, Odachi xoay người tạo thành một cơn cuồng phong cuốn bay đi tất cả. Bên trong trận pháp Hồn Nhất vẫn đang tiếp tục thực hiện nghi lễ.
Hắn nhảy những điệu múa vô cùng kì lạ và phức tạp, tiếng lục lạc vang lên liên hồi, hồn kỳ cũng rung động theo tiếng chuông.
Về phía đệ tử Tiên Sư Môn, bọn họ bây giờ nhìn vô cùng mệt mỏi, gương mặt trắng bệch, ánh mắt dần mờ đi, bờ môi nứt nẻ. Những điều này càng được phóng đại khi Hồn Nhất đọc những chú ngữ kì lạ.
Đang trật vật đối phó với những đợt tấn công tới từ đám đệ tử Ma Hồn Môn, nhìn thấy tình trạng của đồng môn đang dần xấu đi, trong lòng hắn dần chìm xuống, “mọi người mau đi ta không trụ được lâu đâu.”
Đứng xem Odachi chật vật né tránh, Huyết Ma lại lên tiếng:
-Này tiểu tử, ta thấy ngươi có chút bản lĩnh, hay là làm huyết nô của ta đi.
-Nếu không ngươi hôm nay sẽ phải bỏ mạng.
Nghe Huyết Ma lại dám có ý cướp con mồi trước mắt mình, Hồn Nhị lên tiếng:
-Hừ…, ai nói ta sẽ để lại con mồi cho các ngươi.
-Muốn có huyết nô, tự đi mà kiếm, cút....
Thấy Hồn Nhị không kiêng nể gì, dám đuổi mình cút, Huyết Ma nổi trận lôi đình.
-Ngươi nói ai cút!
-Hổ không gầm ngươi lại tưởng là mèo bệnh sao!
-Lão tử lại sợ ngươi chắc!
Bên cạnh Huyết Hắc thấy cảnh này, hắn lắc đầu ngao ngán, hai tên khốn này đang làm cái gì vậy, hắn lên tiếng:
-Hai ngươi im đi, kẻ địch trước mắt ở đó mà đánh nhau sao?
Nghe Huyết Hắc nói, hai cái đầu nóng như được rội một gáo nước, hai tên này mới ngưng lại chuyện đánh nhau, Huyết Hắc nói với Hồn Nhị:
-Hồn Nhị, ngươi nên giải quyết tên kia nhanh đi, để lâu sẽ sinh biến đừng để ảnh hưởng Hồn Nhất.
Hồn Nhị đang định nổi tính hơn thua, thấy sẽ có ảnh hưởng đến Hồn Nhất, hắn ngay lập tức chuyển biến, hắn ra lệnh:
-Đừng vờn nữa, kết thúc con chuột này đi.
Huyết Hắc thấy sự chuyển biến của Hồn Nhị, khi nghe thấy điều bất lợi với Hồn Nhất, hắn nghĩ hai tên này có giao tình không cạn, có lẽ không chỉ như đồng môn bình thường.
Lệnh của sư huynh vừa ra, các đệ tử Ma Hồn Cốc thôi ngừng lại tấn công tự do, nhờ đó Odachi được thở vài nhịp. Nhưng cảm giác của Odachi lúc này lại không tốt chút nào, trực giác của hắn rung lên báo động đỏ liên tục, hắn biết đây là đợt tấn công cuối của đám ma hồn này.
Chỉ thấy đám này vây hắn lại, thả hồn xích ra trước mặt, hai tay kết lấy ấn quyết, lồng chim xoay lên nhanh chóng, tà khí trên hồn xích trở nên bạo động.
Cả đám đồng loạt rót hồn vào hồn xích, hồn xích đồng loạt bay ra kết thành xích võng, xích võng lại tiếp tục bện vào nhau tạo thành lồng chim, bên trên lồng chim này bốc ra tà khí ngùn ngụt, từ trên ụp xuống đầu Odachi, tất cả gào lên:
-Cấm Thiên Hồn Lung, trấn!
Nhìn thấy cảnh này Odachi tê dại cả da đầu, hắn vừa mới được nghỉ thôi mà, hắn cắn răng, tay cầm chặt Đại Phong Đao, thầm mắng trong lòng “khốn kiếp, ta vừa mới hồi phục thôi, không lẽ lại chết ở đây sao?”, “không được, phải tin vào họ, họ sẽ đến kịp!”
