Mới sập tối, sa mạc nóng bức khó chịu, không ít hạt cát đỏ rực trong suốt, dường như sắp tan chảy.
Dưới nhiệt độ cao này, ngay cả loài thực vật nhập ma ———— Hắc Hồ Dương, cành lá cũng rủ xuống héo úa.
Còn Dung Sa Man thì tỏa ra ngọn lửa mờ mờ, hoa Quỷ Diện kết thành phát ra những tiếng hét chói tai lúc có lúc không, giống như u hồn đang thấp giọng gào thét.
“Cái thời tiết quỷ quái này, giá như có một đầm nước lạnh thì tốt biết mấy.” Thiếu niên Hắc Long tộc Mục Dã không chịu nổi, có chút hối hận khi đến “mục dược”.
Long tộc thích những vùng đầm lầy lớn, kết quả hắn ta vượt qua kỳ sát hạch của Tiền Trần Điện, trở thành người xuất chúng trong đó, nhưng lại giống như bị đày ải, phải vào sâu trong sa mạc như thế này.
Thiếu niên Nhân tộc Nguyên Khôn, quả thực giống như mắc bệnh siêu hung hăng, vừa mới đến chưa bao lâu, đã đánh nhau với người ta một trận, nhưng lần này không chiếm được tiện nghi.
Hắn ta bị đánh cho thất khiếu chảy máu, bị treo trên một cây Hắc Hồ Dương, môi đều nứt nẻ.
Thiếu niên Huyết Bằng tộc Phù Diêu há miệng thở hổn hển, vừa từ dược điền trở về, trong lòng vô cùng uất ức, nghĩ hắn ta vốn là một kỳ tài lừng danh một phương, đến đây cư nhiên lại phải đi quanh dược điền nhổ cỏ dại nhập ma, tưới Hỏa Tuyền, thậm chí phải đi bón phân.
Cái gọi là phân bón, từ phân Phi Long, đến phân Nhân Hùng tanh hôi nhất, quả thực khiến hắn ta không thể nhẫn nhịn được nữa.
“Sớm muộn gì ta cũng sẽ giết các ngươi.” Thiếu niên Nhân tộc Nguyên Khôn hồi phục lại sức lực, nhảy xuống từ cây Hắc Hồ Dương, trong lòng vô cùng căm phẫn.
Phù Diêu lên tiếng: “Hắc Long, lần sau ngươi đi đại tiện, đi thẳng vào dược điền luôn đi, còn đỡ phải gánh một gánh phân Phi Long.”
Mục Dã hung hăng lườm hắn ta một cái, nói: “Huyết Bằng, ngươi đừng có mà khiêu khích ta.”
Hiện tại, bọn họ chỉ có thể tiếp xúc với dược điền cấp thấp, cho nên vẫn phải làm đủ loại việc nặng nhọc.
Những dược điền cấp cao ở đằng xa kia, trồng những kỳ dược tương đối quý hiếm, căn bản không cần bón phân như vậy, chỉ cần dẫn động thiên địa linh khí tưới tiêu là
được.
Lúc này, những âm thanh sột soạt truyền đến, cát nổi đỏ rực trong suốt chầm chậm cuộn trào, tựa như sông biển đang chảy, di cư về phía sâu trong đại mạc.
Thuyết pháp mục dược, cũng chính là bắt nguồn từ đây.
Dược điền ở đây biết chạy, nếu không có người canh chừng, sẽ biến mất ngay trong ngày.
Đám Mục Dã, Nguyên Khôn, Phù Diêu không thể không đứng dậy, đi chăm sóc dược điền, phòng ngừa biến cố.
Bên ngoài Thuần Dương Dược Điền, thực vật nhập ma Hắc Hồ Dương mọc thành từng mảng, lại càng mọc xen kẽ với Xích Kinh Đằng, Hỏa Dung Man v.v., ngăn cách biển cát, còn ở sâu trong khu rừng, dược điền từng mảnh này nối tiếp mảnh khác, thuần dương khí tức nồng đậm đến mức sắp hóa thành chất lỏng.
“Đại dược cảnh giới thứ sáu ———— Xích Thần Hoa, được tưới tắm Thuần Dương khí, sinh trưởng tốt, ở Thái Khư này, linh tính của nó tịnh không bị suy giảm quá rõ rệt, khoảng một hai năm nữa là chín rồi.”
Ánh mắt Phù Diêu khác thường, đây là kỳ dược mà Huyền Tổ lão Huyết Bằng của hắn ta đều đang thèm khát.
Nguyên Khôn nói: “Bên kia có một cây bảo thụ, chắc là Tuế Nguyệt Đoạn trong truyền thuyết.”
Sâu trong dược điền cấp cao, tiên vụ lượn lờ, Tuế Nguyệt Đoạn rủ xuống những luồng ánh sáng lấp lánh, trên phiến lá mang theo những dấu vết năm tháng vụn vặt, nó có thể làm mạnh mẽ thần hồn.
