Phong Trần đọc xong khẩu quyết này, cứ thấy kỳ lạ nhưng không thể nói ra. Đang lúc gấp rút không lo được nhiều việc như vậy, hắn cũng đành cắn răng làm liều.
Đỗ Đạt lay người Phong Trần:
-Trần sư đệ, Trần sư đệ, ngươi không sao chứ?
-A, Đỗ sư huynh....
-Ta…, ta.... không sao.
-Ta có cách chữa cho bọn họ.
Mọi người nghe thấy có thể chữa cho ba người, tất cả đều hiện nên nét mừng rỡ. Đỗ Đạt thấy vậy cũng vỗ vai hắn rồi nói:
-Nếu vậy ba người nhờ đệ.
Phong Trần gật đầu, hắn lấy Phục Thương Đan cho ba người uống, sau đó nhờ Ngạo Môn và Đỗ Đạt giúp Thanh Thảo và Nhược Hoa luyện hóa dược lực. Đỗ Đạt ra lệnh những đệ tử còn lại mang các đệ tử bất tỉnh trở lại đây để chăm sóc trị thương. Phong Trần thì xử lý vết thương của Băng Tâm, hắn giúp nàng luyện hóa đan dược, chữa trị ngoại thương.
Trong khi trị ngoại thương cho ba người, lông mày của ba nàng nhíu chặt, dù đã chữa trị ngoại thương nhưng trên mặt họ vẫn là biểu cảm vô cùng đau đớn. Trị ngoại thương xong, hai người Đỗ Đạt chủ động rời đi để riêng mình tự trị thương. Để việc điều trị không bị làm phiền, Phong Trần tạo ra một kết giới che phủ bốn người bên trong.
Bắt đầu chữa trị linh hồn, hắn đi vào trạng thái thiền định, hồn lực bàng bạc tỏa ra, hắn cảm nhận nguyên hồn bây giờ giống như một vùng biển lớn, nó rất mênh mông, rất rộng lớn nhưng cũng rất bí ẩn. Tu sĩ luyện hồn cần phải trải qua rất nhiều cảnh giới, đầu tiên là Cảm Hồn. Ở cảnh giới này giúp người tu luyện cảm nhận được trạng thái của linh hồn. Cảnh giới thứ hai là Thông Hồn, ta có thể lấy một ví dụ, Cảm Hồn thì linh hồn lực như một dòng suối nhỏ, rất yếu ớt, cần phải bồi bổ để trở nên mạnh mẽ.
Thông Hồn cảnh thì biến dòng suối nhỏ ấy thành một dòng sông lớn hơn, sông có thể vui, buồn, giận dữ…, mỗi trạng thái đều khiến linh hồn mình biến đổi. Còn hiện tại Phong Trần sau khi được Niên Nguyệt hiến tế linh hồn, hắn đã đặt chân vào Hồn Hải cảnh. Người ở cảnh giới này linh hồn bàng bạc như một vùng biển lớn tĩnh lặng, cảm giác như có thể nhấn chìm tất cả, Thông Hồn cảnh đứng trước Hồn Hải cảnh thì gần như dũng khí xuất thủ là bằng không, đứng yên chịu trận mặc người chém giết.
Nguyên Hồn từ mi tâm tiến vào bên trong cơ thể của Băng Tâm, một bầu trời đầy gió tuyết, băng tuyết bao phủ mọi nơi, lạnh lẽo vô cùng. Đưa tay ra, những bông tuyết trắng rơi xuống bàn tay của Phong Trần, cảm giác lạnh buốt lập tức Nguyên Hồn đã cảm nhận được. Lại đưa mắt nhìn, trên đồi tuyết lại có một túp lều nhỏ.
Phong Trần tiến bước về phía lều nhỏ, hắn càng đi gió tuyết càng lớn, tuyết rơi càng dày. Nguyên hồn hắn lúc này trên đầu tuyết phủ trắng xóa, chiếc mũi cũng đỏ lên vì lạnh, đôi tay giờ đây đã gần như hóa băng. Dù vậy hắn vẫn kiên trì bước về phía trước, cuối cùng cũng đến trước lều nhỏ.
