Hiện trường lặng ngắt như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Cho dù là thành viên trong sáu Đại Thánh, cũng triệt để yên tĩnh lại, đều nghi ngờ mình nghe nhầm rồi.
Hổ tử?
Đây là đang gọi ai?
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, biểu cảm đều đông cứng lại.
Mọi người cảm thấy khó lòng tin nổi, ánh mắt đều đổ dồn lên người Tần Minh.
Vị Lục đệ này điên rồi sao? Hắn biết mình đang nói gì không?
Dù cho hắn gọi một tiếng Hổ tỷ, cũng còn có thể thông cảm được, dù sao cũng dính tới chữ “tỷ”, có thể là trong lúc căng thẳng, gọi nhầm danh xưng.
Nhưng mà, Hổ tử là thần quỷ gì vậy? Hắn sao dám mở miệng thốt ra hai chữ này.
Từng tòa công trình kiến trúc nhấp nhô cao thấp tắm mình trong vãn hà (ráng chiều), sắp xếp ngay ngắn, đều bị nhuộm lên một tầng màu vàng nhạt, bọc trong quầng sáng màu ấm.
Mộng Tri Ngữ súc địa thành thốn, mỗi một bước mỗi một lần ảo diệt, sát na từ phương xa đi tới ngay trước mắt.
Nàng khoác ráng chiều, ven dáng người thon dài được viền lên đường viền vàng, cả người đều đang phát sáng, tuy đứng trong hồng trần, lại tựa như muốn siêu thoát ra ngoài.
Cái bóng sau lưng nàng bị kéo dài ra, vô thanh chứng minh nàng vẫn còn ở nhân gian.
“Đúng rồi, Lục đệ đã biết, Đại tỷ sẽ tìm tới hắn, lúc này tiên hạ thủ vi cường, đã bắt đầu rồi.”
“Sai rồi, là tiên hạ chủy (miệng) vi cường.”
Chu Thiên, Ngưu Vô Vi âm thầm giao lưu.
Thái Nhất, Mộc Thời Niên cũng hồi phục lại tinh thần, nếu không phải Chu Thiên đã đánh tiếng với bọn họ từ trước, bọn họ thực sự không biết Chính Quang muốn làm gì.
Bọn họ kinh thán, Lão Lục quả thực là to gan, đây là đang chủ động khiêu chiến.
Lần đầu gặp mặt, nếu bầu không khí hòa mục, Tần Minh cũng sẽ không như thế.
Đã biết Mộng Tri Ngữ muốn trừng trị hắn, hơn nữa đã không thể tránh khỏi, vậy hắn còn gì mà phải khách khí?
Hắn làm như vậy, tự nhiên cũng là đang thăm dò, muốn xác định đối phương có phải là Bạch Hổ Nữ tông sư hay không.
Mộng Tri Ngữ sở hữu năng lực đặc thù, có thể phân biệt xem có phải là cố nhân hay không.
Nhưng ngược lại, Tần Minh lại khó phân biệt lai lịch của đối phương.
Hắn không thích bị động, do đó vừa lên đã “miệng trơn tuột”, mà tâm linh lại thông suốt, tỉ mỉ quan sát vị nữ tử trước mắt.
Hắn không ra bài theo lẽ thường, hy vọng làm cho đối phương xuất hiện dao động tâm linh.
Tần Minh nghiêm túc cộng hưởng, muốn khai quật ra chân tướng.
Tất nhiên, nếu thất bại, cũng không phải là không có biện pháp cứu vãn.Đọc bản dịch chuẩn nhất ở khotruyenchu.fun
Phía xa, còn có một đạo thân ảnh trong ánh chiều tà của “tịch dương”, đang tiến lại gần nơi này.
“Hửm, tình huống gì vậy?” Tần Minh kinh hãi, ngoại trừ một tia gợn sóng lúc đầu đó, hắn cư nhiên không thể bắt được cảm xúc của Mộng Tri Ngữ.
