Luyến nữ nhìn về phía Phong Trần, nàng lên tiếng:
-Ngươi nói điều kiện ra, ta nghe xem.
Lúc này Phong Trần lại cảm nhận được nữ tử hồng y ô sắc này quanh thân lại tỏa ra một cỗ khí tràng kỳ lạ. Đây không phải là uy áp của kẻ có thực lực mạnh, đây dường như là khí chất, đúng vậy là khí chất của một thượng vị giả. Khí chất của một kẻ có địa vị cao, nếu ở vị trí đó đủ lâu, tự nhiên sẽ sinh ra một loại khí chất khiến tinh thần của người đối diện vô thức bị hạ tư thái xuống một bậc.
Luyến nữ cũng đang phát ra loại khí tràng này, điều này khiến Phong Trần cảm thấy không thoải mái. Hắn nhíu mày nhìn nàng rồi lên tiếng:
-Ta sẽ theo nàng mười năm làm thuộc hạ của nàng, sau mười năm bất kể vì lý do gì nàng phải trả tự do cho ta.
-Thứ hai, ta có thể bỏ chất xám, bỏ công, bỏ sức nhưng tuyệt đối không bán mạng.
Nghe xong Luyến nữ càng nhìn sâu vào ánh mắt của tên nhân loại trước mặt, nàng cũng hơi bất ngờ về điều kiện mà Phong Trần đưa ra. Không ngờ hắn lại ra điều kiện đơn giản như vậy, nàng lên tiếng đáp lại:
-Điều kiện thứ hai, ta đồng ý với ngươi, tuyệt đối sẽ không ép buộc ngươi vào chỗ chết.
-Còn điều kiện thứ nhất ta không đồng ý, ta muốn đổi.
Phong Trần nghe Luyến nữ không đồng ý, hắn nhíu mày càng sâu, hỏi lại:
-Muốn đổi! Vậy nàng muốn đổi thành gì?
Khóe miệng nữ tử hồng y nhếch lên, môi đỏ cười mà không ai ngoài nàng ra thì không ai có thể nhận ra.
-Ta muốn đổi thành, nếu ngươi đánh thắng ta, ngươi có thể rời đi.
Điều kiện vừa ra, Phong Trần trợn mắt lên nhìn, mất một thời gian, hắn đưa mắt đánh giá lại vị đại nhân vật trước mặt này. Theo đánh giá sơ bộ, nàng này còn mạnh hơn cả Huyết Cuồng, mà mạnh hơn không chỉ một cấp độ. Nhưng thực lực ra sao, vẫn phải giao thủ mới biết được.
-Được ta đồng ý với nàng!
Nhìn tên nhân loại này đồng ý, Luyến nữ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Ái Nhi dẫn người đi. Theo chân Luyến nữ và Ái Nhi trên đường ra khỏi Luyến Ngục, những cảnh tượng hai bên tuy không hiện ra nhưng âm thanh thảm thiết phát ra, cũng làm Phong Trần tóc gáy dựng đứng, sống lưng lạnh toát. Trong đầu bất giác hiện lên suy nghĩ “đúng là địa ngục trong địa ngục, ở đây lâu sớm muộn cũng thành người điên”, nghĩ xong hắn rùng mình một cái.
“Kẽo kẹt…” tiếng cửa kim loại mở ra, ánh sáng theo đó mà lọt vào. Phong Trần theo bản năng mà che lại đôi mắt, nhưng không giống như hắn tưởng tượng. Không ánh sáng chói mắt, không có gió xuân tươi mát, ở đây chỉ có u quang mờ mờ ảo ảo như ánh trăng, vì vậy khi hắn nhìn qua kẽ tay, hắn cũng phải bất ngờ với cảnh vật ở nơi đây.
