Sau khi hỏi vì sao Huyết Thực lại đồng ý đi cùng mình, Phong Trần cũng phải câm nín trước câu trả lời mà nàng đưa ra. Nàng nói: “Ở đây quá lâu nên buồn. Nghe vị đại nhân kia nói chủ nhân luyện hóa nhưng không xóa linh trí, ma còn theo thực lực của chủ nhân mà tăng cấp. Có kẻ ngốc mới không theo.”
Nghe nàng nói, hắn cũng phải gật đầu. Rời khỏi nguyên thức, hắn kiểm tra lại thân thể. Phong Trần cũng phải bất ngờ trước lần luyện hóa Hóa Huyết Quỷ Thực, tu vi nhảy lên tận vài bậc. U tu lần này nhảy hai bậc lên U Sư sơ kỳ, thể tu đột phá U Sư viên mãn, nguyên thức lớn gấp đôi, mở rộng không gian đến mười giặm. U lực trong đan giới nhiều gấp bốn lần người cùng cảnh giới. Những đột phá này còn là sau khi từ chỗ của Huyết Thực biết rằng Huyết Cuồng đã hấp thu mất một phần ba bản thể của nàng.
“Cái tên Huyết Cuồng đáng chết, nếu không vì lão ta đã không chỉ đột phá ở U Sư sơ kỳ. Nhưng thôi không sao, cũng may lão già kia chỉ mượn năng lượng của dị huyết để nâng tu vi. Nếu không chắc mình cũng chỉ có nước đi bán muối rồi.” Phong Trần thầm cảm thấy may mắn.
Nhìn lại vào nhẫn trữ vật xem những thứ hắn đã thu thập trong lần này. “Con mẹ nó. Là ai, là kẻ nào đã trộm hết đồ của ta....” Phong Trần buột miệng chửi ầm lên. Hắn lên tiếng vọng vào trong nguyên thức: “Huyết Thực, ngươi biết ai đã làm chuyện này?”
Nàng thấy chủ nhân hỏi, Huyết Thực cũng không biết trả lời ra sao. Thấy nàng cứ mãi không trả lời, hắn lên tiếng thúc giục: “Mau, mau nói, là ai làm?”
Bị chủ nhân thúc ép, nàng bất đắc dĩ lên tiếng: “Cái này chủ nhân phải tự hỏi mình rồi.”
“Ta!”
Nàng tiếp tục: “Ừm..., trong lúc đột phá thể tu, chủ nhân đã....”
Nghe được câu trả lời của Huyết Thực, Phong Trần lại nhớ lại tình cảnh lúc đột phá. Nhớ ra, lúc này hắn hận không cho mình vài cái tát. Mặt Phong Trần đỏ lên vì ngượng, hắn hắng giọng: “À..., ừm... sau này đừng gọi ta là chủ nhân nữa, ta thấy không quen.”
Nhìn biểu cảm của Phong Trần, Huyết Thực khẽ cười trộm. “Vậy không gọi chủ nhân thì gọi là gì?”
Nàng hỏi câu này khiến Phong Trần cũng không biết trả lời sao. Tên này lại nói: “Mặc kệ, sau này đừng dùng chủ nhân là được!”
Thấy hắn vung tay, Huyết Thực cũng chỉ gật đầu đáp: “Dạ vâng!”
Trong nhẫn trữ vật, hiện tại các dược liệu thu từ Huyết Viên có công dụng trị thương đều bị hắn dùng sạch. Ngay cả Sinh Mạch Quả và Cường Kinh Thảo hắn cũng dùng hết, chỉ còn một vài loại dược liệu phụ trợ tu luyện mà thôi. Phong Trần bây giờ chính là một tên vô sản.
Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, đưa mắt nhìn lại xung quanh. Phong Trần chỉ thấy nơi này giống một cái động, xung quanh cũng không có gì, cũng chẳng có lối vào. Hắn lên tiếng hỏi: “Huyết Thực, nơi này là nơi nào? Làm sao ra được?”