Odachi quanh người dần xuất hiện những ngọn gió, đột nhiên U phong lực trên thân bùng nổ. Đao khí bạo phát, cuồng phong cuồn cuộn, tóc dài tung bay, hai chân tạo thế.
Đao khí và U lực hòa vào nhau tạo thành lốc xoáy bao quanh cơ thể, Odachi đứng giữa tâm bão, hai tay vác đao lên vai, hai chân hắn nhún xuống chuẩn bị cho cú bật nhảy. Đại Phong Đao phong quang đại thịnh, nhún người bật về phía lồng, Odachi gầm lên trong lòng “Cuồng Phong Đao Pháp, Cuồng Đao Nộ Thiên” nhắm thẳng vào Cấm Thiên Hồn Lung mà tới.
Bên ngoài cảm nhận được khí thế của Odachi, Huyết Hắc hơi nhíu mày, hắn nói:
-Tên này…, hình như mạnh lên không ít.
Nghe lời đánh giá của Huyết Hắc, Huyết Ma quay sang nhìn về phía hắn, hắn nói tiếp:
-Ừm…, không sai! Tên này trước kia giao đấu với ta không mạnh như thế này, cảnh giới cũng không phải U sư trung kì.
Nhận định của Huyết Hắc làm cho hai tên kia phải bất ngờ, chúng biết trong này U lực đúng là nhiều hơn bên ngoài nhưng U lực nhiều không có nghĩa là dễ đột phá cảnh giới, điều này chỉ có hai khả năng, một là tên này có thiên phú quá cao, đột phá cảnh giới chỉ như đi dạo.
Điều này theo suy đoán thì không thể, bởi bọn hắn biết đệ tử của Tiên Sư Môn chỉ có tư chất tầm ngang bọn hắn mà thôi, cứ nhìn là biết hai mươi mốt đệ tử này chỉ có tu vi cao nhất là U đồ viên mãn mà thôi. Lại chứng tỏ khả năng cao là tên này nhận được một đại cơ duyên, cơ duyên mà có thể giúp tu sĩ trong vài ngày đột phá một tiểu cảnh giới, nghĩ đến điều này cả ba tên ánh mắt đều lộ vẻ tham lam.
Odachi đang gồng mình muốn phá tan cái lồng chim này, gân xanh nổi lên khắp cơ thể, cơ bắp siết chặt, mồ hôi trên trán đổ ra, khóe miệng rỉ máu. Nhưng ánh mắt hắn lúc này lại trở nên kiên định, không sợ hãi, không thỏa hiệp, không chùn bước. Hắn biết một khi bị cái lồng này ụp xuống, kết cục tốt nhất có thể nhận được có lẽ là một cái chết thống khoái. Nhưng hắn vẫn tin tưởng, tin tưởng những con người kia sẽ đến.
Bất ngờ Odachi tóc gáy dựng đứng, sống lưng lạnh toát, ánh mắt co rụt, một hư ảnh huyết ma vô cùng to lớn đang vung quyền về chỗ hắn. Chưa hết một lưỡi liềm đao đang vung tròn bổ về phía hắn nhằm vào cổ, với ý định gặt đi cái đầu trên cổ.
Một quyền, một đao xé gió lao đến, tưởng chừng như đã lấy đi cái mạng của Odachi, “keng....” “răng rắc....” “đùng…” “đùng....” liềm đao bị đánh văng ra ngoài, hư ảnh huyết ma bị chém ngang, Cấm Thiên Hồn Lung thì bị hóa hang sau đó bị thanh đằng phá hủy.
Một thân ảnh mặc áo choàng đứng chắn trước mặt, lên tiếng:
-Không đến muộn chứ, người huynh đệ!
Odachi đưa mắt nhìn sang, hắn thở hổn hển rồi đáp:
-Các ngươi đến muộn chút nữa là ta tiêu rồi!
Ngạo Môn tiến lên nói:
-Hô hô hô, chúng ta lại gặp nhau rồi.
-Nhìn thấy người quen không chào chút sao?
Nghe thấy những lời này, hai người Huyết Ma và Huyết Hắc vô cùng khó chịu, Huyết Hắc sắc mặt trầm xuống, bên cạnh Huyết Ma gắt lên:
-Hừ, mấy con chuột này, không trốn nữa sao?