Ánh sáng hiu hắt phủ xuống đại địa, mây mù trắng kín lối đi. Thảm thực vật hắc sắc chiếm đa phần, những cảnh sắc này khiến Phong Trần dâng lên một cảm giác đầy ma mị. Bước ra khỏi cánh cửa của Luyến Ngục, một bầu không khí u ám ùa vào mặt, âm thanh gào khóc, tiếng xiềng xích và tra tấn cũng theo gió mà cuốn đi. Tuy ở ngoài này quả thật không phải là một nơi tốt dành cho nhân tộc, nhưng nó cũng tốt hơn vô số lần không khí ở bên trong.
Vừa ra khỏi ngục, Phong Trần đã nghe Luyến nữ lên tiếng:
-Ái Nhi ngươi đi sắp xếp cho hắn nơi ở đi.
Ái Nhi nhận lệnh, nàng ra hiệu cho tên nhân loại này đi theo, vừa đi, Phong Trần vừa ngắm nhìn cảnh vật. Đi theo Ái Nhi qua từng tấc hành lang, Phong Trần mới cảm nhận được sự xa hoa của nơi này. Mỗi góc đều có lính gác, mỗi lính đều có trang bị giáp, giáp dường như được làm từ một loại kim loại đen bóng, trên tay còn cầm trường giáo, trên mũi giáo còn tỏa hàn khí lạnh thấu xương. Quan trọng hơn cả là mỗi ma lính này đều tỏa ra khí tức của một U sư. Nghĩ lại ở Tiên Sư Môn, U sư đã được làm trưởng lão, thậm chí còn làm được chủ phong. Ở đây U sư cũng chỉ là lính gác, nhìn mà câm nín.
Đi đến một gian phòng, Ái Nhi lên tiếng:
-Đây là nơi ngươi ở, một lát ta sẽ mang đồ cho ngươi.
-Vào làm quen chút đi.
Không so sánh thì không có đau thương, lực lượng nơi này đã cách Tiên Sư Môn cả một rạch trời. Giờ đây nơi ở cũng như vậy luôn, bề ngoài nhìn căn phòng có vẻ chỉ vài chục mét vuông. Nhưng mở cửa bước vào lại là một khung cảnh khác, phòng được chia thành ba phần. Nơi nghỉ ngơi, nơi tiếp khách và nơi tắm rửa. Chính giữa là nơi tiếp khách, gồm một bàn nước và bốn ghế làm từ hắc mộc. Khi sờ lên Phong Trần cảm thấy mát như cẩm thạch, mịn như ngọc mài, vân gỗ tinh xảo. Bộ đồ uống nước bên trên cũng không phải vật thường, hoa văn được họa vô cùng tỉ mỉ, chim chóc bên trên như đang sống bên trên. Tuy ở đây không có đồ vật gì dùng để trang trí nhưng chỉ những đồ vật này đã nâng tầm căn phòng lên rất nhiều.
Đi tiếp đến chỗ nghỉ ngơi, ở đây chỉ có một chiếc giường nằm ở giữa. Vừa vào, hắn đã ngửi thấy một mùi hương, đây là mùi hương của gỗ, mùi này mang lại cho Phong Trần một cảm giác rất ấm áp. Như đang nằm trên một tán lá, ánh nắng ban mai phủ xuống thành chăn sưởi ấm cả tâm hồn.
Nhìn quanh nơi đây, Phong Trần lại cảm giác được một nguồn năng lượng đang tự tụ về đây. Trên tường những đồ văn như ẩn như hiện đang nhấp nháy, hắn tiến lên nhìn, trên những đồ văn này vậy mà có những luồng năng lượng màu hắc sắc đang lưu chuyển. Nguồn năng lượng này giống với bên ngoài, nó khiến Phong Trần có cảm giác của sự tiêu cực. Nhưng thực sự nguồn năng lượng này qua những đồ văn tụ lại trong phòng nhiều hơn bên ngoài gấp hai lần.
Đang định đi thăm nơi tắm, bỗng cửa phòng mở ra, một giọng nói của thiếu nữ vang lên:
-Này tên nhân loại, ta và Luyến nữ tới mang đồ cho ngươi đây!
-Ngươi đi đâu rồi!