Huyết Thực đáp: “Đây là mật động của Hấp Huyết Quỷ Tông, nếu muốn ra ngoài, chàng đi lên bờ huyết trì, ở đó có trận đồ. Khởi động trận đồ là có thể ra ngoài.”
Thấy vậy, Phong Trần từ dưới nhảy lên. Quả nhiên hắn thấy bên huyết trì có khắc một trận đồ. Huyết Thực lên tiếng: “Chàng đến đứng vào chỗ đó, rồi kết ấn theo thiếp đánh xuống là được.”
Hắn bước vào trận đồ, đồng bộ theo ấn quyết của nàng, đánh xuống đất. Huyết quang từ trận đồ bao phủ lấy Phong Trần rồi biến mất tại chỗ. Khi mở mắt ra, hắn đã thấy mình xuất hiện bên trong Huyết Điện.
Tên này đưa mắt nhìn xung quanh, lại thấy Huyết Điện hoàn toàn trống không. Lúc này trên mặt Phong Trần lộ ra vẻ mặt hoang mang. Huyết Thực từ trong lên tiếng: “À, hình như trong lúc chàng trị thương và đột phá, di tích tự động đóng lại rồi.”
Hai từ “đóng lại” tự động vang vọng trong đầu. Chưa hết hoang mang, nàng lại tiếp tục: “Trước khi đóng lại, mọi kẻ xâm nhập đều bị di tích trục xuất.”
“Ong...”
Đầu óc Phong Trần lúc này đang quay vòng vòng. Gương mặt nghệch ra, đứng yên tại chỗ vài phút. Một lát sau, hắn từ trong thất thần chậm rãi hỏi: “Vậy ở đây thực sự không còn kẻ ngoại lai nào ngoài ta sao?”
Huyết Thực tỏ vẻ hơi suy nghĩ, nàng xoắn xoắn lọn tóc, điềm tĩnh nói: “Nói vậy cũng không phải.”
Nghe vậy, Phong Trần ngay lập tức lấy lại tinh thần. Với vẻ mặt tràn đầy hy vọng, lắng nghe điều tuyệt vời mà Huyết Thực nói.
“Những xác chết ngoại lai cũng ở lại mà.”
“Ào...”
Như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu. Phong Trần hy vọng vào một điều tốt đẹp đến đâu thì lúc này hắn rơi xuống vực sâu vạn trượng đến đó. Mặt hắn lại xìu xuống như bánh tráng nướng ngâm nước, khiến Huyết Thực suýt chút không nhịn được cười.
Nhưng hắn như không muốn bỏ cuộc, hắn lại hỏi nàng: “Vậy nàng có biết cách rời khỏi đây không?” Huyết Thực lắc đầu tỏ vẻ không biết. Biểu hiện này khiến Phong Trần lại một lần nữa thất vọng, hắn coi như chấp nhận mắc kẹt tại đây đến khi di tích mở ra.
Nghĩ đến việc muốn hỏi Tiểu Minh, nhưng hắn đoán chắc nó cũng không biết nên cũng không hỏi. Phong Trần rầu rĩ hỏi Huyết Thực: “Vậy các nàng ở đây ăn bằng gì?”
“Bọn thiếp không ăn!”
Hắn bày ra vẻ mặt khó hiểu, thấy vậy nàng nói tiếp: “Bọn thiếp đúng là không ăn, nhưng có dùng máu huyết để tu luyện. Huyết Cuồng mỗi lần tu luyện sẽ đều đến Huyết Lâm để bắt huyết thú, sau đó rút ra huyết dịch bổ sung vào huyết trì để tu luyện.”
Giải thích xong, Phong Trần đã hiểu. Hắn gật gật đầu, lại thắc mắc: “Huyết thú ở đó là cấp mấy?”
“Bên trong Huyết Lâm đa phần là từ cấp một đến cấp ba, chúng phân chia từ ngoài vào trong. Còn có huyết thú cấp bốn hay không thì thiếp thân không rõ.”
