Ba người Nhược Hoa rót hồn lực vào trận đồ, từng tiếng kêu “kẽo…kẹt…” cùng vang lên, cửa đá đang dần khép lại. Đỗ Đạt cũng sử dụng Phục Thương Đan và Hồi U Đan, hắn cũng phải công nhận Huyết Thi Dược này cũng quá trâu bò đi. Đỗ Đạt dù có thể chất là Lôi Kiếm Thể, thể chất còn mạnh hơn tu sĩ luyện thể thông thường, vậy mà đối đầu với nó hoàn toàn không đỡ nổi.
Cũng may lần này có thể lừa được nó vào cửa đá, nếu không chắc chắn tất cả phải bỏ mạng tại đây rồi. Đến lúc này mọi người đã nhìn thấy cửa đá chỉ còn một khe nhỏ nữa là sắp khép lại, tất cả đều thở “phù…” ra một hơi. Mọi người xem như đã được nghỉ ngơi rồi.
“Rầm, rầm, rầm…” cánh cửa đá tưởng chừng như đã khép lại, bỗng từ phía trong phát ra từng âm thanh va đập giận dữ. Những tiếng “rít…, gào…” cũng được kêu lên, mọi người đều bị sự cố bất ngờ này làm cho kinh động. Vừa mới nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, mọi người giờ đây bị làm cho hoảng loạn.
-A…, cái gì vậy, có phải quái vật không?
-A…, liệu nó có ra được ngoài không?
Những câu hỏi liên tục xuất hiện, nhưng những câu hỏi đó lại không có ai có thể trả lời. Vẻ mặt hoang mang và lo lắng của mọi người đang hiện ra, nhận thấy nếu cứ để điều này ảnh hưởng đến tâm lý của các đệ tử, nếu cứ tiếp diễn mọi người có thể sẽ chết hết. Ngạo Môn tay nắm chặt, hắn cắn răng lên tiếng:
-Mọi người bình tĩnh lại nào, bây giờ phải giữ được cái đầu lạnh và nghe ta nói.
Nghe lời Ngạo Môn nói, mọi người cũng dần bình tĩnh trở lại, có người đứng ra nói:
-Ngạo sư huynh nói đúng, chúng ta cần bình tĩnh lại.
-Được rồi sư huynh có ý gì thì nói đi, mọi người cùng bàn.
Người đệ tử kia nói xong, tất cả đều gật đầu đồng ý, mọi người đều hướng mắt nhìn về Ngạo Môn.
-Được nếu mọi người tin tưởng thì hãy làm theo tôi.
-Bây giờ mọi người hãy mang những người bất tỉnh còn sống lên trên.
Nghe đến đây, không để Ngạo Môn nói tiếp, một đệ tử nhảy ra nói:
-Ta không đồng ý, muốn đi tất cả cùng đi.
-Nếu chết thì tất cả cùng chết.
Lời này nói xong, những người có mặt nhao nhao hưởng ứng:
-Đúng vậy, có đi cùng đi, có chết cùng chết!
-Chúng ta không phải kẻ hèn nhát, Tiên Sư Môn không phải hạng ham sống sợ chết.
-Đúng nha, đúng nha....
Odachi bên cạnh không nhịn được, hắn không nhịn được mà lên tiếng:
-Mọi người im để cho hắn nói đã!
Nghe Odachi nhắc nhở, tất cả một lần nữa lại bình tĩnh lại, Ngạo Môn hít sâu một hơi rồi nói:
-Đưa những người không còn sức chiến đấu lên trên trước.
-Với tình trạng của họ, để lại không giải quyết được mà còn gây thêm rắc rối.
-Chúng ta sẽ ở đây kìm chân Huyết Thi Dược, ai lên trên nếu cảm thấy mình có khả năng giúp đỡ thì cứ quay lại.
Chưa kịp dứt lời, một vệt huyết quang từ trong cửa đá bắn ra, xuyên thẳng lồng ngực của Băng Tâm. “Phốc…” đang nghịch chuyển trận pháp, huyết quang xuyên ngực, nàng phun ra một ngụm tiên huyết. Trận văn đang dần hoàn thành đột nhiên mờ đi trông thấy.