Rốt cuộc là đạo tâm của đối phương quá mức kiên cố, hay là tốc độ ứng biến nhanh?
Trong Dao Quang Thành, hoàng hôn do hỏa tuyền tạo ra rất chân thực.
Lúc này, cả tòa thành trì đều đỏ rực một mảnh, ánh sáng và bóng tối loang lổ.
Mộng Tri Ngữ đứng dưới vãn hà, dáng người thon dài, mái tóc tím mượt mà như lụa, trên một khuôn mặt khuynh thế, mày như núi xa ngậm sương, ánh mắt khẽ động, tựa như tinh hà ám chuyển.
“Đây chính là Ngũ đệ nhỉ, Đạo Tôn một đời tương lai?” Ánh mắt nàng lướt qua mấy người, trước tiên chào hỏi Ngưu Vô Vi một tiếng.
Chu Thiên giới thiệu: “Đúng vậy, Đại tỷ, đây chính là Ngũ đệ.”
Dù là gặp Mộng Tri Ngữ xếp vị trí đầu tiên trong nhóm sáu người, Ngưu Vô Vi cũng là một bộ dạng nghiêm túc, cổ hủ, tiến lên tương kiến với nàng.
Chu Thiên cười nói: “Đây là Lục đệ Chính Quang, cũng được gọi là Chí Thiện tông sư.”
Mộng Tri Ngữ lúc này mới đặt ánh mắt lên người Tần Minh, nói: “Lục đệ, đệ vừa rồi đang gọi cái gì?”
Trong chớp mắt, nơi này lại một lần nữa yên tĩnh.
Ánh mắt của mọi người, đồng loạt đổ dồn lên người Chính Quang.
Lần đầu tiên gặp mặt, hắn liền dám mạo phạm như thế này, quả nhiên thiên sinh phản cốt.
Tần Minh trong lòng lẫm liệt, tịnh không cộng hưởng được thông tin có giá trị, vị nữ tử trước mắt này ý chí kiên cố như tiên thiết, cảm xúc vô cùng ổn định, cư nhiên không có sơ hở nào.
“Đại tỷ, mong tỷ lượng thứ.” Tần Minh tiến lên, biểu cảm tự nhiên mà chân thành.
Hắn nhìn đạo thân ảnh đang dần dần tiến lại gần ở phía xa, mở lời nói: “Nhìn thấy khuôn mặt tương tự, ta tinh thần hoảng hốt, cứ ngỡ bằng hữu thuở thiếu niên, lại sống sờ sờ xuất hiện trước mắt.”
Tần Minh khẽ thở dài một tiếng, nói: “Hầy, thời gian không thể đảo ngược, người đã tiêu thệ (qua đời) sao có thể tái hiện? Xin lỗi, ta thất thái rồi.”
Thế này cũng được sao? Chu Thiên nhìn hắn, không nói lời nào, thầm nghĩ: Lục đệ, đệ quả thực rất biết ăn nói hàm hồ.
Ngưu Vô Vi thì âm thầm bĩu môi: Lão Lục, ngươi hèn rồi sao? Ta còn đợi ngươi xông lên phía trước, đo lường Mộng Trùng kìa!
Mộc Thời Niên một thân áo trắng nho nhã, treo nụ cười ôn hòa, nói: “Lục đệ, tình huống gì vậy, ta còn tưởng đệ đang gọi Đại tỷ là Hổ tử.”
Hiển nhiên, lão Tam xem kịch không sợ chuyện lớn, hy vọng Tần Minh cứng rắn đến cùng, cùng Mộng Tri Ngữ lập tức “giao lưu” một trận.
Tiền Thành hơi có chút thất vọng, tự nhiên muốn nhìn thấy lão Lục đo lường Mộng Tri Ngữ.
