Dạ Lung

Chương 60: Đảo Chiều



Nghe tên cầm Thâu Hồn Liêm gọi tên mình, con quái vật vẻ mặt đang thỏa mãn lại gầm lên “gào…” sau đó nó lao về phía tên này, thấy vậy hắn liền đanh mặt lại, không vui nói:

-Hồn Nhất, ngươi làm gì thế?

-Ta nói ngươi đi xử bọn chúng mà.

-Ngươi điếc sao?

Thấy mình nói mà quái vật vẫn lao, trong mắt hắn đã tỏ ra vẻ tức giận. Hắn lại lôi ra tấm lệnh bài, đưa về phía quái vật, lệnh bài sáng lên. Quái vật la lên những tiếng kêu đau đớn, “gào…, gào…, gào....” nó vẫn lao đầu về trước, hai tay ôm đầu, những tay còn lại vung lên loạn xạ.

Quái vật lao đến chỗ tên kia, gần chạm đến thì hắn lại thoát đi. Sự ảnh hưởng của lệnh bài đến linh hồn của nó là rất lớn, cảnh tượng đuổi nhau giữa hai tên này làm đệ tử Tiên Sư Môn trở nên ngơ ngác, há hốc mồm. Băng Tâm đang chú ý đến cuộc rượt đuổi này, bỗng nàng để ý, trên làn da lở loét của quái vật bốc ra một luồng huyết khí nhàn nhạt. Càng lúc làn da này càng trở nên đậm hơn, ban đầu làn da có màu của một miếng thịt được nhúng qua máu, giờ đây nó lại trở thành màu đỏ như máu. Bên trên huyết khí liên tục bốc lên, nó cũng không còn khua tay nữa.

Dường như sự áp chế của lệnh bài đối với con quái vật. Đột nhiên nó dừng lại, đưa lỗ mũi về phía tên cầm liêm đao, hít một hơi dài, thấy vậy tên kia truyền hồn lực vào lệnh bài.

Nhưng lần này không có những cảnh mà hắn muốn thấy, quái vật không ôm đầu gào thét, cũng không tức giận lao về phía trước. Nó hít một hơi khiến linh hồn hắn bị kéo về phía trước. Thấy vậy tên này mặt không cảm xúc, hai tay nắm chặt chuôi Thâu Hồn Liêm, miệng niệm chú ngữ, hồn thể đang mờ đục dần trở nên trong suốt.

Hoa văn trên Thâu Hồn Liêm dần sáng lên, liêm đao đang lớn dần, sau lưng xuất hiện ma hồn cao năm mươi mét, Thâu Hồn Liêm cũng biến lớn bằng ma hồn. “Phốc…”

Uy áp linh hồn tỏa ra khiến đám người Ngạo Môn thổ huyết, linh hồn như có một ngọn giả sơn trồng lên, những tiếng hít thở nặng nề vang lên. Trong lòng Odachi thầm than: “chết rồi, lúc trước đã bị tên này qua mặt rồi. Rõ ràng lần công kích trước hắn chỉ là phô trương hình thức mà thôi, tên này quá nguy hiểm.” Nhìn về phía các đệ tử Tiên Sư Môn hắn dâng lên một cảm giác bất an vô cùng.

Bên còn lại con quái vật cũng biến đổi, huyết khí bốc lên ngùn ngụt, cơ bắp trên thân cũng nở ra, những vết lở loét vì thế cũng bị xé toạc. Bên trong huyết dịch hôi thối chảy ra, trên mũi U huyết lực vờn quanh dần tạo thành một huyết động.

Huyết động này vừa hình thành, những linh hồn có trong phạm vi căn phòng này đều không tự chủ được mà bị cuốn về phía huyết động. Huyết động càng lúc càng lớn đến mức có thể nuốt được cả một ngọn núi nhỏ, thình chủ động đẩy về phía trước.

Nhìn thấy huyết động đẩy tới, hồn thể trong suốt cười lớn rồi nói:

-Để ta giúp các ngươi một tay.

-Ma Hồn giáng Thế, Tước Hồn.

Tước Hồn được đánh ra, hư ảnh ma hồn cũng vung liêm đao chém về phía huyết động. Đột nhiên đám người Ngạo Môn sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng đứng, tên kia cầm liêm đao nhếch mép, hồn thể trong suốt đang cầm Thâu Hồn Liêm chém về phía trước, bất ngờ đổi hướng nhắm thẳng vào đệ tử Tiên Sư Môn.