Nhược Hoa và Thanh Thảo thấy cảnh này mà kinh hãi, các nàng ở trong trận là người rõ nhất. Trấn Thi Trận này các nàng không biết cách vận hành của trận phong ấn, các nàng hoàn toàn dựa theo sự chỉ dẫn của Băng Tâm mà vận hành theo. Băng Tâm lại chỉ dựa vào quan sát khi Hồn Nhất giải phong ấn mà nghịch đảo.
Đây hoàn toàn là hành vi liều mạng, nói nặng hơn là tự tìm đường chết. Vì khi giải một trận đồ phong ấn thông thường có hai cách, cách một cường thế dùng sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ phong ấn. Cách này ưu điểm nhanh, đỡ tốn kém tài nguyên, nhược điểm dễ bị phản phệ hoặc làm đồ bên trong có thể không còn nguyên vẹn.
Mà không biết Hồn Nhất lại sử dụng cách thứ hai, không biết hắn lấy được phương pháp giải phong ấn từ đâu. Cách này ta cần có phương pháp giải và tài nguyên đi kèm. Thông thường mỗi trận đều có cách giải riêng và cách phong ấn riêng, chính vì vậy hành động đảo ngược cách giải phong ấn là đang đi tìm cái chết. Nhưng ván cược này nàng cược đúng rồi, năm xưa vì để luyện Cổ Thi Hấp Huyết Quỷ Tông tạo ra trận này mới có ý tạo phương pháp phong ấn đảo ngược này. Vốn dĩ định truyền cho tất cả đệ tử, nhưng luyện Thi Cổ quá mức tốn kém vậy nên trận này bị bỏ lại.
Nhưng ván cược sắp được rồi, nhưng lại bị ngã ngựa lúc cuối. Nếu nàng bị sụp đổ, không chỉ công sức của cả ba đều sụp đổ mà ngược lại cả ba đều bị phản phệ. Vậy nên giờ đây răng trắng cắn vào môi son đến bật máu, khuôn mặt tái nhợt, lỗ máu trên ngực liên tục rỉ máu, linh hồn lực bây giờ cũng cạn kiệt. Thấy vậy hai người còn lại cố gắng bù đắp cho lượng hồn lực mà Băng Tâm thiếu hụt.
Ở ngoài sau khi thấy trận pháp mắt ổn định, Ngạo Môn lên tiếng:
-Mọi người mau thực hiện đi, nhanh!
Các đệ tử Tiên Sư Môn nhanh chóng tản ra, đưa người rời khỏi Huyết Đan Lâu, do trận chiến trước mà cầu thang của Huyết Đan Lâu đã bị hủy. Bọn họ đành vác từng người một lên, ở chỗ Đỗ Đạt tập hợp được mười người, cộng thêm năm người bị tế hồn nhưng giờ đã tỉnh, miễn cưỡng mang theo được một người ra ngoài.
Tất cả đều được mang lên mười lăm người, Huyết Thi Dược làm cho Băng Tâm bị thương, cho dù có hồn lực của Nhược Hoa chống đỡ, Trấn Thi Trận này cũng đã yếu đi một nửa, vốn dĩ nó đã bị Phong Trần phá lớp phòng ngự, trận văn phòng ngự cũng bị phá hủy. Cộng thêm lần này, uy lực vốn đã yếu nay càng yếu, e rằng chỉ còn ba phần mười uy lực mà thôi.
Ngạo Môn và Odachi di chuyển hướng về phía cánh cửa, một tên cầm đao một tên cầm kiếm, đao khí và kiếm khí cùng lúc nổ ra, U hỏa lực và U phong lực cũng dẫn động. Hai người xen vào nhau tạo thành một bức tường vững chắc, hòng chặn lại đợt tấn công đến từ thi dược.