Bất luận là hắn, hay là Mộc Thời Niên, đều đã được Chu Thiên đánh tiếng, đều đã biết lão Lục rất hoang dã.
Giờ khắc này, Tần Minh bắt trọn được chút ít dao động cảm xúc của bọn họ.
Hắn không khỏi ngỡ ngàng, mấy người này rốt cuộc là muốn để hắn tỷ đấu với Mộng Tri Ngữ đến mức nào vậy?
Trong sát na, Tần Minh cảm thấy “dân tâm khả dụng” (lòng dân có thể dùng được), mấy vị huynh đệ kết bái cư nhiên đều có phản cốt.
Tuy nhiên, lúc này hắn lộ vẻ trướng nhiên (buồn bã), khẽ giải thích, nói: “Hổ tử, là bằng hữu thuở thiếu niên của ta.”
Ngay cả khuôn mặt liệt của Ngưu Vô Vi đều hơi chút co giật, rất muốn nói: Lão Lục, vừa phải thôi.
Một đạo thân ảnh khác trong vãn hà tiếp cận, mặt mang vẻ không vui.
Đây là một vị nữ tử, khoảng ngoài hai mươi tuổi, có một đôi tai đầy lông, đôi mắt sáng ngời có thần, tóc rất ngắn, sạch sẽ gọn gàng.
Mái tóc ngắn ngang tai của nàng, nếu ở nơi khác, sẽ tỏ ra khác loài, nhưng ở Dao Quang Thành văn minh cổ đại phục hồi, thì lại rất bình thường.Web copy vui lòng để lại nguồn khotruyenchu.fun
Nữ tử tóc ngắn trông rất tháo vát, nhưng sắc mặt không được tốt, mẹ kiếp, tên cẩu nam nhân này cư nhiên lại gắn cái xưng hô ma quỷ “Hổ tử” lên đầu nàng.
Tần Minh chính là vì nhìn thấy đôi tai đầy lông của nàng, mới cảm thấy miễn cưỡng có thể “cứu vãn”.
Cách đó không xa, Quý Tinh Nhiên lau mồ hôi, thực lòng cảm thấy, vị Lục gia này quả thực thần dũng.
Hôm qua khi ba vị Đại Thánh “trù tính bí mật”, hắn toàn trình nghe ở bên cạnh, tự nhiên biết tình huống gì.
Hắn đã nhận ra, nữ tử tóc ngắn là đại tiểu thư của nhà họ Bạch ở Dao Quang Thành — Bạch Chỉ Lan.
“Ngươi không phân biệt được nam nữ sao?” Thiếu nữ tóc ngắn phát nan, sắc mặt rất khó coi.
Tần Minh rất thành khẩn xin lỗi: “Ngại quá, ta thấy cô một mái tóc ngắn, còn có một đôi tai đầy lông, nhìn từ xa hổ đầu hổ não (trông mập mạp khỏe mạnh), ta nhận nhầm người rồi.”
“Ta…!” Đại tiểu thư nhà họ Bạch xù lông, suýt chút nữa trực tiếp khẩu thổ phân phương.
Đây là lối hình dung kỳ ba (kỳ quặc) gì vậy? Cư nhiên nói nàng hổ đầu hổ não, cố ý chứ gì? Đây là lần sát thương thứ hai đối với nàng, người trước mắt này thực sự quá đỗi đáng ghét.
Nhà họ Bạch là Huyễn Thế Miêu tộc, huyết thống cao quý, trong cả vùng địa giới đều có sức ảnh hưởng rất lớn, nếu không Bạch Chỉ Lan cũng sẽ không trở thành người chuyên môn tiếp đãi Mộng Tri Ngữ.
“Lão Lục, đệ quả thực rất biết nói nhảm!” Đây là tiếng lòng của Chu Thiên.
Hắn cũng cảm thấy, vị Lục đệ này tạm thời hèn rồi.
Hắn âm thầm truyền âm: “Lục đệ, còn cần chúng ta tương trợ không?”