Huyết thú cấp một đến cấp ba tương đương với tu sĩ từ Ngục Dân đến U Sư. Còn về cấp bốn thì cũng tương đương với cảnh giới U Tông. Phong Trần nghĩ: “Nếu vậy với cảnh giới hiện tại, huyết thú cấp ba không phải là vấn đề. Nhưng nếu cấp bốn trung kỳ xuất hiện thì cũng gặp vấn đề hơi lớn. Nhục thân của Thú tộc vốn đã mạnh, tuy có tu vi là Hồn Hải cảnh, nhưng một thú tộc cấp cao điều động toàn bộ huyết thú trong Huyết Lâm vây công, nếu may mắn chạy thoát thì mình cũng mất nửa cái mạng.”
Thế nhưng với hoàn cảnh này, Phong Trần cũng mặc kệ. Trước hết phải sống qua ngày đã, sau đó mới đến tương lai. Ra khỏi Huyết Điện, Phong Trần chân đạp Bách Bộ Phục Sinh tiến về Huyết Lâm. Lần này đạp suýt nữa thì ngã. Cảnh giới nâng cao khiến tốc độ và độ thuần thục cơ thể chưa kịp thích nghi nên bị ngợp. Nói đi cũng phải nói lại, tốc độ hiện tại chỉ dùng nguyên U lực đã sánh ngang khi dùng dung thức có Ám Tốc Điệp. Không biết khi dùng dung thức, tốc độ sẽ nhanh đến mức nào nữa.
Rất nhanh chóng, Phong Trần đã xuất hiện ngoài Huyết Lâm. Hắn nhìn sâu vào trong, bên trong rừng huyết vụ còn dày đặc hơn cả bên ngoài. Mùi máu tanh xộc thẳng lên não, khiến Phong Trần nổi hết gai ốc, rùng mình một cái. Từ người hắn bắt đầu tỏa ra nguyên thức, tất cả tình hình trong bán kính hai mươi dặm đã nắm rõ trong tay.
Hắn từ từ tiến vào Huyết Lâm. Đi một hồi, lông mày hơi nhướng lên. Đã vào sâu đến một dặm, thi thoảng chỉ xuất hiện một vài dị thú cấp một. Huyết thú cấp hai vẫn chưa thấy đâu. Điều hắn để tâm hơn là khi càng tiến vào sâu, mùi huyết khí càng nồng. Lẽ ra theo thông thường, môi trường sẽ ảnh hưởng đến sinh vật sống quanh đó. Nhưng hắn tiến đến mười dặm, đừng nói là huyết thú cấp hai, ngay cả dị thú cấp một cũng không thấy đâu.
Điều này dấy lên một dự cảm không lành. Càng đi sâu vào, Phong Trần cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng của chính mình. Trong phạm vi nguyên thức, hắn lại hoàn toàn không cảm nhận được bất kể điều gì. Cái này cho thấy thứ theo dõi hắn có khả năng vượt xa hắn. Nghĩ đến đây, Phong Trần tỏ ra như không biết gì để rời khỏi Huyết Lâm.
Từ Huyết Lâm, hắn bắt tạm một con dị thú cấp một làm thịt. Bên trong Huyết Điện, Phong Trần ngồi giữa đại điện, cầm một chiếc chân thú trực tiếp ăn sống. Vừa ăn, hắn vừa nói chuyện với Huyết Thực: “Huyết Thực, lúc vào Huyết Lâm nàng có cảm nhận được gì không?”
Nghe Phong Trần hỏi, nàng hơi suy nghĩ rồi trả lời: “Ừm..., lúc theo chàng vào Huyết Lâm, ta cảm thấy như ai đó đang nhìn chằm chằm vào chúng ta vậy. Còn cả những huyết thú cấp hai và cấp ba, chúng cứ như bị người đuổi đi, nhưng dị thú cấp một thì như cố tình để lại.”
Gặm lấy một miếng thịt, máu túa ra quanh miệng. Ánh mắt Phong Trần nhìn về phía Huyết Lâm, hắn lại hỏi: “Nàng và Huyết Cuồng ở đây hơn nghìn năm, trong thời gian này không có gì thất thường sao?”