Mục Dã thấp giọng nói: “Lần trước ta nhìn thấy một gốc Vân Tẫn Đằng, giống như mọc trong hư không, rủ xuống mặt đất.”
Bên cạnh hắn ta, một nhóm thiếu niên nghe vậy đều thốt lên kinh ngạc, đó là kỳ dược khiến Tổ sư cũng phải đỏ mắt thèm muốn.
Những gì ba thiếu niên nhìn thấy, cũng là những gì Tần Minh nhìn thấy.
Đáng tiếc, dược điền cấp cao có pháp trận đặc biệt bao trùm, sương mù dày đặc, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy, tịnh không thể nhìn thấu toàn diện.
Tuy nhiên, Tần Minh đã rất hài lòng, bên trong có thứ hắn cần, có thể giúp hắn phá quan.
Về phần đại dược Địa Tiên, theo lý thuyết tuyệt đối tồn tại, chẳng qua bị pháp trận ngăn cản.
Một vị lão giả động viên: “Các con, hãy cố gắng nỗ lực tu hành, những bảo dược cấp Tông sư, thậm chí đại dược Địa Tiên, tương lai chưa chắc đã không thể ban thưởng
cho các con.”
Bên cạnh, một vị Đại Tông sư lên tiếng: “Dạ Vụ Thế Giới coi trọng nhất là điều gì? Cái gọi là căn cốt, cùng với ngộ tính, cuối cùng đều phản ánh vào đâu? Đương nhiên là hướng đến phương diện thực lực. Chỉ có đạo hành cao thâm mới là thật, những thứ khác đều là phụ trợ, rất ảo.”
“Chỉ cần chịu khổ tu, cuối cùng sẽ được đền đáp. Tiền Trần Điện, Thừa Thiên Đạo Tràng, Quan Tâm Giáo, Tài Đạo Tông, những tổ chức chí cao này, luôn mở rộng cửa đón
các con, những người xuất sắc nhất trong số các con, tương lai có lẽ sẽ phá quan lên Thiên Tiên, trở thành tầng lớp lãnh đạo cấp cao của tổ chức lớn đỉnh cấp.”
Tức thì, hơn chục thiếu niên thiên tài mới gia nhập sôi sục nhiệt huyết.
Tuy nhiên, một số thanh niên tráng niên lại bĩu môi trong bóng tối, mấy lão già cũng chỉ lừa gạt được những thành viên mới này thôi, đám cáo già bọn họ từ lâu đã nghe đến phát ngán rồi
Mỗi tháng sẽ có khoảng mười đến hai mươi kỳ tài có sinh mệnh linh tính dồi dào được chọn, đưa đến nơi này, tính trung bình ra, thành viên mới gia nhập mỗi năm khoảng hai trăm người.
Thế nhưng, bao nhiêu năm trôi qua như vậy, lại có bao nhiêu người bước vào nội môn của Chí Cao Đạo Tràng?
Có những người xét theo tiến độ tu hành, rõ ràng đã đạt tiêu chuẩn, cuối cùng lại bị nói là, phải đợi thêm vài năm nữa, xem liệu có phải đã làm tiêu hao hết tiềm lực trước thời hạn hay không.
Cả một năm trời, có thể được chọn đi hai ba người đã là tốt lắm rồi.
Do đó, một số lão thiên tài oán thán, bọn họ bị nuôi nhốt ở đây, suốt ngày tiếp xúc với dược điền, bị nhiễm những tia dược tính mỏng manh, cũng sắp biến thành dược thảo luôn rồi.Nguồn truyện gốc: khotruyenchu.fun
Trong đại mạc, Tần Minh không cần phải lúc nào cũng theo dõi dược điền.
Hắn có nội gián, chỉ cần phát lực khi cần thiết là đủ.
Trong những ngày tiếp theo, hắn vẫn luôn làm theo nhịp độ của riêng mình, tham ngộ chân kinh, nghiên cứu diệu pháp.
Hôm nay, hắn rời khỏi đại mạc, đi đến một khu vực không người cách xa hàng chục vạn dặm, để kiểm chứng thành quả tu hành.
Ong một tiếng, phía trước hắn, một chiếc Kim Cương Trác sáng loáng xuất hiện, hoàn toàn được ngưng tụ từ đạo văn, bên trong khắc kín những Tiên Triện thần bí.
Nó lấp lánh rực rỡ, khoảnh khắc xuất thế, lập tức cộng hưởng với đạo vận bao la trên bầu trời cao, tức thì cương phong cuồn cuộn, sấm sét đùng đoàng, đây là dị tượng gây ra sự cộng hưởng của thiên địa.
“Bí thuật cấm kỵ của Đâu Suất Cung —— Kim Cương Trác, đã được ta luyện thành.” Tần Minh ngập tràn vẻ vui mừng.
Hắn ném nhẹ một cái, ầm một tiếng, ánh sáng rực rỡ xé toạc màn trời, trực tiếp đánh sập dãy núi cao lớn phía trước, những ngọn núi xung quanh lần lượt nổ tung.