Quả nhiên lo thứ gì đến là đến thứ đó, “rẹt…” huyết quang bằng tốc độ ánh sáng một lần nữa từ bên trong cửa đá phóng ra. “Oành....” tiếng nổ vang lên, huyết quang hủy diệt va chạm với bức phong hỏa đao kiếm bích, đất trời rung lắc. Va chạm này khiến hai người Ngạo Môn và Odachi bị đẩy lùi về sau, làm cho bích chướng bị đẩy lui.
Bây giờ họ mới chính thức cảm nhận được áp lực đến từ tia huyết quang này. Chiêu này được thi dược thi triển lần này mới là lần thứ ba, hai lần trước tuy họ đã cảm nhận được uy lực đến từ chiêu này. Nhưng lúc đó nó không có cảm giác này, lúc đó chỉ cảm thấy nó hơi mạnh mà thôi. Còn bây giờ, khi trực tiếp phải đối đầu với nó, mới cảm nhận được sự khủng bố.
Bức bích chướng do hai người tạo ra, rất tự tin dù có là U Tông cường giả cũng không thể dễ dàng đánh vỡ. Hiện thực lại đang vả thẳng vào mặt hai người, tiếng “răng rắc…” vang lên những vết nứt dần xuất hiện trên bích chướng, từ chỗ va chạm với huyết quang những vết nứt nhanh chóng lan rộng.
Nhìn thấy những vết nứt chằng chịt, chúng càng lúc càng mở rộng, hai người mồ hôi lạnh đổ ra trên trán, khí lạnh đang dần lan xuống sống lưng. Dù vậy cả hai vẫn cắn răng, U lực bùng nổ, kiếm khí và đao khí quét ngang, chúng được hai người rót vào bích chướng, những vết nứt nhờ có sự nỗ lực của cả hai mà đã chậm lại, nhưng nó vẫn lan rộng. Hai người cơ bắp khóa chặt, gân xanh nổi lên khắp người, hai bàn chân cắm sâu xuống đất, vậy mà vẫn để lại một vệt chân dài in trên đất.
Luồng huyết quang hủy diệt này quá khủng khiếp, hai người này đã cố chống chịu, nói thì lâu nhưng đến giờ mới qua thời gian vài hơi thở mà thôi. Hai người cảm thấy mình không thể chống đỡ được nữa, từ đằng sau một giọng nói trêu đùa vang lên:
-Đã mệt rồi sao, nam nhân mà nhanh vậy thì nữ nhân sẽ không thích đâu!
-Các sư đệ....
“Khụ…Khụ…” chưa nói hết đã ho lên vài tiếng, hai người Ngạo Môn quay lại nhìn, thì thấy Đỗ Đạt đang cười cười, U lôi lực và kiếm khí cũng hòa cùng bích chướng của hai người, ngay lập tức tình trạng rạn nứt ngừng lại, và có dấu hiệu lành lại. Nhìn thấy bích chướng có thể chống cự lại với huyết quang, hai người lấy lại tinh thần, tiếp tục rót thêm lực lượng vào. Sau đó lại có những luồng lực lượng khác cùng gia nhập, lại có những giọng nói khác vang lên:
-Ba sư huynh ta đến giúp các huynh đây!
-Chúng ta cũng vậy!
-Chúng ta sẽ không bỏ rơi đồng môn đâu!
-Đúng thế! Đúng thế!
Nhìn thấy cảnh này Đỗ Đạt không nhịn được mà hô lớn:
-Được các sư đệ, sư muội chúng ta hãy cùng nhau cố lên nào!
Nhiệt huyết dâng trào, tinh thần đệ tử Tiên Sư Môn lên cao, khí thế tăng mạnh, mọi người cùng rót hết U lực cho bích chướng, cùng nhau hô lớn:
-Cố lên, chúng ta sẽ làm được!
Tình cảnh này rơi vào trong mắt của ba người Nhược Hoa, các nàng cũng bị lây nhiễm tinh thần hi sinh bảo vệ đồng đội này. Dù các nàng đã vô cùng mệt mỏi, dù đầu đã rất choáng váng. Băng Tâm lồng ngực máu chảy nhuộm đỏ lam y, nhưng nàng vẫn cắn răng giữ cho trận đồ không bị sụp đổ, song song là tiếp tục phong ấn Huyết Thi Dược.