-Để ta giúp các ngươi lên đường nhanh chóng.

Huyết động và ma hồn đối đầu với nhau, Thâu Hồn Liêm vung tới muốn tước đoạt đi linh hồn của đám người Thanh Thảo. Nhìn liêm đao bổ xuống, Ngạo Môn trong mắt hiện lên vẻ bất lực, hắn tự trách do mình mà mọi người bị thương, vì mình mà mọi người bị trúng kế. Giờ đây hắn chỉ biết trơ mắt nhìn tất cả bị tước đi sinh mệnh, lúc này hắn trong lòng gào thét: “mở mắt, mở mắt ra, mở thật to ra, nhìn cho rõ sự ngu ngốc mà ngươi mang lại cho mọi người. Phải khắc sâu vào ký ức những khuôn mặt mà ngươi đã nợ họ. Phải nhớ...., phải nhớ cho hết…”

Hắn cố gắng nhìn lấy những khuôn mặt của đồng môn, nhưng hắn đã thấy gì, Thanh Thảo, Băng Tâm, Odachi rồi những gương mặt đồng môn vừa mới tỉnh lại, ánh mắt họ lại không hướng về hắn, họ nhìn về phía tên Ma Hồn Cốc kia. Trong mắt họ có oán hận, có không cam lòng còn có cả bất lực nhưng hắn cảm nhận nó không dành cho hắn, nó được dành cho kẻ thù.

Dù họ vẫn còn ý chí chiến đấu nhưng cơ thể đã đến giới hạn, pháp khí trong tay nhưng thân thể đã bị ép nằm rạp xuống đất, tay nắm chặt lấy pháp khí, răng cắn chặt, nhìn lấy cái chết đang phủ xuống. Bên trên huyết động đang dần nuốt chửng hồn thể của tên kia, tuy vậy ánh mắt của hắn rất kiên định, Tước Hồn thế công không giảm, hắn lại còn rót nốt tia hồn lực cuối cùng vào, quyết tâm tiễn tất cả theo mình.

Sau khi nuốt chửng hồn thể, huyết động không ngừng lại, những tiếng “ầm…, ầm…” vang lên, ma hồn khổng lồ không có ai điều khiển vẫn bổ liêm đao về phía huyết động. Huyết động như một hố sâu tham lam muốn cắn nuốt ma hồn, ma hồn như có linh tính, muốn bổ huyết động làm đôi.

Hai luồng công kích va chạm vào nhau, chúng nghiền nát và nuốt chửng hết tất cả những gì có trong phạm vi bán kính hai mươi mét quanh đó. Xác của những đệ tử đã chết trong trận pháp, chúng bị cuốn vào theo va chạm này, Ngạo Môn và Odachi ánh mắt đỏ nhầu nhìn về phía đó mà không thể làm gì, Băng Tâm cố níu giữ những người còn sống ở lại, Thanh Thảo cũng vậy, trên lưng nàng còn buộc một người, đó là Phong Trần.

Liêm đao bổ đến, cái chết kề cổ. Một tiếng đàn vang lên “tư…rưng...., tư…rưng...., tư…rưng....” cùng lúc đó một giọng nói êm dịu vọng vào tai đám người Băng Tâm.

-Cầm Hồn Hóa Vực, Cầm Phong Chỉ.

Một chỉ điểm ra, chặn đứng Thâu Hồn Liêm chưa kịp bổ xuống, phong hồn lực cuồn cuộn tỏa ra, đang bị áp lực đè nặng linh hồn, phải chịu lực hút từ va chạm của huyết động, đột nhiên áp lực giảm đi một nửa, lực hút bị triệt tiêu.

Sau giọng nói nhẹ nhàng là một giọng nói nghiêm túc.

-Mọi người không sao chứ?

Đám người Ngạo Môn nghe thấy những lời này, bọn họ hướng mắt theo tiếng nói phát ra, ánh mắt từ tuyệt vọng vô cùng giờ đây lại tràn trề hy vọng. Y sam tung bay theo gió, tóc đen buộc gọn gàng, tay trái chống lên trường kiếm đeo bên hông, trên miệng ngậm một nhánh cỏ khô nhìn về phía mọi người mỉm cười.