Lều nhỏ được dựng lên bằng vải thô, dùng bốn cán gỗ nhỏ tụm lại dựng lên. Trước cơn bão tuyết tưởng chừng có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào. Bên ngoài cơn bão rất mạnh, cũng rất hung hãn, lều nhỏ giống như cỏ dại, dù có bị chà đạp cỡ nào đi nữa, bị người đi lại dẫm lên bao nhiêu lần, nó vẫn trụ lại, nó vẫn sinh trưởng.
Phong Trần đưa cánh tay run vì lạnh ra, vén góc lều vải lên. Nhìn vào bên trong, đập vào mắt là một cô bé ngồi bó gối ôm đầu. Giữa lều là một nhóm lửa đang cháy âm ỉ. Dưới ánh sáng yếu ớt đó, hắn thấy thân hình cô bé đang run rẩy. Nàng có mái tóc rối, trên người chỉ có một bộ y phục làm bằng vải gai.
Hắn đặt chân bước vào lều nhỏ, nàng không có phản ứng gì, cũng có thể nàng không biết hắn vào. Bước vào lều, Phong Trần lại nhíu mày. Tình cảnh này, cảm giác này, theo logic thông thường thì không đúng chút nào. Trong lều nhỏ không có tuyết, cũng không có gió lại còn có lửa. Theo lẽ thường lều nhỏ phải có hơi ấm, dù hơi ấm là rất nhỏ thì cũng phải có. Nhưng trong đây vẫn lạnh lẽo, vẫn nghe tiếng gió hú, thậm chí Phong Trần còn cảm thấy lạnh hơn cả bên ngoài.
Bỏ qua tình trạng quỷ dị này, Phong Trần mở miệng lên tiếng:
-Tiểu muội muội, tiểu muội muội....
Nghe có tiếng ai đó gọi mình, cô bé người rung lên một cái, đầu gục xuống cũng từ từ ngẩng lên, nàng đưa mắt nhìn qua khe gối và đám tóc rối phía trước. Nàng nhìn chằm chằm vào hắn nhưng cũng không nói gì. Thấy vậy Phong Trần lại lên tiếng:
-Tiểu muội, muội đừng sợ, ta là người tốt sẽ không hại muội.
Trong lòng Phong Trần cũng tự mắng mình “ngươi nói vậy ai mà tin, kẻ xấu vào nhà lại bảo ta là kẻ xấu đây sao. Tự tiện vào nhà người ta xong nói ta là người tốt, đã vậy còn mặc áo lạ mặt ai mà tin được.” Nàng vẫn không có phản ứng gì mà vẫn nhìn chằm chằm vào hắn. Phong Trần tiếp tục:
-Tiểu muội, muội tên gì, sao muội lại ở đây?
Cô bé vẫn không lên tiếng, vẫn nhìn lấy hắn, hắn lại nói:
-Tiểu muội, muội không biết nói sao?
Nàng vẫn không trả lời mà chỉ lắc lắc cái đầu nhỏ. Thấy vậy Phong Trần gặng hỏi thêm lần nữa:
-Vậy muội có thể cho ta biết tên của muội không?
Bên ngoài gió vẫn rít, tuyết vẫn rơi. Một giọng nói yếu ớt cất lên:
-Ta, ta tên Băng…, Băng Nhi.
Phong Trần hơi ngạc nhiên, đây là thế giới nội tâm của Băng Tâm, ở đây lại có một cô bé, nhưng lại tên Băng Nhi không phải Băng Tâm, hắn lên tiếng:
-Muội thật sự tên Băng Nhi sao?
Nàng nhìn tên này qua khe gối, ánh mắt khó hiểu mà gật đầu. Mang theo sự nghi hoặc, Phong Trần nói:
-Vậy muội có thể ngẩng mặt lên cho ta xem được không!
Cô bé e dè ngẩng chiếc đầu nhỏ lên khỏi đầu gối. Khi ngẩng lên, mái tóc rối của nàng che mất nửa khuôn mặt, khiến Phong Trần không thể nhìn rõ khuôn mặt. Hắn định đưa tay ra vén mái tóc lên nhìn cho rõ, thì nàng vô thức lui lại. Thấy phản ứng của Băng Nhi, hắn lên tiếng chấn an:
-Đừng lo, ta sẽ không làm gì muội đâu.
-Hay là muội tự mình vén tóc ra.