Trong tiếng ầm ầm vang dội, từng mảng núi vỡ vụn, vùng đồi núi hoang vu cản trở tầm nhìn phía trước bị san phẳng!
Nơi đó là một mảnh hoang tàn đổ nát, nhưng lại có khí tức điềm lành lượn lờ, Kim Cương Trác thần thánh chói lóa, nổi chìm trong bầu trời đêm.
“Sức mạnh Hóa Hồ Vi Phật, quả nhiên danh bất hư truyền!”
Tần Minh búng tay, chiếc Kim Cương Trác trở nên mờ ảo đó, bay về phía một tàn thành phía sau vùng đất hoang tàn đổ nát, đó là tàn tích do thượng cổ cự nhân để lại.
Ầm một tiếng, tàn tích thành trì khổng lồ, dưới đòn đánh này, trực tiếp biến mất sạch sẽ, tại vị trí đó xuất hiện một vực thẳm sâu hun hút đen kịt không đáy.
“Ta cảm thấy mình rất mạnh, dẫu cho Địa Tiên có đi ngang qua đây, ta cũng dám tát hắn hai cái, tặng hắn một Kim Cương Trác.”
Sau khi nảy sinh suy nghĩ này, Tần Minh vội vàng ép bản thân phải bình tĩnh lại, không được đắc ý vênh váo, không được tự tìm đường chết.
Tuy nhiên, diệu pháp trấn giáo của Đâu Suất Cung quả thực khiến hắn kinh hỉ, cảm giác mạnh đến mức vô lý.
“Sức mạnh Hóa Hồ Vi Phật, so với Thôn Phệ Kính, Trường Sinh Kính, thì ưu điểm là ở sự trọn vẹn, không phải tàn pháp, hậu kình sung mãn hơn!”
Kể từ khi gặp Tần Chiêu Cổ, Diêu Thương Diễn hai ngọn nguồn của Bạch Thư pháp ở Dạ Châu, Tần Minh đối với hai đòn sát thủ lớn của mình là Trường Sinh Kính, Thôn Phệ Kính, có chút không còn tự tin nữa.
Dẫu sao, đó là do hắn tự mày mò, lĩnh ngộ ra từ những chương tàn khuyết của Bạch Thư.
Hắn không biết uy lực thực sự so với bản gốc thì như thế nào.
Bây giờ, sự tự tin của hắn đã hoàn toàn trở lại.
Trải qua vài năm nghiên cứu, Nội Cảnh Khai Thiên chi lực, Hóa Hồ Vi Phật chi lực, đều đã được hắn tham ngộ thấu đáo, đẩy diệu thuật lên tầng thứ cực cao.
Ít nhất, ở Tổ Sư Cảnh không có khuyết điểm gì, hắn chắc hẳn có thể đối phó với mọi kẻ địch mạnh mẽ.
Nếu có một ngày, gia tộc thần bí tìm đến tận cửa, chỉ cần không phải những lão già ra mặt, hắn sẽ không sợ hãi, cảm thấy có thể đối phó được loại Trường Sinh Kính vô địch đó.
Dẫu cho Đại Thánh khoác Kim Lũ Ngọc Y cấp độ hoàn mỹ đích thân giáng lâm, Tần Minh cũng không sợ hãi.
Ăn xôi chùa nghẹn họng, ăn thịt chó làng mắc quai. Hắn tu luyện công pháp của gia tộc thần bí, vẫn luôn lo lắng bị khống chế.
Chủ yếu là, bối cảnh phía sau Tần Chiêu Cổ, Diêu Thương Diễn nước rất sâu, dường như cũng đang tiến hành các thí nghiệm trường sinh, từng khai khẩn “đất trồng hoa màu” ở Dạ Châu mà bọn họ lại bị nghi ngờ
đến từ sâu trong Dạ Vụ Thế Giới.
“Quả nhiên, càng đi sâu vào trong Dạ Vụ Thế Giới, đạo vận càng chấn động dữ dội. Sau khi ta thi triển loại sát thủ chí cường này, khí huyết cư nhiên lại cuộn trào không ngớt
Tần Minh cẩn thận cảm nhận trạng thái của bản thân, đây vẫn là kết quả của việc hắn chuyên tâm nghiên cứu đạo vận, dần dần thích nghi với vùng đất này ngày nay.
Khó trách có những Thiên Tiên mục nát sắp hết thọ nguyên lại phát điên, chạy trốn về phía khu vực vòng ngoài.
“Nhìn theo khía cạnh này, Thái Khư cũng như những địa giới sâu hơn nữa, Địa Tiên dẫu có Huyền Hoàng Khí, Thái Sơ Chi Khí che chở, cũng không thể tác chiến lâu
dài!”
Sau đó, hắn lấy ra vài giọt thần thánh huyết dịch từ trong Dị Kim Bố, đây là những giọt máu được tách ra từ thân thể tạo vật hoàn mỹ của tổ chức Thiên Tuyển.
“Thiên sứ mười hai cánh, Thiên Nhãn Thánh Quy, Kim Ô…… đều là những chủng loài phi phàm.”