Nghe thấy tiếng gọi, Phong Trần từ bên trong bước ra. Ái Nhi một lần nữa lại lên tiếng:
-A, ngươi đây rồi, tới đây đi, đây là đồ của ngươi.
Chỉ thấy nàng và thiếu nữ hồng y ô sắc mang đồ đặt lên bàn, nàng rót nước mời chủ tử, cũng tiện tay rót cho Phong Trần một ly nước. Hắn thấy vậy, cũng tiến tới ngồi xuống nhìn lên trên bàn. Ở đây có một bộ y phục, một chiếc mặt nạ, một chiếc tiểu bình màu xám và cuối cùng là một chiếc nhẫn trữ vật. Nhìn thấy chiếc nhẫn trữ vật, Phong Trần nhận ra ngay đây là đồ của mình, tên này nhanh chóng cầm lấy đeo lại. Hắn kiểm tra đồ bên trong, hắn ngạc nhiên nhìn lên hai thân ảnh trước mắt. Ái Nhi trừng mắt nhìn lại, Luyến nữ vẻ mặt chưa rõ chuyện gì, nàng lên tiếng hỏi:
-Hửm…, sao thế, ngươi bị thiếu món đồ nào sao?
Nữ hầu bên cạnh không chờ Phong Trần trả lời, nàng đã lên tiếng:
-Này này này, tên nhân loại kia, Luyến nữ nhà ta chưa hề động vào hay lấy đi thứ gì của ngươi đâu đấy.
-Ngươi không được vu oan cho nàng!
Phong Trần bị lời nói của Ái Nhi quát cho giật mình, hắn bừng tỉnh vội vàng giải thích:
-A, ta có bảo các nàng lấy thứ gì đâu chứ!
-Cả hai cho ta xin lỗi. Đồ trong đây khá quan trọng với ta. Nên…
Ái Nhi lại tiếp tục:
-Hừ, ngươi không nói nhưng biểu cảm đó của ngươi là sao chứ.
-Đồ quan trọng, vài ba cái đồ cấp thấp của ngươi, ta đây còn thấy chướng mắt.
Cô nàng hầu gái này quá dữ rồi, Phong Trần đang định cãi nhau tay đôi với con mụ này. Thấy tình hình dần mất kiểm soát, Luyến nữ ngồi bên cạnh ngắt lời:
-Được rồi, Ái Nhi, ngươi yên tĩnh lại, cãi nhau còn ra thể thống gì không!
Luyến nữ đứng ra dàn xếp, Ái Nhi dù còn muốn cãi nhau với Phong Trần nhưng cũng kìm lại. Phong Trần cũng được một gáo nước lạnh làm cho tỉnh táo. Hắn nhìn về vị nữ tử hồng y ô sắc đang ngồi đó, trong lòng thầm đánh giá một câu “đúng là đại nhân trong lòng chứa biển cả”. Tên này ngồi xuống uống ly nước cho hạ hỏa, Ái Nhi gương mặt phụng phịu đứng sau lưng chủ tử.
Tình hình đã dịu xuống, Luyến nữ mở lời trước:
-Nào, chúng ta làm quen lại từ đầu!
-Ta tên Luyến Hồng U, đây là nhà ta Luyến Phủ.
-Ngươi muốn biết thứ gì cứ hỏi!
Trong lòng Phong Trần nổi lên một suy nghĩ “nữ tử này không phải là bình hoa di động a!” hắn gật đầu, buông xuống ly nước mở miệng:
-Màn giới thiệu này của nàng không khỏi quá lấy lệ đi.
-Nhưng thôi cũng được, vì nàng có thành ý như vậy ta cũng có một vài câu hỏi.
-Nơi này là ở đâu của U Hỏa Tinh, vì sao U lực ở đây lại khác lạ như vậy, thân thế cụ thể của nàng là gì?
Luyến Hồng U kiên nhẫn ngồi nghe hết lời Phong Trần nói, nàng không trực tiếp trả lời mà ra hiệu cho nữ hầu Ái Nhi bên cạnh.
-Ái Nhi, trả lời cho hắn nghe đi.