Đang định tiếp tục khiêu khích nhau, nhưng lại có tiếng:
-A…, a...., a.....
Nhìn về hướng la hét, Phong Trần nhìn thấy những đệ tử Tiên Sư Môn đang ôm đầu gào thét, gương mặt dần mất đi sức sống. Họ lăn lộn trong vòng sáng của từng trận đồ, nhưng vẫn có những ánh mắt hướng về phía bên này, họ không gào thét, không vội vã, trong mắt họ chỉ có sự lo lắng, bỗng một giọng nói lo lắng vang lên:
-Trần Y, sao huynh lại ở đây.
-Ở đây rất nguy hiểm, mau rời đi mau!
Người lên tiếng là Lam Thủy, khi khói bụi tan đi, thân ảnh khoác áo choàng của Trần Y hiện ra, nàng đã sững người một vài giây. Sự xuất hiện này làm nàng cảm thấy vô cùng phức tạp, nàng muốn Trần Y xuất hiện bây giờ để cô gặp mặt lần cuối, nàng cũng không muốn hắn xuất hiện ở đây vì hắn có mặt tức là hắn đã rơi vào nguy hiểm.
Lại có một giọng nói của một người đàn ông:
-Đúng đó Trần huynh đệ mau đi.
Phong Trần như không nghe thấy gì và nói về phía họ:
-Đừng lo mọi người!
-Ta đến cứu mọi người!
Hắn vừa dứt lời, Hồn Nhị đứng đó hồi lâu không lên tiếng bây giờ lại nói:
-Hừ! Muốn cứu người, ta cho phép ngươi sao!
Không nhiều lời Hồn Nhị chủ động lao đến phía Phong Trần, thấy vậy hai người Huyết Ma cũng chủ động tìm đến hai người Ngạo Môn. Vừa xông về phía Phong Trần vừa hét về phía các đệ tử Ma Hồn Môn.
-Các ngươi mau xử hai con ả kia cho ta, ai giết được sẽ có một viên Dưỡng Hồn Đan.
Nói xong hắn lao đến vung liềm đao chém tới, đám đệ tử khi nghe được phần thưởng là Dưỡng Hồn Đan thì bọn chúng như được uống kích thích, tay cầm hồn xích điên cuồng lao đến.
Phong Trần thấy có kẻ lao đến, U ám lực bùng nổ, hắc kiếm trong tay bốc lên hắc khí, chân đạp Bách Bộ Phục Sinh Thuật từng bước, từng bước ám điệp theo sau, vung kiếm phản kích.
Ngạo Môn cũng vác Phạt Ngục kiếm, quanh thân U hỏa lực hóa thành ngọn lửa lao vào Huyết Ma. Odachi nhìn Huyết Hắc đang lao đến, hắn nhếch mép, U phong lực lại một lần nữa hóa thành cuồng phong, tay cầm Đại Phong Đao bổ về phía Huyết Hắc.
Băng Tâm cũng thi triển bộ pháp kéo giãn khoảng cách, trên tay Băng Phách Cung kéo căng, hồn băng lực ngưng tụ bắn về phía những đệ tử Ma Hồn Môn đang lao đến. Thanh Thảo cũng không rảnh rỗi, nàng dùng U hỏa lực tạo thành một cây trường tiên, nàng lao đến vung trường tiên đánh tới.
Liềm đao của Hồn Nhị mạnh mẽ bổ xuống, Phong Trần dùng kiếm hòng đỡ lấy liềm đao. Nhưng bất ngờ xảy ra, không có tiếng kim loại vang lên, thay vào đó là một tiếng kêu đau đớn “a…” liềm đao trong tay Hồn Nhị xuyên qua hắc kiếm, bổ lướt vào ngực của Phong Trần, không thấy có vết máu nào văng ra.
Nhưng chỉ có người nhận nhát chém này mới biết nhát chém này trực tiếp chém vào linh hồn. Ngực bên phải bị chém, ngay lúc đó cảm giác như cánh tay vừa bị cắt xuống, bàn tay cầm kiếm bị thoát lực, hắc kiếm rời tay.
Ngay lập tức Phong Trần cắn răng lấy tay trái thu kiếm rồi thuận thế quét kiếm ngang người. Hồn Nhị cũng không chậm trễ, buông tay trái lộn người về phía sau tránh được nhát quét kiếm, cùng lúc vung ngược liềm đao từ dưới lên cằm, Phong Trần cũng lộn người lại nhảy về sau.