Tần Minh lập tức phản hồi: “Tự nhiên là cần, đệ nguyện ý thay các vị huynh trưởng tìm hiểu Mộng Tri Ngữ, đến lúc đó các huynh lên tiếng thay đệ là được rồi.”
Chu Thiên khá là hài lòng, nói: “Được, ta đã thông báo với lão Nhị, lão Tam rồi.”
Mộng Tri Ngữ quỳnh tị (mũi đẹp) anh thần (môi như hoa đào), đường nét tinh xảo đến mức tựa như thiên công điêu khắc, nàng nở nụ cười, nói: “Lục đệ tuổi trẻ tài cao, Đại Thánh ngoài hai mươi tuổi, phóng mắt nhìn khắp thế giới đêm mù cực kỳ hiếm thấy, thành tựu tương lai không thể đong đếm.”
Nàng cốt tướng rõ ràng, không mị không yêu, đặt chân trong đô thị phồn hoa, có một loại cảm giác siêu thoát, nhưng trong mỗi cử chỉ hành động, lại tự mang một loại uy nghiêm vô hình.
Tần Minh nói: “Đại tỷ là người trong thiên tiên, quá khen lầm rồi.”
“Hai người các người… mau chóng đánh nhau đi!” Đây là tiếng lòng của mấy vị Đại Thánh có mặt tại đây.
Suy đoán của Tần Minh hoàn toàn chính xác, thân là Đại Thánh, đều rất có tâm khí, Chu Thiên, Mộc Thời Niên và những người khác muốn nắm thấu đạo hành thực sự của Mộng Tri Ngữ.
Ngay cả Tiền Thành vững vàng nhất, cũng không ngoại lệ.
“Lục đệ, thật là khiêm tốn.” Mộng Tri Ngữ cười rồi, như băng sương đầu xuân tan chảy, làm cho nơi này đều xán lạn thêm vài phần, bầu không khí căng thẳng bị quét sạch.
Nàng ngữ khí ôn hòa, nói: “Đều đứng ở đây làm gì? Chúng ta tìm một chỗ, ngồi xuống uống rượu vui vẻ. Chỉ Lan, cô đi an bài một chút.”
Chu Thiên, Ngưu Vô Vi, Mộc Thời Niên mấy người đều rất thất vọng, không nhìn thấy cảnh tượng kịch đấu trong dự liệu.
Tần Minh âm thầm thở phào một hơi, chỉ cần đừng nhắm vào hắn, tất cả đều dễ nói.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng có nghi hoặc, đến hiện tại đều không thể xác định, Mộng Tri Ngữ liệu có liên quan tới Bạch Hổ Nữ tông sư hay không.
Mộc Thời Niên ôn nhuận như ngọc, cười mở lời: “Chúng ta quả thực đã lâu không tụ họp, vừa hay mượn cơ hội này tẩy trần đón gió cho Đại tỷ.”
Mộng Tri Ngữ nhẹ nhàng xua tay, nói: “Hôm nay, chủ yếu là tẩy trần đón gió cho Ngũ đệ, Lục đệ, bọn họ vừa mới gia nhập vào trong chúng ta, thân là tỷ tỷ và huynh trưởng, sau này nên chiếu cố nhiều hơn.”
Thái Nhất nói: “Sáu Đại Thánh tề tụ, cũng coi như là một cọc thịnh sự.”
Điều này tịnh không tính là nói quá, nếu truyền ra ngoài, tất nhiên sẽ dẫn phát sự oanh động trong thành.
Dao Quang Thành, tầng cao nhất của Thiên Tiên Đại Hạ.
Đây tự nhiên là kiến trúc kiểu động phủ, bên trong có động thiên khác.
Tuy nhiên, đứng trước cửa sổ sát đất bằng pha lê đặc biệt, cũng có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh đêm đô thị, càng có thể ngắm nhìn uông dương cuộn sóng ngoài thành, tầm nhìn vô cùng thoáng đãng.