Tần Minh phân tích, trong tinh hoa rực rỡ của những giọt máu này, có một số đặc điểm giống nhau, những hoa văn thần bí được nuôi dưỡng bên trong, dường như muốn cấu trúc thành Tiên Triện, thai nghén quy tắc thần bí.
“Đáng tiếc, chỉ có vài giọt máu, có thể dùng làm thuốc bổ, không thể giải mã được bí mật tối thượng ẩn chứa bên trong chúng. Tần Minh cảm thấy, tạo vật hoàn mỹ của phòng thí nghiệm Huyết Nguyên, tám chín phần mười liên quan đến trường sinh.”
“Từ từ nghiên cứu, có lẽ có thể để Ngoại Ma nuốt loại máu này, xem thử liệu có thể tiếp tục diễn hóa ra loại chân huyết này trong máu thịt hay không.”
Vài ngày sau, Tần Minh trở lại đại mạc, tìm kiếm rất lâu mới cộng hưởng được với ba vị người được Minh chọn, tìm thấy Túc Mệnh Dược Điền.
Mục Dã, Phù Diêu, Nguyên Khôn ba người, hiện tại đã có tư cách tiếp xúc với Âm Điền, tất nhiên vẫn chỉ có thể chăm sóc những thảo dược cấp thấp, không thể nhìn thấy đại
dược Địa Tiên.
“Đây là tình huống gì, đêm khuya sao lại có đầm lầy, quỷ khí sầm uất, so với thiển dạ, giống như hai thế giới đang chồng lấp lên nhau.”
Một đám thiếu niên đều cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi những thành viên cũ.
“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Các ngươi chỉ cần nhớ, nhìn thấy Quỷ Điền, thì né càng xa càng tốt, nếu không có thể rước lấy họa sát thân.
Đêm khuya, thỉnh thoảng có thể thấy lệ quỷ hái thuốc, có thể nghe rõ tiếng xích sắt va chạm, cực kỳ rợn người.
Mỗi khi như vậy, ngay cả các Đại Tông Sư, thậm chí Tổ sư, cũng sẽ lùi lại, coi như không thấy.”
“Sư huynh, bọn ta mời huynh uống linh tửu, huynh kể thêm một chút đi.”
“Thực ra, ta cũng không biết rõ ngọn ngành. Chỉ từng nghe qua một lời đồn đại mơ hồ, Quỷ Điền có liên quan đến việc cường giả cổ đại chết mà không cương.Chương truyện này được copy từ khotruyenchu.fun
“A?”
Tần Minh thông qua góc nhìn của người được Minh chọn, biết được những điều này, cũng cảm thấy kinh hãi.
Cứ như vậy ngày qua ngày, chân thân của Tần Minh tu hành trong đại mạc, ba thiếu niên do hắn chọn thì khổ tu, làm việc, nghe ngóng đủ loại tin tức trong Túc Mệnh Dược Điền.
“Lục sư huynh đúng là điềm tĩnh, vẫn luôn không có hành động gì, ta còn muốn làm nội gián cho bọn họ nữa cơ đấy.”
Lúc đầu, Tần Minh còn rất lo lắng, sau này nghĩ lại, bản thân đúng là lo bò trắng răng.
Người đó nếu đã là Lục Tự Tại, há lại làm chuyện không nắm chắc.
Nhớ lại thuở ban đầu, Lục sư huynh lúc cần trầm tĩnh thì vô cùng điềm đạm, lúc cần ra tay lại vô cùng bá đạo, sau đó đã ép Tào Thiên Thu đang dưỡng thương phải
trực tiếp lùi bước tránh né.
“Ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi.”
Kể từ đó, Tần Minh chuyên tâm tu hành, tham ngộ đủ loại chân kinh.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm đã trôi qua.
Phù Diêu, Mục Dã, Nguyên Khôn đã có thể bước đầu tiếp xúc với dược điền bậc trung, trong thời gian này, người mới liên tục đến từng tốp một.
Tính toán kỹ lưỡng, tích lũy mười năm, sẽ có khoảng hai ngàn thiên tài gia nhập.
Tuy nhiên, nơi này luôn duy trì sự cân bằng, nhiều nhất cũng chỉ khoảng bốn ngàn người.
Ở Thái Khư, nơi này nghiễm nhiên trở thành một đại phái siêu cấp.
“Thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, nếu ta tự mình ra tay, quấy rối cục diện trước thời hạn, liệu có làm hỏng chuyện tốt của Lục sư huynh không?”
Tần Minh cau mày, xét ở hiện tại, chi phí thời gian hơi cao rồi.
Nhưng, hắn nghĩ lại, ở đâu mà chẳng là tu hành? Cứ tạm thời dây dưa vậy đi.
Chủ yếu vẫn là do, ba tên nội gián vẫn chưa tiếp xúc được với dược điền cấp cao, Tần Minh mạo muội mượn vật trung gian hoán đổi vào trong, có thể không thành
công.