Cánh tay bị thương khiến Phong Trần mặt nhăn nhó nhìn về phía Hồn Nhị, lại nhìn xuống cánh tay của mình, nó đang run lên vì đau, bây giờ nếu cầm một quyển sách chắc cũng không nổi.
Hồn Nhị cũng phải kinh ngạc với phản ứng của Phong Trần, nếu là người khác bị dính một bổ này thì chắc chắn đã bị một chiêu sau đó tiễn đi rồi. Vậy mà cái tên này vẫn có thể đổi tay cầm kiếm sau đó lại phản công. Hắn thầm nghĩ “với Thấu Hồn Liêm này nó có thể bỏ qua tiếp xúc vật lý mà tấn công thẳng vào linh hồn, vậy mà khi va chạm với thanh hắc kiếm kia lại bị khựng lại một chút. Cũng may ta rót thêm hồn lực mới có thể chém qua, xem ra thanh hắc kiếm đó không đơn giản.”
Sau một thời gian ngắn, cánh tay của Phong Trần đã lấy lại cảm giác, cánh tay lúc này như vạn trùng cắn gặm, vô cùng khó chịu. Linh hồn bị thương, những câu kệ lại sáng lên, chúng tiến về vết rách linh hồn, những chữ này vừa đến vết thương linh hồn nhanh chóng được khép lại, cảm giác vạn trùng cắn gặm nhanh chóng tiêu biến.
Vết thương hồi phục Phong Trần tay trái cầm kiếm U ám lực rót vào, hắn trong đầu mắng “con mẹ nhà ngươi, tưởng ta không chơi được hồn kĩ sao!” hắc quang bùng nổ, Phong Trần xách kiếm lao về phía Hồn Nhị.
Nhìn thấy Phong Trần cầm kiếm lao đến, Hồn Nhị nhếch mép, hắn nói:
-Vẫn muốn chết sao, nào tới đây.
Hồn lực tiếp tục rót vào Thấu Hồn Liêm, lao vào Phong Trần, hai bên tiếp tục giao đấu, lại một lần nữa liềm đao xuyên qua phòng ngự của hắc kiếm, lần này có sự chủ động nên Phong Trần nhanh chóng nghiêng đầu tránh né.
Lưỡi đao quỷ dị vạt qua mặt, khiến Phong Trần toát mồ hôi lạnh. Liên tiếp là những nhát chém đến từ Hồn Nhị, Phong Trần không đỡ được một lần nào, hắn liên tục ăn thua thiệt, bỗng một giọng nói vang lên trong đầu:
-Rót hồn lực vào Hắc Kiếm đi.
Nhìn Phong Trần chiến đấu chật vật, Tiểu Minh không nhịn nổi cảnh này mà phải lên tiếng. Một tiếng “keng....” vang lên chát chúa, khác với dự đoán của Hồn Nhị là liềm đao tiếp tục bỏ qua hắc kiếm, nhưng lần này nó lại bị chặn lại.
-Bất ngờ không?
-Làm sao có thể chứ!?
Hồn Nhị không thể tin vào mắt của mình, làm sao Phong Trần lại có thể chặn được đòn công kích của Thấu Hồn Liêm được chứ. Hắn mãnh liệt rót hồn lực vào liềm đao, lúc này khí tức liềm đao trở nên nặng nề hơn, Hồn Nhị vung liềm mạnh hơn, những tiếng “keng…, keng....” vang lên chát chúa.
Không còn bị áp chế bởi các đòn xuyên thấu, áp lực của Phong Trần giảm hẳn, hắn bắt đầu thi triển Tiên Sư Kiếm Pháp. Cộng thêm Bách Bộ Phục Sinh Thuật và Ám Tốc Điệp, từng đường kiếm của hắn lúc này trở nên rất nhanh.
“Keng…”, kiếm và liềm va chạm, Phong Trần ghì lấy liềm đao của Hồn Nhị, Hồn Nhị gằn giọng:
-Xem ra cũng có chút bản lĩnh.
-Nhưng cũng chỉ có vậy thôi!
Nghe Hồn Nhị khiêu khích Phong Trần nhếch mép, hắn lên tiếng:
-Hừ…, vậy ta cho ngươi một bất ngờ!