Huyết Thực hơi chút suy nghĩ, nàng lên tiếng: “Điều bất thường sao? Thiếp nhớ có một lần như mọi khi Huyết Cuồng đi săn huyết thú. Thông thường chỉ mất một, hai tiếng là đã về. Lần đó hắn đi một lần nửa ngày thời gian, không những không mang được huyết thú về mà còn bị trọng thương. Hắn mất tròn một tháng để trị thương.”
Phong Trần tiếp tục hỏi: “Vậy lúc đó là khi nào? Hắn có tu vi gì?”
Nàng tiếp tục trả lời: “Lúc đó cách đây hai trăm năm, hắn vừa mới đột phá U Tông.”
Phong Trần suy đoán: “Chắc lão già này vừa mới đột phá, trước đó chỉ le ve bên ngoài Huyết Lâm săn huyết thú. Đột phá muốn vào bên trong nhưng ai ngờ lại gặp phải thứ dữ.”
Phong Trần lau đi vết máu trên miệng, hắn lên tiếng: “Vậy có gì xảy ra sau đó không?”
Nàng đáp lại: “Sau đó lại quay lại như bình thường, sau đó di tích mở, bọn chàng xông vào và chuyện tiếp theo như chàng thấy.”
Phong Trần nằm xuống, hai tay đưa lên gối đầu, ngửa mặt lên nói: “Ừm..., nàng có biết ở đây có sự tồn tại đặc biệt nào sao?”
Huyết Thực bên trong vỗ tay một cái, nàng nói: “A, thiếp thân từ miệng của Huyết Cuồng được biết tại đây có ba thứ rất đặc biệt, đó là một thú, một thư và lục trụ.”
Nghe xong, Phong Trần ngay lập tức suy đoán: “Lục trụ ở đây chắc là Lục Trụ Quỷ Vũ rồi, còn một thú, một thư kia là gì?”
Phong Trần nhắm mắt lên tiếng: “Trong ba thứ này ta đã biết lục trụ là gì rồi. Còn một thú và một thư kia là thứ gì?”
Huyết Thực lập tức trả lời: “Từ lời của Huyết Cuồng, trong Hấp Huyết Quỷ Tông có một con thần thú hộ tông, tu vi còn cao hơn cả cha hắn, tông chủ đương nhiệm. Nhưng trong lúc tông môn bị diệt, nó lại không ra tay nên tông môn bị diệt. Còn về một thư kia, hắn không nói chút gì về nó cả.”
Cảm thấy Phong Trần không muốn tiếp tục, Huyết Thực cắn răng, nàng lên tiếng: “Chủ nhân, trước khi chết, Huyết Cuồng muốn ta nói với chàng một chuyện.”
Đang định nghỉ ngơi, nghe lời Huyết Thực, hắn cảm thấy hứng thú nói: “Ồ, hắn muốn nói với ta chuyện gì?”
Thấy vậy, Huyết Thực lập tức đáp: “Lão nói: chàng hãy giúp lão báo thù!”
Phong Trần mở đôi mắt đang nhắm, hắn lên tiếng: “Hửm..., hắn còn nói gì nữa không?”
Huyết Thực bất đắc dĩ nói tiếp: “Hắn chưa kịp nói lý do thì đã bị một cột hắc quang từ trên giáng xuống, hóa thành tro bụi. Hắn nói có liên quan đến thứ gì đó.”
Phong Trần nói với Huyết Thực: “Ừm..., ta biết rồi, đi nghỉ thôi!”
Nghe câu trả lời của Huyết Thực, hắn rơi vào suy nghĩ: “Trong ba thứ tồn tại đặc biệt, hắn đã có Lục Trụ Quỷ Vũ, còn một thú, một thư kia là gì? Còn việc sư tôn muốn ta tìm Huyết Y Thư, liệu nó có phải là một thư mà Huyết Thực nói không? Cả việc tìm cách ra khỏi di tích một cách sớm nhất.”