Băng Nhi sau một lúc suy nghĩ, nàng không nói gì, ghé mặt lại gần chỗ Phong Trần, hắn hiểu ý. Đưa tay ra nhẹ gạt những lọn tóc rối trên mặt ra. Lộ ra là một gương mặt trẻ thơ non nớt, chiếc mũi nhỏ chóp mũi đỏ lên vì lạnh, đôi mắt to tròn ngập nước, chiếc má bánh bao phúng phính điểm một vài chấm tàn nhang.
Khuôn mặt cô bé trắng nhợt, bờ môi tái đi vì lạnh. Nàng khiến ai nhìn thấy cảnh này, dù có sắt đá đến đâu thì cũng muốn ôm nàng vào lòng mà hết sức che chở. Nhìn khuôn mặt này, thân thể gầy yếu này, Phong Trần quả thật là không thể cầm lòng được mà ôm nàng vào lòng.
Bất ngờ bị một người lạ ôm mình vào lòng, cô bé nhất thời chưa kịp phản ứng, ánh mắt sững sờ, cơ thể mất khả năng vận động tạm thời. Ôm nàng một lúc, hắn bên dưới có tiếng khóc rả rích, nhìn xuống thấy thân thể nàng lại run lên. Phong Trần hoảng sợ vội hỏi:
-Băng Nhi, muội sao vậy?
Cô bé ngước mắt lên nhìn hắn, trong mắt ánh lên vệt nước long lanh, nước mắt lăn xuống má, chiếc mũi nhỏ sụt sùi, nàng lên tiếng:
-Đại ca ca, muội đau quá!
Nghe nàng nói mình đau, hắn gấp gáp hỏi lại:
-Muội đau sao, muội đau ở đâu?
Khuôn mặt ngập nước của Băng Nhi vẫn nhìn hắn, nàng gật gật đầu nhỏ đáp:
-Tay ta đau quá, chân ta cũng đau, chỗ nào cũng đau lắm đại ca ca!
Phong Trần vội vàng buông Băng Nhi ra, hắn từ từ vén tay áo nàng lên. Cánh tay nhỏ nhắn xinh xắn như được khắc từ băng thạch hiện ra, trên đó lại có những vết nứt màu xanh lam nhìn vô cùng yêu dị. Phong Trần đưa tay khẽ chạm vào những vết nứt đó, Băng Nhi run lên một cái, hắn giật mình nhìn lên khuôn mặt nàng, chỉ thấy nàng mày chau lại, mắt nhắm chặt, môi bặm vào. Để ý kỹ hơn trên cổ nàng cũng có những vệt giống ở tay và chân, thấy nàng cố chịu như vậy Phong Trần càng thêm xót xa.
Hắn lại nhìn xuống chân, chân nhỏ không mang giày, Phong Trần từ từ xắn ống quần lên, cũng tương tự như trên tay, những vết rạn nứt màu lam kéo dài lên trên. Thấy vậy hắn nói với nàng:
-Băng Nhi, bây giờ ta sẽ giúp muội trị thương, có được không?
-Muội yên tâm, trị xong sẽ không đau nữa.
Băng Nhi đưa đôi mắt ngập nước nhìn lấy Phong Trần, giọng run run hỏi:
-Thật…, có thật không đại ca ca!
-Ừm…, đương nhiên là thật rồi!
Phong Trần đưa tay lên xoa đầu nàng. Sau đó hắn nói cô bé:
-Muội làm theo ta nhé.
Nàng gật đầu, hai người bắt đầu ngồi xuống, Phong Trần nói cho nàng cách nhập thiền, Băng Nhi làm theo y những gì hắn nói. Thả lỏng tâm trí, để mọi suy nghĩ tự diễn biến, hơi thở sâu và chậm lại. Cả hai ngồi đối diện nhau, bên ngoài phong tuyết vần vũ, bên trong tĩnh lặng thâm trầm.
Hơi thở đều đặn, khí lạnh trong lều nhỏ dần ấm lên. Hai người đưa tay chạm vào nhau, hai mắt nhắm lại, Phong Trần bắt đầu đưa hồn lực của mình sang, cảm nhận được có một luồng lực lượng tinh khiết đang được đổ vào cơ thể mình, Băng Nhi cảm thấy thân thể này trở nên ấm áp lên, rất dễ chịu. Miệng nàng không tự chủ mà phát ra thành tiếng. Ấm áp này như được tắm trong nắng mùa xuân, cỏ cây thi nhau nảy chồi. Dần dần Băng Nhi lại cảm giác đau nhức khi Phong Trần ôm nàng trở lại. Cảm giác này càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng mãnh liệt.