Hôm nay, do Bạch Chỉ Lan an bài, mọi thứ đều rất nhã nhặn.
Cách đó không xa, tiếng đàn đinh đoong, hơn mười nàng tiên cá đang uyển chuyển nhảy múa trong linh hồ bên trong bao sương động phủ.
Chu Thiên tiếc nuối, đêm nay không có ai hầu rượu.
Sau khi đoàn người tới nơi, ngồi quanh chiếc bàn tròn xoay lớn, một số trân hào (món ăn ngon) có đặc sắc lần lượt được mang lên.
Như Thất Thải Thiện đó, trên mình có bảy đốm phát sáng, sau khi thân lươn xếp thành hình cong, trong đĩa tựa như có Bắc Đẩu Thất Tinh sắp xếp, lấp lánh sinh huy. Tiếp đó, Tử Cực Bối to bằng cái chậu rửa mặt được bày lên bàn ăn, linh tính quang huy chiếu rọi, cư nhiên tựa như một vầng mặt trời màu tím rơi trong đĩa, cùng Bắc Đẩu giao huy ánh. Khi cái gọi là Hưởng Loa, hơi chút hâm nóng, bên trong cư nhiên vang lên tiếng nhạc du dương, vả lại đi kèm với sương trắng mờ ảo bốc lên, có tiên tử mờ ảo nhảy múa.
Mộng Tri Ngữ đứng dậy, nói: “Hoan nghênh Ngũ đệ, Lục đệ gia nhập chúng ta. Cầu mong ngàn trăm năm sau, chúng ta vẫn có thể như giờ phút hôm nay, nâng ly tụ họp.”
Chu Thiên nói: “Đó là tự nhiên, sáu Đại Thánh chúng ta đều có thể đăng lâm tuyệt điên (đỉnh cao).”
Mộc Thời Niên mở lời: “Ngàn trăm năm sau, ngươi và ta tất đã cùng lâm tuyệt đỉnh, ở thế giới đêm mù cùng nhau bảo vệ, tương hỗ dìu dắt.”
Mộng Tri Ngữ cười nâng ly, nói: “Từ nay về sau, đồng tâm đồng lộ, không rời không bỏ. Mặc cho năm tháng luân phiên, đại thế biến thiên, sáu người chúng ta, thủy chung sóng vai.”
“Tốt, kính tuế nguyệt, kính sáu Đại Thánh chúng ta!”
“Nguyện chúng ta đều thành chí cường giả, nhìn xuống thế giới đêm mù thương mang này.”
Tức thì, bầu không khí trong bữa tiệc trở nên nhiệt liệt.
Dù là Quý Tinh Nhiên, cũng đi theo nhiệt huyết bành trướng, dường như nhìn thấy con đường trỗi dậy của sáu vị Đại Thánh, tương lai chiếu rọi ra hào quang vô biên.
Bạch Chỉ Lan bị coi là hổ đầu hổ não, cũng tạm thời nguôi giận, đi theo đứng dậy nâng ly, một ngụm uống cạn mỹ tửu.
Mộc Thời Niên cười nói: “Ngũ đệ, đệ là Đạo Tôn tương lai, là cường giả sẽ chủ chưởng Đâu Suất Cung, xứng đáng là chủ nhân của đạo trường chí cao.”
Ngưu Vô Vi lập tức xua tay, nói: “Phía trước ta còn có lão sư thúc, lão sư tổ đang xếp hàng, vài trăm năm trước, liền đã có người sở hữu tiềm chất Đạo Tôn, đâu đến lượt ta.”
Thái Nhất mở lời: “Bọn họ không bắt kịp thời cơ tốt, mà đệ lại gặp được, Đâu Suất Cung treo ngược vừa mới phục hồi, đệ đúng lúc trỗi dậy vào thời điểm này.”