Bên cạnh nữ tử mặc bạch y, tóc đen bay theo gió, khuôn mặt thanh tú, da trắng môi đỏ, cổ cầm trên tay, liên tục đánh ra những đàn chỉ mạnh mẽ hướng về Thâu Hồn Liêm mà đi, chặn đứng thế công của nó. Đằng sau còn có những vị thanh niên mang y phục Tiên Sư Môn, người thổi sáo, người đánh đàn, người phát ra U lực tạo ra một kết giới.

Ngạo Môn và Băng Tâm cùng nhau hô lên:

-Đại sư huynh!

-Nhược sư tỷ!

“Đùng....” Cầm Phong Chỉ và kiếm khí đánh tan Tước Hồn, Thâu Hồn Liêm mất đi hồn lực, hoa văn dần tắt, liêm đao hóa nhỏ rồi rơi xuống đất.

“Uỳnh…, uỳnh…, uỳnh…” bên trên huyết động nhận được U huyết lực từ quái vật cuối cùng cũng cắn nuốt lấy ma hồn. Nhìn thấy ma hồn bị cắn nuốt, Đỗ Đạt ngay lập tức ra hiệu cho các đệ tử đưa lấy người còn sống thoát khỏi cái Huyết Đan Lâu quái quỷ này.

Nhưng việc giải quyết Tước Hồn quá lâu, cộng thêm họ không ngờ huyết động có thể cắn nuốt được ma hồn. Vốn dĩ hắn muốn để cho ma hồn và huyết động nổ tung, sau đó nhân lúc quái vật bị thương mà ra tay kết liễu nó.

Ai ngờ, nó lại cắn nuốt được ma hồn, tất cả các đệ tử đã chuẩn bị xong, bọn họ định chạy đi. Bỗng một chiếc bóng màu đỏ lao đến chắn trước mặt đám người, từ trên không giáng xuống hai cự thủ.

Đỗ Đạt ngay lập tức sắc mặt biến đổi, kiếm dắt ngang hông rung lên, kiếm khí sắc bén bộc phát, chặn lại hai cự thủ đang đạp xuống. Kình lực va chạm đẩy lui hắn về sau, kiến trúc Huyết Đan Lâu rung lắc dữ dội.

Nhìn thấy cảnh này tất cả đều mặt mũi tái mét, đặc biệt là Nhược Hoa. Tuy nàng và vị đại sư huynh này không tiếp xúc với nhau quá nhiều, nhưng nàng biết trình độ của hắn sẽ không thua kém gì một vài trưởng lão trong môn. Vậy mà vừa rồi, tuy hắn chưa rút kiếm nhưng quả thật hắn đã bị đánh lui.

Đỗ Đạt lùi về sau mấy bước, bên tai đã nghe thấy Nhược Hoa:

-Sư huynh không sao chứ?

Hắn lắc đầu tỏ ý không sao, trong lòng Đỗ Đạt lúc này đã kêu than ầm trời rồi: “ôi trời ơi, mày định giết tiểu gia thật sao quái vật. Mau tránh ra cho tiểu gia đi.” hắn mở miệng thốt lên:

-Đây là con quái gì vậy?

Nhược Hoa đằng sau nghe thấy câu hỏi, nàng nghĩ hắn hỏi thật, nên trả lời:

-Theo ta đoán, chắc nó là Huyết Thi Dược.

-Huyết thi này là sản phẩm độc quyền của Hấp Huyết Quỷ Tông.

-Đây là thủ pháp luyện thi vô cùng kì công, người luyện cần một lượng cương thi nhất định, sau đó ngâm thi vào nước thuốc để dưỡng thi, sau đó luyện hồn vào trong từng cỗ thi thân đó.

-Luyện hồn xong lại cho tất cả các cương thi vào một nơi, để chúng cắn nuốt lẫn nhau, đến khi chỉ còn một con duy nhất thì là luyện thành.

-Thuật này cho thi cắn nuốt lẫn nhau, giống với thuật luyện cổ trùng nên nó còn tên là Thuật Thi Cổ.

Nghe được thuật luyện cổ này xong, mọi người còn tỉnh táo bất giác lưng áo ướt đẫm, mồ hôi lạnh đổ ra, có người vô thức rùng mình. Đỗ Đạt lên tiếng hỏi tiếp:

-Vậy có cách nào xử lý nó không?

Thấy Đỗ Đạt hỏi vậy Nhược Hoa lại lắc đầu, nàng nói:

-Cách thì có, hoặc là dùng sức mạnh nghiền ép nó, hoặc là phong ấn nó lại.

