Dạ Lung

Chương 81: Tuyệt Vọng



Mị chân thon dài nhấc cao gót chân, Huyết Mị vận sức, gót sen giáng xuống. “Đùng...” Huyết khí theo gót chân nện xuống mà bùng nổ, “răng rắc…” tiếng xương rạn nứt thanh thúy vang lên, huyết tươi văng lên đỉnh đầu. Cuối cùng Kiệt Hoàng cũng dừng lại. Nhìn thấy cảnh này, đám đông đứng xem “hít…” vào một hơi khí lạnh.

Từ lúc Huyết Nhu lao lên đối đầu trực diện với Kiệt Hoàng, tất cả đều nghĩ nàng đã ôm theo ý nghĩ liều chết vì phu quân. Giờ đây, cảnh tượng bày ra trước mắt, suy nghĩ của tất cả bị lật đổ.

-Hít…, nàng, nàng, nàng vậy mà làm được.

-Thật không ngờ nàng lại chặn được con quái vật ấy đó.

-Bình thường ta nghĩ tu vi nàng thấp hơn Huyết Nộ, chiến lực chắc cũng vậy.

-Đúng vậy a, ai mà ngờ chiến lực của nàng lại cao như vậy.

Nhìn thấy phu nhân đã chặn được Kiệt Hoàng, các vị trưởng lão cũng bị một phen kinh hãi. Trong tông ai cũng biết Huyết Nhu đúng là có chiến lực chỉ sau tông chủ, nhưng tuyệt đối không thể làm tông chủ bị thương. Vậy mà hiện tại nàng đã chặn được Kiệt Hoàng, mọi người nghĩ đến đây, bất giác giật mình. Nhưng điều này cũng tiếp thêm động lực cho sáu vị trưởng lão, nhị trưởng lão chỉ tay về phía Kiệt Thanh quát:

-Tên quái vật kia, nộ mạng đi!

Nghe được câu này của nhị trưởng lão, cả sáu định lao lên đánh nhau với Kiệt Thanh. Cảnh này lọt vào trong mắt hắn, ai ngờ lại như nhìn kẻ ngu. Hắn nhìn lấy sáu lão rồi nhếch mép cười mỉa, hắn lên tiếng:

-Hu hu hu…, ai ôi, thật đáng bi ai cho những kẻ mắt mù.

Đang định xông lên, các trưởng lão lại nhìn về phía Huyết Nhu và Kiệt Hoàng đang đứng. Cả sáu vị ánh mắt co rụt, mồ hôi lạnh ứa ra. Máu tươi từ trên đầu Kiệt Hoàng lăn xuống mắt, hắn mở ra miệng rộng, thè ra chiếc lưỡi đen kịt, liếm lấy những giọt máu lăn trên mặt. Những giọt máu ấm nóng được đầu lưỡi quấn lấy, vị mặn vương lên đầu môi, mùi máu tanh nồng vẫn vương trong khoang miệng. Cảm giác này khiến vài sợi lông trên đầu dựng đứng, linh hồn cảm giác được đê mê như nếm được mỹ vị nhân gian. Những gò rút lại hòa cùng tiếng cười quỷ dị:

-Khặc khặc khặc.....

-Mồi ngon, mồi ngon, đúng là mồi ngon....

Cơn đau từ gót chân lan ra toàn thân, toàn thân nàng như rơi vào hầm băng. Máu từ gót chân vẫn chảy nhưng Huyết Nhu lại thấy máu mình như bị đông cứng lại. Kiệt Hoàng dùng bàn tay xương xẩu của hắn, nắm lấy cổ chân nàng, gỡ gót chân khỏi đỉnh đầu, muốn dốc ngược nàng lên. Huyết Nhu ngay lập tức quyết đoán xoay người, vặn xoắn bảy trăm hai mươi độ, chân phải của nàng dựa vào lực xoắn từ cú xoay, cộng thêm lực nắm của Kiệt Hoàng, “rẹt…” chân phải xoắn đứt. Máu tươi tung tóe, như huyết hoa bắn lên mặt hắn. Nàng dùng chân trái còn lại đạp thẳng vào mặt Kiệt Hoàng một lần nữa. Nhanh chóng một cánh tay khô gầy đưa lên trước mặt đỡ lấy một cước. Huyết Nhu thuận thế bay ngược về sau, lùi lại vài trăm mét cách chỗ Huyết Nộ không xa. Kiệt Hoàng ngược lại không truy đuổi, hắn nâng lên chiếc chân mà nàng bỏ lại. Chân ngọc vương huyết bên trên, tên này vẻ mặt đầy thích thú, dùng lưỡi liếm từ gót chân lên đến đùi non, máu nóng chảy vào làm Kiệt Hoàng cảm thấy ngọt giọng. Hắn cầm chân ngọc cứ vậy há miệng bỏ thẳng vào, nhai một cách ngấu nghiến. Một lát, tiếng nuốt “ực…” đã vang lên, lại giơ lên bàn tay khô gầy, dùng miệng liếm mút nốt vết máu còn sót lại. Lại nhìn về phía Huyết Nhu ngừng lại, Kiệt Hoàng lại tiếp tục lên tiếng:

-Món ngon, món ngon, ta tới đây!