Ngưu Vô Vi lắc đầu, nói: “Ta vẫn còn đang do dự, vẫn chưa xác định có muốn đi vào hay không. Đâu Suất Cung chúng ta, có hai con đường Nhân Gian Đạo Tôn và Thiên Ngoại Đạo Tôn có thể đi.”
Tần Minh kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nghe thấy cách nói này.
Chu Thiên tán thán, nói: “Xem ra như vậy, Ngũ đệ có đại khí phách, muốn đi con đường phi thường, muốn thành đạo phi thường.”
Sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía Tần Minh, nói: “Lục đệ, tuổi chỉ mới hai mươi ba, liền đã có phong thái Đại Thánh, căn cơ quả thực dày dặn đến mức kinh thế hãi tục.”
Mộc Thời Niên cũng than rằng: “Trong sáu người chúng ta, Lục đệ tuy tuổi tác nhỏ nhất, nhưng thành tựu tương lai có lẽ huy hoàng nhất.”
“Hai vị huynh trưởng, đừng phủng sát (nâng lên để giết).” Tần Minh suy ngẫm, làm huynh đệ thực sự sợ hắn sống quá tốt, đây chẳng phải là không có chuyện gì tự tìm chuyện sao? Hắn muốn giữ khiêm tốn chút, không muốn thu hút sự chú ý của Mộng Tri Ngữ.
Thái Nhất vững vàng cũng hỏi: “Lục đệ, gia tộc thần bí đó của đệ rốt cuộc tình huống gì vậy?”
Chu Thiên than rằng: “Tơ vàng đan xen, đâm xuyên vạn vật, ngọc dược đắp người, dưỡng trường sinh khí, thật là ghê gớm nha.”
Tần Minh muốn đấm mấy người này một trận, quả thực là càng sợ cái gì, bọn họ càng nhắc tới cái đó.
Mộc Thời Niên nói: “Lục đệ, nếu có thể nói, đệ liền giải khai chút nghi hoặc cho chúng ta đi.”
Tần Minh lắc đầu, nói: “Nói ra các huynh có thể không tin, ta từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, chỉ lờ mờ nhớ được một số công pháp gia truyền, va vấp mãi mới luyện thành, đi tới bước này. Ta căn bản không biết, sau lưng có gia tộc gì, theo như bản thân ta thấy, ta chỉ là một tán tu.”
Chu Thiên lập tức đập tay, nói: “Quá phù hợp với phong cách của tộc đệ rồi, mở miệng chắc chắn là ‘tán tu’.”
“Mẹ kiếp!” Tần Minh thực sự muốn ẩu đả lão Tứ.
Hắn xác định, Chu Thiên tối qua bị ấn xuống phát thề, trong lòng không vui, hôm nay bằng mọi giá phải “phối hợp” hắn, muốn để hắn cùng Mộng Tri Ngữ quyết chiến công bằng.
Tiền Thành cũng đang gật đầu, nói: “Điều này chứng minh đệ được gia tộc vô cùng coi trọng, bọn họ đây là đang cố ý mài giũa đệ.”
Mộc Thời Niên hỏi: “Đại tỷ, tỷ từng chạm trán vị lão tiền bối của tộc này, liệu có hiểu rõ nhiều hơn chút không.”
Tần Minh trong lòng lạnh lẽo, mấy người này đều không mong hắn sống tốt.
Hắn có một cỗ xung động, nếu bị ép giao thủ với Mộng Tri Ngữ, sau khi xong việc, nhất định phải đi đánh tiếp lão Nhị, sau đó lại oanh tạc lão Tam, đá lão Tứ.
Ngưu Vô Vi phụ họa, nói: “Đúng, nghe các đệ nói như vậy, ta cũng thể hội được, công pháp gia truyền của Lục đệ diệu bất khả ngôn, lần thiết tha trước, đã làm ta chịu khổ.”