Đại dược cấp Tổ sư, chắc chắn có sát trận đáng sợ bảo vệ, chứ đừng nói đến đại dược Địa Tiên.
Về phần các linh thảo khác, Tần Minh không quan tâm nhiều, ngay cả bảo dược cấp Tông sư, cũng khó lọt vào mắt xanh của hắn.
“Nếu trông cậy vào việc tự bản thân ta xông pha phá quan, dẫn động thiên lôi, địa sát, cưỡng ép đột phá, thì độ khó hiện tại rất lớn. Dường như vẫn cần phải tích lũy, khoảng thời gian so với lần trước
dùng phương pháp này để phá cảnh vẫn là quá ngắn.”
địch.
Hai tháng sau, Tần Minh lặng lẽ khởi hành, tiến đến Túc Mệnh Động trong truyền thuyết.
Cách một đoạn rất xa, hắn đã dừng lại.
Ở tận cùng sâu thẳm tiềm thức của hắn, tòa Kim Khuyết đó lại hiện ra lờ mờ.
“Ngươi đến rồi……” Giọng nói này lại bắt đầu vang vọng.
Tần Minh toàn thân căng cứng, đây là bản năng muốn xui khiến hắn đi đến đó sao?
Tuy nhiên, tại sao dây đàn trong lòng hắn lại căng lên?
Trường tinh thần của hắn đang chấn động, cư nhiên lại có hai loại ý hướng, một loại là muốn xông qua đó, một loại là cảnh báo, khiến hắn sởn gai ốc, như đối mặt đại
“Có vấn đề!” Tần Minh nhíu mày.
Hắn ngẫm nghĩ một lát, liền dập tắt hoàn toàn ý định lặng lẽ tiếp cận.
Hắn không muốn mạo hiểm, dù cho có Dị Kim Bố mang theo bên người, cũng không an toàn.
Những chuyện xảy ra ở Âm Dương Đạo Tràng, quả thực đã dạy cho hắn một bài học.
Lỡ như Túc Mệnh Động, có liên quan đến cái gọi là chí cường giả, vậy thì hắn vẫn tồn tại nguy cơ bị bại lộ.
Phóng tầm mắt về phía trước, Túc Mệnh Động treo lơ lửng giữa màn đêm, không nằm trên mặt đất, to lớn và sâu thẳm, tựa như một vực thẳm, ở khu vực rìa của nó bốc lên
từng tia thiên quang.
“Kẻ tha hương trở về, gia phả sẽ ghi tên ngươi.”
Tận cùng sâu thẳm tiềm thức của Tần Minh, bên trong tòa Kim Khuyết đó, cuốn sách được luyện chế từ da Tiên nhân cư nhiên lại truyền ra một giọng nói mới.
Hắn đau đầu như búa bổ, sau đó quay người rời đi luôn.
“Không vội, thời gian ủng hộ ta, chỉ cần tương lai ta đủ mạnh, đừng nói là Túc Mệnh Động, ngay cả phần sâu nhất của Dạ Vụ Thế Giới cũng có thể đi, không cần
thiết phải mạo hiểm ngay bây giờ.”
Tần Minh tự tin vào bản thân, không bị ảnh hưởng bởi giọng nói đó.
Từ tận trong thâm tâm, hắn bài xích cái gọi là “thân phận bí mật”.
Hắn lăn lộn nếm mật nằm gai suốt một chặng đường, từ thiếu niên sắp chết ở Hắc Bạch Sơn, từng bước một đi ra khỏi Dạ Châu, vẫn luôn là trạng thái của một tán tu.
Một tòa Kim Khuyết cỏn con, một cuốn sách luyện từ da Tiên nhân, mà cũng dám phá hỏng đạo tâm của hắn sao?
Hắn tịnh không cho rằng, mình có quan hệ huyết thống với cái gọi là đại gia tộc nào đó.
Nếu thực sự có bối cảnh như vậy, làm sao hắn có thể lưu lạc bên ngoài?
“Ta chỉ là tán tu Tần Minh, đừng có nói với ta về uẩn khúc gì cả, ta căn bản không tin.”
Nếu không, hắn sẽ chỉ nghĩ rằng có người muốn thu hoạch, hoặc thấy hắn học được thành tựu, muốn hái đào giữa đường.
Tần Minh một đường chạy trốn xa xăm, biến mất hoàn toàn khỏi địa giới này.
Bên ngoài Túc Mệnh Động, từng đường vân đan xen chằng chịt, lan tỏa trong hư không.
“Hửm, vừa rồi có người làm xáo trộn nơi này?”
Quả nhiên, nơi này đúng như lời đồn, do thế lực siêu cấp đỉnh cấp thao túng, quanh năm có người trấn giữ.
Ngày hôm đó, Tần Minh trở lại đại mạc.
Một năm rưỡi trôi qua, Túc Mệnh Dược Điền vẫn bình yên như xưa.
“Chi phí chìm đang tăng lên, nếu không thể thu hoạch được gì, uổng công ta lưu lại một nơi lâu như vậy.”