Nói xong lại như thiên thạch lao về phía Huyết Nhu. Tất cả nhìn thấy cảnh tượng điên cuồng này, trong lòng đã sớm hóa thành sông băng. Một chút dũng khí khi cho rằng Huyết Nhu có thể chặn đứng được con quái vật kia đã bị quét sạch. Nếu con quái vật đó xuất hiện trước mặt những vị đang quan chiến ở đây, ngay cả dũng khí đứng thẳng còn không có chứ đừng nói đến phản kháng. Khi chứng kiến cảnh tượng mẹ mình tự đoạn một chân, Huyết Cuồng trong lòng Huyết Mị, mí mắt như muốn rách ra. U huyết lực đang suy yếu lúc này lại như bị khiêu khích mà thức tỉnh. Từ trong nhẫn trữ vật, một viên đan dược màu đỏ hiện ra, không để Huyết Mị kịp phản ứng. Huyết Cuồng nhanh chóng bỏ vào miệng nuốt thẳng xuống bụng.

Huyết Mị vừa kinh hãi vừa chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, một luồng huyết quang đã bao phủ toàn thân Huyết Cuồng. Hắn cứ vậy mà rời khỏi lòng nàng, khí huyết trên người vốn đã yếu ớt, giờ lại trở nên bạo động. U huyết lực cùng quỷ khí lại một lần nữa bùng nổ, tu vi U sư viên mãn của hắn cũng theo đó mà kéo căng. Thân thể trong hắc huyết quang đang nhanh chóng biến đổi. Cơ bắp trên người lần lượt nở ra, những khối cơ căng tức khiến làn da trở nên xung huyết. Nhưng làn da xung huyết này ngay lập tức được nhuộm đen, tứ chi cũng biến đổi thành dạng ba móng, bên trên làn da hắc hóa này là những huyết cân màu đỏ. Tu vi kéo căng tưởng chừng như đã chạm được vào U tông, nhưng chỉ còn cách một bước nữa là đột phá. Để bước ra bước này, có tu sĩ đã phải đợi một thời gian rất lâu. Thậm chí có người đến khi chết vẫn không thể bước ra được. Vậy mà Huyết Cuồng hắn, tư chất cũng chỉ là hàng thường, nhờ bộ Hấp Huyết công lại có thể thăng một mạch từ U sư sơ kỳ lên U sư viên mãn. Điều này đã là quá khủng bố rồi, giờ đây hắn lại mượn Cuồng Huyết Đan, cưỡng ép lên U tông cảnh. Căn cơ không đủ, cộng thêm trọng thương, hiện tại đạt đỉnh phong là đã không tệ rồi.

Cảm giác bình chướng đột phá đã đến, dù có cố gắng thế nào, bức tường U tông này cũng không thể bị phá vỡ. Lại một lần nữa, cơn giận dữ như sóng thần cuộn trào ra ngoài, đôi mắt huyết hồng nhìn chằm chằm vào Kiệt Hoàng đang lao đến chỗ mẹ. Giận dữ và điên cuồng đã làm thức tỉnh con dã thú bên trong Huyết Cuồng, hai tay chầm chậm bắt lấy từng ấn quyết chính xác. Theo từng đạo ấn quyết được bắt ra, máu trong cơ thể của Huyết Cuồng dần dần cuồn cuộn sôi lên. Khi kết xong ấn, hắn ngửa đầu lên trời, gầm lớn:

-Hôm nay không kẻ nào được sống rời khỏi đây.

“A a a…” tiếng thét thảm thiết vang lên, U huyết lực của Huyết Cuồng dần chuyển sang màu đỏ đen. Tu vi bị ngừng lại ở đỉnh phong lại một lần nữa kéo căng. Bức tường U tông vẫn cứng như vậy, Huyết Cuồng dùng đủ mọi cách cũng không thể phá vỡ. Lúc nãy hắn thử dùng sức đấm nó, ngay cả một vết xước cũng không thể tạo ra. Nhưng lần này lại khác, ánh mắt Huyết Cuồng trở nên điên loạn, thù hận và kiên định, ẩn ẩn còn có thêm một chút bất lực. Nhưng rất nhanh sự bất lực đó đã tan biến. Vẫn là những cú đấm ấy, đúng lực đạo ấy, lần trước đã từ bỏ nhưng lúc này lại khác. Hắn vẫn liên tục tung quyền về phía bức tường U tông, máu đã nhuộm đỏ nắm đấm, miệng cũng rỉ ra quỷ huyết. Hai hàm răng đã cắn nát, những cơn đau khiến nắm đấm của Huyết Cuồng trở nên tê dại. Điều này không làm hắn thoái ý, ngược lại càng đấm càng hăng, càng đấm càng mạnh.