Tần Minh quay đầu nhìn hắn, quyết định quay đầu tiện thể cũng phải đánh lão Ngũ một trận, cũng vì hắn ghi lại một món nợ.
Mộng Tri Ngữ tóc tím lưu động tinh huy, đôi mắt sáng trong veo như linh hồ ánh trăng, nàng rõ ràng rất ôn hòa, lại có một cỗ khí trường cường đại, nghiêng đầu nhìn về phía Tần Minh, mỉm cười nhạt, nói: “Lục đệ, đệ cũng thấy rồi đó, bọn họ đều muốn ta ra tay với đệ, đệ thấy sao?”
Tần Minh cười nói: “Đại tỷ siêu việt phong thái Đại Thánh, tiểu đệ xa không phải là đối thủ, ta liền không xuống sân bêu xấu rồi. Ta cảm thấy, Đại tỷ lần lượt đấm bọn họ một trận là thích hợp hơn.”
Mộng Tri Ngữ lộ nụ cười rạng rỡ, nói: “Hay là, đệ và ta liên thủ, đánh tất cả bọn họ một trận?”
Tần Minh lập tức gật đầu, nói: “Được, chỉ cần cùng Đại tỷ liên thủ, tự nhiên không thành vấn đề.”
Hắn cho rằng, Mộng Tri Ngữ đa phần ở tầng thứ đại tông sư, cộng thêm phong thái Đại Thánh, một khi buông tay buông chân, đó quả thực là khủng bố đến cực điểm.
Đến lúc đó, hắn chỉ cần đi đấm Chu Thiên là được rồi, ba người khác đều giao cho Mộng Tri Ngữ.
Tuy nhiên, không biết cảnh giới tầng thứ của Tiền Thành, Mộc Thời Niên, liệu có bằng Mộng Tri Ngữ không.
Chu Thiên lập tức biểu thái, nói: “Đại tỷ, ta đối với tỷ vô cùng tôn kính, tuyệt không có ý khiêu chiến.”
Mộc Thời Niên cũng là giật mình, không phải lão Lục thiên sinh phản cốt muốn “giương oai” sao? Sao “vinh quang hoang dã” lại rơi xuống đầu bọn họ rồi?
Hắn cũng theo đó lắc đầu, biểu thị vô ý tranh đấu.Đọc bản dịch chuẩn nhất ở khotruyenchu.fun
Ngưu Vô Vi thì là trừng mắt trâu, một bộ dạng rất vô tội.
Chỉ có Thái Nhất, sắc mặt khá là bình hòa, không nhanh không chậm, uống một ly rượu, mới mở lời nói: “Đại tỷ, thực ra Lục đệ muốn khiêu chiến tỷ.”
Tần Minh lập tức nhìn về phía hắn, thực sự muốn vạch trần gốc gác của hắn.
Mộng Tri Ngữ quay đầu nhìn về phía Tần Minh, nói: “Lục đệ, đệ xem, chuyện này làm ta rất khó xử nha, một mặt là đệ muốn khiêu chiến ta, một mặt khác, chúng vọng sở quy, bọn họ đều muốn ta thiết tha với đệ, hai phương diện đều chỉ hướng về một nơi.”
Tần Minh một ngụm uống cạn rượu trong ly, còn có thể nói gì nữa? Mộng Tri Ngữ từ sớm đã muốn “giao lưu” với hắn, căn bản không tránh khỏi.
Trên mặt Mộng Tri Ngữ treo nụ cười nhạt, nói: “Thế này đi, đợi sau khi ta tỷ đấu với đệ xong, cũng sẽ lần lượt đi thiết tha vài trận với bọn họ.”
Về phương diện này, Tần Minh cảm thấy gặp được tri âm, hắn cũng muốn đấm mấy người kia.