Như cảm nhận được sự quyết tâm muốn phong ấn mình của đám người bên ngoài, Huyết Thi Dược giận dữ gào lên tiếng “gao…” được phát ra. Huyết quang được tăng cường uy lực, bích chướng đang được đệ tử Tiên Sư Môn chữa lành lại lần nữa huyết quang làm nứt ra như mạng nhện. Không chỉ thế tiếng gào thét của Huyết Thi Dược làm cho linh hồn của mọi người như bị đại phủ nện vào, khiến linh hồn đau nhức kịch liệt.
Linh hồn vốn đã bị thương, nay lại chịu phải trọng kích này, linh hồn đau đớn khiến U lực bị gián đoạn, chỉ chờ có vậy huyết quang ngay lập tức phá vỡ bích chướng. Như một tấm gương bị mũi tên bắn phá, bích chướng vỡ vụn, “phốc…” tất cả đệ tử Tiên Sư Môn không kịp phản ứng tất cả đều bị đánh bay, miệng phun ra máu, huyết quang như rạch đôi bầu trời, xuyên qua tất cả bắn thẳng vào trận đồ.
“Đùng....” lại một tiếng nổ vang lên, trận văn sụp đổ, Trấn Thi Trận bị phá, người thi trận vốn đã vì nghịch trận mà linh hồn bị tổn thương, giờ đây trận pháp lại bị phá, linh hồn rạn nứt, “phốc…” cả ba người miệng phun tiên huyết, cùng nhau ngã xuống, gương mặt tái nhợt, thân hình run rẩy.
Bên trong cửa đá, những tiếng “rít…gào…” vang lên, tiếng “rầm…rầm…” từ cửa đá phát ra, cửa đá bị kéo ra một cách thô bạo Huyết Thi Dược từ trong bò ra, thân hình trở nên lớn gấp đôi lúc đầu, màu máu trở lên đặc sệt, những vệt sẹo dữ tợn cũng chảy ra nhiều mủ hơn, mùi xác thối còn nặng hơn ban đầu rất nhiều.
Điều đặc biệt giờ đây con mắt giữa trán lúc này lại mở ra, con mắt này không có tròng mắt, toàn bộ con ngươi là mang một màu hắc huyết, nhìn vô cùng dữ tợn. Nhìn đám người đang nằm la liệt trên sàn, Huyết Thi Dược nhanh như chớp lao đến phía con mồi, lục thủ vươn ra chộp lấy sáu đệ tử. Từ miệng của Huyết Thi Dược mở lớn, từng tay từng tay bỏ vào bên trong, cầm lấy chân của một đệ tử, nó bỏ phần thân trên vào miệng. Đệ tử đó kinh hãi mặt cắt không còn giọt máu, gào thét đến nổ cổ:
-Dừng mà, dừng mà, đừng mà.....a,a,a.....
Huyết Thi Dược dùng hàm răng như lưỡi cưa đó cắn một phát, tiếng xương “rôm rốp” vỡ vụn vang lên, máu me từ miệng quái vật bắn ra tung tóe, tiếng kêu gào lịm dần trong miệng nó, Huyết Thi Dược cầm lấy chân dứt ra như gặm một miếng thịt mọng nước. Máu nóng bắn lên mặt các đệ tử khác, lòng mề vương vãi đầy đất.
-Không....
Những người chứng kiến cảnh này như chết lặng, Odachi mí mắt như rách ra mà gào thét, Ngạo Môn cùng Đỗ Đạt ánh mắt đỏ ngầu vì máu đổ ra. Còn ba nữ vì phản phệ quá lớn mà đã bất tỉnh. Những tiếng nhai ngấu nghiến vẫn đang vang lên, Odachi đã ngừng kêu gào, giờ đây chỉ còn tiếng ăn của Huyết Thi Dược.
Từng người từng người đang bị nó nhai sống, những ánh mắt còn lại đang thất thần nhìn điều đó xảy ra. Bất chợt đang ăn, Huyết Thi Dược quay ra nhìn về một góc căn phòng.