Hầu gái bên cạnh tỏ vẻ không muốn nói, nhưng chủ tử đã ra lệnh nàng không thể không nghe, nàng đáp:
-Vâng, thưa Luyến nữ.
-Nơi này tên gọi Lục Thành, thuộc Nghịch Ma Vương Triều, là một trong năm đại thế lực của Nam Quỷ Cực.
-Trong vương triều có Thập Đại Thành, có tên từ Nhất đến Cửu.
-Thứ ngươi gọi là U lực đó là ma lực, bọn ta hấp thu ma lực để tu luyện. Thực ra trong U lục cũng có ma tố nhưng nó ít mà thôi.
-Còn về thân phận....
Nói đến đây, Ái Nhi có chút ngập ngừng, nàng không dám nói đến thân thế của chủ tử. Thiếu nữ hồng y ô sắc gật đầu, nữ hầu thấy vậy mới tiếp tục.
-Luyến nữ là con gái của Luyến Ma Tướng, Luyến Phủ là thế lực đứng thứ hai trong Lục Thành này.
-Nhưng tài lực thì lại là đứng đầu thành.
Nghe xong những thông tin này, Phong Trần hít một hơi khí lạnh, hắn nghĩ “thật không ngờ mình lại có thể lưu lạc đến nơi khác, cũng không tưởng tượng nổi mình lại lạc vào thế lực lớn như Luyến Phủ. Xem ra cần ở lại một thời gian.” Thấy Phong Trần trầm ngâm suy nghĩ, mãi không lên tiếng. Ái Nhi lên tiếng gọi:
-Này này này, cái tên nhân loại kia ngươi còn nghe ta nói gì không đấy?
-À, ừm…, ta xin lỗi. Ngươi vừa nói gì?
Nữ hầu bực mình lên tiếng:
-Ta đã trả lời hết rồi, ngươi còn muốn biết cái gì nữa không?
Nhìn lên Ái Nhi, hắn đang định mắng cho cô nàng này một trận, suy đi nghĩ lại, lại không mắng nữa. Phong Trần nhìn đống đồ trên bàn rồi nói:
-Được tôi đã hiểu rồi, còn những thứ này là dành cho tôi sao?
Luyến Hồng U cũng mở miệng đáp:
-Ừm…, chúng dành cho ngươi.
-Mặt nạ Ma Diện, giúp ngươi ẩn dấu khí tức.
-Y phục này cũng cho ngươi thay đi.
Phong Trần nhìn bộ đồ Tiên Sư Môn rách toạc của mình, hơi ngượng ngùng. Thiếu nữ hồng y ô sắc lại tiếp tục:
-Đây là Phục Thương Đan, cũng cho ngươi.
Nàng đẩy lọ thuốc màu xám về phía hắn, Phong Trần thấy đã đến lúc, tên này lên tiếng:
-Vậy là làm quen đã kết thúc, vậy bây giờ nàng muốn ta giúp nàng kiểu gì?
Nghe hắn hỏi vậy, nàng mặt không đổi hỏi ngược lại:
-Không phải ngươi nhìn ra được tình trạng của ta sao?
-Chắc hẳn ngươi đã có cách.
“A, gặp kèo cứng rồi” trong lòng kêu không ổn nhưng vẫn bình tĩnh nói ra:
-Từ biểu hiện của nàng cho thấy, nàng vốn dĩ đã có cách để chữa trị. Nàng để lại ta chỉ là con bài dự phòng cuối cùng mà thôi.
Luyến Hồng U mỉm cười lên tiếng:
-Đúng là nói chuyện với người thông minh sẽ rất nhẹ nhàng.
-Đúng là ta đang tìm một loại dược liệu hữu trị linh hồn, nhưng tới giờ vẫn chưa có được tung tích chính xác.
-Nếu tìm được thì hồn thương của ta cũng sẽ được chữa khỏi.
Nghe xong, Phong Trần nheo mắt hỏi:
-Vậy nên nàng muốn ta đi tìm nó giúp nàng ư?