Nghe được cách giải quyết của Nhược Hoa mọi người đều im lặng, hai việc này đúng là còn khó hơn cả lên trời, Đỗ Đạt lại lên tiếng:

-Với thực lực bây giờ của chúng ta, cùng lắm chỉ dây dưa được với nó trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi.

-Giết là không thể nào.

Băng Tâm đứng bên, bất chợt nàng quan sát dưới sàn nhà, sau khi chiến đấu như vậy mà nó còn không bị làm sao, bên trên lại nhìn thấy những trận văn còn rõ ràng, nàng lại nhìn lên cánh cửa đá. Bất ngờ nàng lên tiếng:

-Nếu đã không thì ta nhốt nó lại.

Nghe thấy Băng Tâm nói vậy mọi người quay sang nhìn nàng, Đỗ Đạt hỏi lại:

-Sư muội, muội có ý gì?

Nàng nhanh chóng giải thích về Hồn Nhất giải phong ấn cho Huyết Thi Dược, sau đó nàng nói tiếp:

-Chúng ta có thể dụ Huyết Thi vào trong cửa đá, sau đó nhanh chóng khởi động trận pháp phong ấn, để phong ấn nó lại.

-Nhưng…

Đang nói, Băng Tâm ngập ngừng, Đỗ Đạt thấy vậy, hắn lên tiếng:

-Ta hiểu ý sư muội, vậy cứ để ta làm mồi đi.

Mọi người như hiểu ý của Băng Tâm và Đỗ Đạt, xét cho cùng ở đây người có chiến lực cao nhất chắc chắn là Đỗ Đạt, nếu hắn không đủ tư cách chắc cũng không còn ai đủ tư cách để làm.

Sau khi chặn được đường lui của đệ tử Tiên Sư Môn, nó vẫn đứng đó mà không di chuyển. Huyết Thi Dược thôn phệ hồn thể của tên Ma Hồn Cốc kia, bụng nó phình lớn, giờ đây đang được thu nhỏ lại. Bụng trở về kích thước bình thường, nó “ợ....” lớn một hơi. Ngửa đầu gào lên “gào…” tiếng gào này vang lên lại còn mang theo nhàn nhạt uy áp từ từ lực lượng linh hồn. Điều này khiến mọi người kinh ngạc, bởi trước khi cắn nuốt hồn thể của tên đệ tử Ma Hồn Cốc, dù cho nó gào khan cả cổ thì cũng không thấy có gì, vậy mà giờ đây lại khiến linh hồn của họ gợn sóng.

Thi Dược hướng về phía đệ tử Tiên Sư Môn há miệng rộng gào lên, lao tới. Thi Dược tuy to xác nhưng không hề chậm chạp, rất nhanh đã tiếp cận đám người. Nhìn thấy Thi Dược lao đến, theo sự sắp xếp của Đỗ Đạt, mọi người lập tức tản ra.

Ánh mắt Đỗ Đạt lúc này trở nên vô cùng sắc bén, kiếm dắt bên hông lại rung lên từng hồi, tay phải đặt lên kiếm, kiếm khí xung thiên. Tay cầm chuôi kiếm, tháo kiếm khỏi hông, tuy kiếm chưa rời vỏ nhưng vẫn phảng phất tiếng kiếm minh, chỉ kiếm về phía Thi Dược nói:

-Nào Tiểu thi thi, đến đây chơi với tiểu gia!

Nói xong kiếm cầm trong tay hướng về phía Thi Dược đâm tới. Mọi người xung quanh cũng tản ra, ngược lại ba người Nhược Hoa, Băng Tâm và Thanh Thảo, chia nhau ra ba góc đối xứng của trận pháp. Hồn lực tỏa ra, rót vào trận pháp, trận văn cũng dần sáng lên. Chứng kiến Hồn Nhất thi triển trận pháp cởi bỏ phong ấn, theo Băng Tâm suy đoán chỉ cần đảo ngược lại quá trình là có thể khởi động phong ấn lại. Điều đầu tiên cần làm là khởi động nó lên sau đó mới có thể đảo ngược.

Thanh Thảo mang Phong Trần để ở nơi an toàn, sau đó theo hai nàng kia lập trận. Cả ba tuôn ra hồn lực, rót thẳng vào trận đồ, trận đồ theo hồn lực rót vào dần dần trận văn cũng được thắp sáng.