Để hái đại dược, phá vỡ các cửa ải trong lĩnh vực Tổ sư, Tần Minh cũng coi như là phá lệ rồi, ẩn nấp chờ đợi năm này qua tháng khác, quả thực được coi là chịu đựng được sự tĩnh
mịch, im lặng chờ đợi “sự phồn hoa” của tương lai.
“Không biết ‘Đại Thánh Hội’ ở khu vực tập trung của Chí Cao Đạo Tràng đã bắt đầu chưa?”
Ban đầu Tần Minh còn định âm thầm đến đó, để mở mang tầm mắt một phen, bây giờ tạm thời không rảnh lo tới nữa.
Trong một năm rưỡi này, Tần Minh đã có sự hiểu biết sâu sắc hơn về Túc Mệnh Dược Điền, ví dụ như cách bố trí, cùng với sự vận hành của một số pháp trận v.v.
Hắn bí mật rình rập như vậy, chờ đợi thời cơ săn mồi, quả thực đã nắm rõ không ít mánh khóe.
Nếu như trước đây mạo muội trộm thuốc, rất có khả năng sẽ thất thủ, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.
“Lời đồn đại ‘cường giả cổ đại chết mà không cương’, có thể giải thích thêm một bước là, một phần Nội Cảnh Địa tàn khuyết của người đó được giữ lại, cho đến nay vẫn chưa
tịch diệt, vì vậy mới có kỳ cảnh Quỷ Điền.”
Tần Minh cau mày, đây là thông tin hắn thu thập được trong những ngày gần đây.
Quỷ Điền có thể là một góc Nội Cảnh Địa tàn khuyết, không nằm trong Hiện Thế.
Lại vài tháng nữa trôi qua, Tần Minh cảm thấy, không khí ở Túc Mệnh Dược Điền gần đây có phần nặng nề, đang xảy ra một số biến đổi.
Có những nhân vật phi phàm đến đây, các lộ Tổ sư đều phải gượng cười nghênh đón, ngay cả Địa Tiên cũng đích thân ra mặt, không dám chậm trễ với những người đó, nói nói
cười cười.
Vài người dẫn đầu còn rất trẻ, ít nhất nhìn bề ngoài là như vậy, chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi, hơn nữa trong mắt không có vẻ tang thương. Những nhân vật như vậy dù có thuật trú nhan, cũng sẽ không quá trăm tuổi, giữa hai đầu lông mày bọn họ vẫn còn nét kiêu ngạo nhàn nhạt, nơi tận cùng sâu thẳm đáy mắt vẫn lóe lên
sự sắc sảo.
Bọn họ chắc hẳn đều là…… Đại Thánh!
Đích hệ truyền nhân của vài tổ chức lớn siêu cấp đã đến.
Web copy vui lòng để lại nguồn khotruyenchu.fun
Tần Minh ngay lập tức đưa ra phán đoán này.
Ngoài ra, bên cạnh họ còn có những người nhỏ tuổi hơn, thậm chí có cả trẻ em bảy tám tuổi.
Tần Minh nhìn ra, những đứa trẻ đó đều không đơn giản, nếu không phải là con ông cháu cha có lai lịch lớn, thì chính là những kỳ tài đỉnh cấp được bồi dưỡng từ nhỏ, đều có
đặc tính phi phàm.
Ví dụ, khi một đứa trẻ biểu diễn võ thuật trước đám đông, lực lượng vô cùng lớn, vượt xa các kỳ tài cùng trang lứa, có thể tay không xé xác yêu hổ.
Sau khi những người này đến, các nhân vật thuộc thế hệ trước đã mỉm cười sắp xếp cho các thiếu niên giao lưu võ thuật.
Nguyên Khôn mắc bệnh siêu hung hăng vô cùng bất phục, trực tiếp bước lên đài. Hai năm trôi qua, cơ thể hắn ta đã cao lên một khúc lớn, nay đã mười ba tuổi.
Khi được tuyển chọn ban đầu, hắn ta cũng là thiên tài đỉnh cấp, suýt chút nữa đã bước vào nội môn của tổ chức lớn, kết quả vừa lên đài, chỉ mới ba chiêu đã bị người ta đánh cho hộc
máu mồm, bay ngược ra sau.
Điều khiến hắn ta khó lòng chấp nhận nhất là, người ra tay xưng tuổi, cư nhiên lại nhỏ hơn hắn ta ba tuổi.
Tần Minh không có sở thích bị ngược đãi, hắn dùng góc nhìn của Phù Diêu để quan sát, chưa từng cộng hưởng với Nguyên Khôn, nhưng cảm nhận rất rõ sự phi phàm của vị đối thủ kia.
“Đây là đứa trẻ được bồi dưỡng làm lính dự bị của Thánh đồ!”
Tần Minh ngạc nhiên, vài tổ chức lớn siêu cấp đưa các nhân vật đích hệ thế hệ trẻ đến đây để làm gì?
“Sắp bắt đầu rồi nhỉ, thần dược Bổ Thiên hai mươi năm mới nấu một lò, chúng ta vô cùng mong đợi.”