Hiện tại Băng Nhi cảm thấy nàng như bị hàng nghìn con côn trùng đang bò trên cơ thể, cảm giác này khiến nàng vô cùng khó chịu. Những vết nứt màu lam trên người đang bị một lực lượng linh hồn vô sắc bao lấy, những chỗ được bao bọc không những không có chuyện mà còn khiến những vết rạn nứt biến mất. Mỗi lần vết nứt biến mất, nỗi đau của Băng Nhi cũng theo đó mà tan biến.
Cảnh tượng này diễn ra suốt mười tiếng, cuối cùng những vết rạn nứt đã biến mất, Băng Nhi cảm thấy đã không còn đau nữa, hai người định buông tay nhau ra, kết thúc trị thương. Bất chợt, Phong Trần cảm thấy tay mình không thể tách rời khỏi tay Băng Nhi. Tuy hắn đã chủ động thu lại hồn lực, nhưng hồn lực không tự chủ mà bị rút về phía Băng Nhi, bên còn lại Băng Nhi cũng bị cưỡng ép kéo ra hồn lực.
Hồn lực bị kéo ra, cả hai cùng hòa vào nhau, sau khi hòa vào nhau, hai người dùng ý niệm kéo lại lượng hồn lực mà mình bị cưỡng chế kéo ra. Nào ngờ cả hai đều kinh ngạc, hồn lực bị mất đúng là lấy lại đủ rồi, nhưng linh hồn lực này khiến hai người thấy đầy nghi hoặc. Hai người cảm nhận đây đúng là hồn lực của chính mình, nhưng chúng cũng không phải là của mình. Dường như lượng hồn lực này cho họ cảm thấy nó đầy đủ hơn, cả hai đều không thể nói ra được vì sao mình lại có cảm nhận như vậy.
Cùng lúc hai người mở mắt ra, cả hai đều ngơ ngác nhìn đối phương. Phong Trần trừng mắt há hốc mồm, phía đối diện cũng không khác là bao, hai người mặt đối mặt nhìn nhau một lúc. Sự bất ngờ này khiến quyền khống chế hồn lực tạm thời mất kiểm soát, hồn lực của hai người tiếp tục tuôn ra và hòa lẫn vào nhau. Cơ thể của họ cũng bị mờ đi khi hồn lực của chính mình bị rút mất.
Nhận ra hồn thể của mình sắp biến mất, hai người hoảng hốt dùng ý niệm khống chế lại. Đến lúc này vì hồn lực bị rút đi quá nhiều, vậy nên quá trình dung hợp này không thể dừng lại. Hai linh hồn tiếp tục hòa vào nhau. Trong lúc linh hồn Phong Trần và Băng Tâm hợp lại thành một, nhưng nhận thức của hai người thì lại không giống nhau chút nào.
Phong Trần lúc này cảm giác rất lạ, hắn như cảm nhận được một dòng suối tươi mát, như đắm chìm trong sự mềm mại của nhung. Điều kỳ lạ hơn nữa, trong thế giới linh hồn này Phong Trần lại cảm nhận được một hương thơm, nó khiến hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của băng nhưng cũng có sự bùng cháy của một ngọn lửa. Cảm giác mà mùi hương này đem lại rất lạ.
Còn về Băng Tâm, nàng cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang vuốt ve cơ thể của mình. Bàn tay đi đến đâu, cảm giác nóng rực lan đến đó. Băng Tâm lại có cảm giác như có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể mình. Nhưng ánh mắt đó rất lạ, không dục vọng, không thô tục, chỉ đơn giản là ánh mắt thưởng thức cái đẹp mà thôi.
Nàng cảm thấy một sự tinh khiết đến cực điểm, ấm áp như gặp nắng ngày xuân, còn có cả sự huyền bí như bước vào đêm tối.
Bên ngoài cơ thể của hai người cũng xảy ra những điều kỳ lạ. Phong Trần trên trán đổ rất nhiều mồ hôi, bàn tay cũng vậy, chúng vô thức được nắm chặt. Băng Tâm còn mãnh liệt hơn, trong cổ họng phát ra những tiếng “ưm…, ưm…” khe khẽ. Trên cơ thể hình ảnh hãn thủy thấm ướt lam y, khiến cho y phục dán vào da thịt trông vô cùng mỹ lệ.