Tưởng chừng như bức tường đó rất vững chắc, nhưng sau hàng nghìn cú đấm của Huyết Cuồng, bức tường đã dần lay động. Cảm nhận được điều này, hắn lại càng ra quyền nhanh và mạnh hơn. Hàng vạn, hàng trăm vạn quyền, sự cộng dồn này đã thấy màng chắn đang rung chuyển dữ dội. Cảm nhận được thời cơ đã đến, ánh mắt Huyết Cuồng trở nên lăng lệ, tay phải thu về tạo thế, nắm chặt. Một quyền vừa ra, thiên quân vạn mã. “Ầm ầm ầm…” bức tường sụp đổ, ngay lập tức tu vi vọt lên U tông sơ kỳ, trên trán một chiếc sừng màu đỏ hiện ra. Khí thế mạnh mẽ, U huyết lực cùng quỷ khí quét ngang toàn trường. Hắn khom người, đạp chân xuống lao thẳng đến chỗ Kiệt Hoàng. Bên cạnh, Huyết Mị nhìn lại chỉ thấy một cái hố sau khi Huyết Cuồng rời đi.

Nhanh như cắt, hắn đã chắn ngang người Huyết Nhu, vung chân đá hòng đá ngược quái vật bay lên thiên không. “Binh…” một tiếng vang thanh thúy của đồng va chạm với đá được tạo ra. Khí lãng từ vụ va chạm làm bụi mù cuộn lên, đẩy lùi Huyết Cuồng vài chục bước, cộng thêm lực đỡ của mẹ nên hắn mới đứng vững được. Huyết Nhu đằng sau cất tiếng:

-Cuồng nhi, con không sao chứ?

Huyết Cuồng nhìn xuống chân, lại nhìn ra sau, hắn lắc đầu tỏ ý không sao. Dưới chân, cảm giác tê dại lan truyền lên tận óc, như đá phải thiết bản, hắn cắn răng nhìn về phía còn lại. Nhưng sau một cước này, hắn mới hiểu vì sao mẹ mình lại quyết đoán như vậy. Hắn nghĩ: “Nếu không làm như vậy, rất có thể thứ mất đi không chỉ là một cái chân đơn giản như vậy.” Nhịn lại nỗi tê dại ở chân, Huyết Cuồng lại tiếp tục lao đến, thoáng chốc đã xuất hiện phía sau. U huyết lực dồn vào chân trái, hắn nhắm xuống phần dưới, một cước quét thẳng vào trụ.

Kiệt Hoàng thấy Huyết Cuồng biến mất trước mặt, hắn nheo lại đôi mắt lồi của mình, chân phải dậm xuống đất. Lộn một cú một trăm tám mươi độ, đối mặt với Huyết Cuồng. “Uỳnh…” đầu to thuận thế đâm thẳng vào bụng Huyết Cuồng, một tiếng “phốc…” vang lên, khói bụi mịt mù. Bên trong làn khói bụi lại cất lên những tiếng kêu gào thảm thiết, “gàoooo.., gàooo.., gàoooo....” sau ba tiếng thì im bặt. Từ bên trong lại vọng ra những tiếng nhai “rau ráu…”, “răng rắc…” Sau một lúc, khói bụi tản đi. Một chiếc hố rộng năm mét hiện ra, bên dưới một con quái vật đầu to đang đứng đó, trên tay là một cái đầu màu đen. Máu từ đầu nhỏ từng giọt, từng giọt xuống dưới chân, bất ngờ con quái vật quay lại, cái đầu trên tay dứt khoát ném thẳng vào cái miệng như hố đen, bắt đầu nhai ngấu nghiến một cách thích thú.

Ở phía đối diện, Huyết Nhu đã sớm chết lặng, cái chân đang mọc ra một nửa giờ đây không tiếp tục mọc ra. Nàng ngã gục xuống mặc kệ cho vết thương đang rỉ máu, ánh mắt không còn con ngươi giờ đây cũng chảy ra từng giọt huyết lệ.

-A a a…, không, không, không....

Nàng ôm lấy khuôn mặt của mình, tiếng khóc gào xé lòng lọt qua kẽ tay mà ra. Trên cổng đại môn, một cảnh tượng cũng không kém đang xảy ra. Huyết Mị gương mặt tái nhợt, ánh mắt thất thần nhìn về vũng máu dưới chân Kiệt Hoàng. Sau đó ngã gục xuống, nàng ôm lấy lồng ngực, trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Nàng hít thở những hơi khó nhọc, cảm giác không khí trong phổi như bị rút sạch. Bờ môi mấp máy nhưng cổ họng lại không phát ra thành lời. Các vị trưởng lão sau khi nhìn thấy những gì đã xảy ra, liền không tin vào mắt mình. Kiệt Thanh ngừng lại giao chiến, thu hết các biểu cảm này vào mắt, hắn nở một nụ cười vặn vẹo, trông còn khó coi hơn cả khóc.

-A a a…, các ngươi đi chết cùng Cuồng nhi đi!