Một nữ tử phong tư thướt tha cất lời, đương nhiên, đây là ngầm truyền âm. Nàng là một vị Đại Thánh, đồng thời là cao thủ Tổ Sư Cảnh, đến từ Tài
Đạo Tông, thân phận vô cùng siêu nhiên.
“Yên tâm, các loại kỳ dược phụ trợ đều đã chuẩn bị sẵn sàng.” Một vị lão Địa Tiên ngầm đáp lại.
Một vị Đại Thánh khác lên tiếng: “Điều quan trọng nhất là, ánh sáng linh tính có đủ nồng đậm hay không, đó mới là căn bản.”
Hắn đến từ Thừa Thiên Đạo Tràng, y phục trắng muốt thoát tục, trông có vẻ nho nhã và ôn hòa.
“Tích lũy hơn hai mươi năm, hơn bốn ngàn đạo ánh sáng linh tính phẩm chất cao, kết hợp với các loại kỳ thảo, dị quả v.v., tám chín phần mười có thể luyện ra thần dược Bổ Thiên thượng
đẳng.”
Một nữ tử có khuôn mặt trái xoan cất lời: “Cố gắng luyện ra loại cực phẩm, nghĩ đến việc chúng ta tích lũy lâu như vậy, không ai là không muốn chiêm ngưỡng phong cảnh phía trên Đại Thánh
cả.”
Nàng vận y phục tím, lông mày như núi xa, ánh mắt lấp lánh như sao trời, dung nhan tuyệt thế, khí chất vô cùng xuất chúng, nàng là nữ Đại Thánh của Quan Tâm Giáo.
Đại Thánh của Vĩnh Vụ Nguyên Giáo thở dài: “Đáng tiếc, không câu được bọn Tự Tại Ma, nếu không việc luyện chế thần dược Bổ Thiên sẽ càng chắc chắn hơn, ắt thành cực phẩm.”
Tần Minh thận trọng cộng hưởng, nghe lén được đoạn truyền âm mờ ảo.
Sâu trong đại mạc, cơ thể chân thân của hắn căng cứng, đôi mắt sâu thẳm, khí tức lạnh lẽo lan tỏa ra ngoài.
Cái gọi là Túc Mệnh Dược Điền, quả thực là trồng đủ loại dược thảo, trong đó cũng có thể bao gồm…… nhân dược!
Tần Minh u ám thở dài: “Càng đi sâu vào Dạ Vụ Thế Giới, lại càng đẫm máu và tàn khốc sao? Khó trách lại có đủ loại phòng thí nghiệm trường sinh.”
Hắn biết, những Đại Thánh của các đạo trường đỉnh cấp này, điều khao khát nhất không phải là phá quan, mà là nâng cao vĩnh viễn thiên phú của bản thân, củng cố tiềm lực và căn cơ, để ánh sáng linh tính tỏa ra từ cơ thể có thể chiếu sáng toàn bộ màn đêm đen kịt.
Tần Minh đằng đằng sát khí, nói: “Ta đặc biệt đợi hai năm, cư nhiên lại nghe được tin tức nội bộ dơ bẩn thế này, chuyện này đúng là đang làm lãng phí thanh xuân của ta.”
Cái nơi rách nát gì thế này, quả thực là vùng đất ác liệt địa ngục ăn thịt người.
Hắn muốn lật bàn, phanh phui chuyện này ra ánh sáng.
Rất nhanh, hắn liền nhớ lại, ban đầu chỉ có Tiền Trần Điện nhúng tay vào, sau đó sự việc rò rỉ tin tức, lần lượt kéo theo vài thế lực lớn siêu cấp, kết
quả vì lợi ích quá lớn, những kẻ đến sau cư nhiên lại trở thành chiếc ô đen lớn, bắt đầu bảo vệ chống lưng cho chúng.
Hắn khẽ thở dài, nói: “Ở vùng địa giới này, mấy tổ chức lớn một tay che trời, ta nói gì cũng không ai tin, đoán chừng còn rơi vào vòng nguy hiểm.”
Nếu hắn đi đến những vùng địa giới xa hơn, rêu rao tin tức ra ngoài thì sao?
Tần Minh bi quan cho rằng, có khả năng sẽ lại rước thêm vài chiếc ô lớn, phân chia lại lợi ích.
“Cổ sư huynh đi đâu rồi, sao không thấy nữa?”
“Kỳ tài của Hoàng Kim Cự Nhân tộc hình như cũng rời đi rồi.”
Trong vài ngày, các thiếu niên ở Túc Mệnh Dược Điền phát hiện ra, những người xung quanh đang lần lượt thưa thớt đi.
Một vị Tổ sư tươi cười thông báo, nói: “Bọn chúng đã được nội môn chọn, các ngươi cũng phải cố gắng lên nhé.”
“Chọn đi nhiều người như vậy sao?”
“Ừm, lần này có nhiệm vụ tương đối nguy hiểm, bọn chúng quyết định đi liều một phen, qua ải là có thể vào nội môn.”
Trong những ngày liên tiếp, mỗi khi đêm về khuya, Quỷ Điền đều xuất hiện, sương âm ngợp trời, đồng thời từ trong khu vực bí mật tối tăm đen kịt kèm theo ánh sáng linh tính bay lên, vô cùng yêu dị.
Phù Diêu nói: “Kỳ tài của Tứ Nha Bạch Tượng tộc lớn hơn chúng ta vài tuổi cũng đã được nội môn chọn và rời đi rồi.”
Mục Dã cất lời: “Vài ngày nữa, có đến lượt chúng ta không?”
Phù Diêu thấp giọng nói: “Tối hôm qua, ta nhìn thấy một vị sư huynh tráng niên khi rời đi, sắc mặt trắng bệch, môi đều đang run rẩy.”Website khotruyenchu.fun cập nhật chương mới nhất
Thân là kỳ tài của Huyết Bằng tộc, thần giác của hắn ta rất nhạy bén, trong lòng vô cùng bất an.
Ngay cả hắn ta cũng cảm nhận được, những sư huynh sư tỷ lớn tuổi đó, tự nhiên cũng sẽ có chút cảm ứng bản năng.
Những ngày gần đây, không khí ở Túc Mệnh Dược Điền ngày càng nặng nề, khiến người ta ngột ngạt khó thở, đủ loại lời bàn tán không hay lần lượt lan truyền ra ngoài.
Nguyên Khôn tâm trạng buồn bã, nói: “Đúng như ta suy đoán sao? Ta quả thực không phải là người tốt, nhưng so với bọn họ, ta chính là cửu thế đại thiện nhân.”
Tần Minh đang tìm kiếm thời cơ, chuẩn bị ra tay. Cùng lắm thì bỏ đi cỗ hóa thân luyện chế bằng Hoàn Dương Mộc đó, hắn muốn mạo hiểm cược một ván, không thể chậm trễ thêm
nữa rồi, nếu không một số kỳ dược sẽ nhanh chóng bị hái, đem đi luyện thần dược Bổ Thiên.
Ầm!
Đêm khuya này, rất nhiều luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên giáng xuống đại mạc.
“Tiền Trần Điện, Thừa Thiên Đạo Tràng, Vĩnh Vụ Nguyên Giáo…… Các ngươi to gan thật đấy, lại dám gây ra thảm họa đẫm máu tổn thương đến hòa khí của đất trời như vậy!”
“Đều cút hết ra đây cho ta!”
Tức thì, nhiều luồng ánh sáng của Địa Tiên từ Túc Mệnh Dược Điền vút lên tận trời.
Một vị Địa Tiên tuyệt đỉnh giọng nói ôn hòa, nói: “Các vị đạo hữu, nếu có hiểu lầm gì, chúng ta có thể giải thích, xin mời di giá, chúng ta đi
uống trà từ từ nói chuyện.”
Ngay sau đó, hắn ta ngầm truyền âm, mời những vị khách không mời mà đến này mật đàm.
“Các vị đang luyện thần dược Bổ Thiên sao?”
“Đó là vô thượng bảo dược trong truyền thuyết, có thể nâng cao vĩnh viễn tiềm lực của tuyệt thế kỳ tài, khả năng của chúng ta không đủ, nếu có các vị tương trợ, biết đâu
có thể thành công.”
Trong đại mạc, Tần Minh cau mày, những thế lực lớn mới đến liệu có bị kéo xuống bùn lầy không?
Nơi cuối chân trời, một con quái vật khổng lồ xuất hiện, mang màu xám bạc, đường nét mượt mà trơn tru, tràn đầy cảm giác áp bức.
Tần Minh sững sờ, ngây người nhìn chiếc phi thuyền bay đó, dường như rất giống với chiến hạm không gian được ghi chép trong thời đại cũ.
Nhiều chùm tia sáng khủng khiếp bắn ra, đánh thẳng vào Túc Mệnh Dược Điền.
“Tự Tại Ma, khoan hãy ra tay!” Có người ngầm gào lên sốt ruột.
Tuy nhiên, chùm tia sáng vô cùng khủng khiếp, đã đánh xuyên qua từng tầng pháp trận phòng ngự.
Tiếp đó, từ trên màn đêm, một sợi thần liên bỏ qua khoảng cách không gian, trực tiếp rơi vào phần sâu nhất của Túc Mệnh Dược Điền.
“Đó là…… Thông Thiên Liên, đã tiến vào dược điền rồi!”
“Mau, cản bọn chúng lại!”
“Cản cái rắm a, mau ra tay đi cướp tiên dược, nếu không chẳng còn sót lại cái gì đâu!”
Trong chớp mắt, vùng địa giới này đại loạn.
Trong đại mạc, Tần Minh tập trung tinh thần cao độ, cộng hưởng với người được Minh chọn, hắn chuẩn bị ra tay rồi, nhìn chằm chằm vào những mảnh dược điền mà mình ưng ý, thời cơ hái
đại dược đã đến, phá quan chính là ngày hôm nay!