Hắn thả lỏng ly rượu, nói: “Được, vậy ta liền hướng Đại tỷ thỉnh giáo vài chiêu, nhưng phải so tài cùng cảnh giới.”
Về điểm này, Chu Thiên từng phát đạo thề tích cực thực hiện lời hứa, cho rằng quả thực nên công bằng một chút.
Sau đó, hắn âm thầm phát lực, một lần nữa xúi giục lão Nhị, lão Tam.
Thực ra, điều này rất phù hợp với tâm ý của Tiền Thành, Mộc Thời Niên, bọn họ tự nhiên nguyện ý thúc đẩy thành công.
Mộng Tri Ngữ không từ chối, nói: “Được, ta lấy Phong Đạo Hoàn tự trói buộc đạo hành.”
Nàng là một người kiêu ngạo, có định vị rõ ràng và minh xác về bản thân, niềm tin cường đại, dù cho năm xưa bị lão quái vật của gia tộc thần bí trọng thương, cũng không cảm thấy mất mặt.
Hiện tại, nàng không thu thập được vị tiền bối cao nhân kia, chẳng lẽ còn không giáo dục được hậu nhân của hắn sao?
Thiên thượng địa hạ, dĩ ngã vi tôn (trên trời dưới đất, lấy ta làm tôn). Đây là tâm thái mà rất nhiều cường giả bắt buộc phải có, nếu không có sự tự tin như vậy, làm sao đi đăng lâm tuyệt đỉnh?
Không lâu sau, bọn họ kết thúc vãn yến, rời khỏi bao sương động phủ.
Quý Tinh Nhiên, Bạch Chỉ Lan cùng nhau xuất mã, thuê một khu vực, đủ để cho đại tông sư quyết chiến.
Vẫn là ở trong Thiên Tiên Đại Hạ, nơi này có đấu trường đạo văn đan xen, cũng có địa giới tự nhiên đồi núi vắt ngang.
Tiến hành quyết đấu cấp tông sư trong loại động phủ này, không có vấn đề gì.
Trước khi giao thủ, sáu vị Đại Thánh đích thân thám tra, xem có pháp trận giám sát hay không, cùng với thủy tinh ký ức vân vân, cho đến khi xác định không có bất kỳ vấn đề gì, Tần Minh và Mộng Tri Ngữ mới nhập trường.
“Đệ ngũ cảnh tam trọng thiên.” Tần Minh mở lời, lời nói ngắn gọn.
“Suýt!” Bạch Chỉ Lan vẫn còn canh cánh trong lòng với từ hình dung hổ đầu hổ não đó, hít ngược khí lạnh, trong nháy mắt được giải tỏa, nàng không còn sinh muộn khí nữa.
Hai mươi ba tuổi, cảnh giới cao như vậy, quả thực muốn dọa chết người.
“Thật tuyệt vời!” Mộng Tri Ngữ đôi mắt sáng hắt ra ráng quang, cũng gật đầu tán thán một tiếng.
Một chiếc thần hoàn nhập thể, câu giam một phần đạo hành của nàng.
Sau đó, thần hoàn bọc lấy một luồng sinh cơ vô cùng nồng đậm, bao gồm huyết khí tinh thần vân vân, rời khỏi diệu thể của nàng mà đi.
“Hòm hòm rồi.” Mộng Tri Ngữ mở lời.
Trong đấu trường rải đầy bí kim, khắc họa đạo văn, hai người xa xa tương đối.
Ngoài sân, Quý Tinh Nhiên, Bạch Chỉ Lan căng thẳng chăm chú nhìn, bọn họ không ngờ tới, cư nhiên có thể tận mắt chứng kiến hai vị Đại Thánh quyết chiến, hai người rất kích động, nín thở.
Bên cạnh, bốn vị Đại Thánh mặt đầy vẻ túc nhiên, không nói một lời, tĩnh lặng quan sát.
Mộng Tri Ngữ tà váy tung bay, bước ra một đôi chân dài thon thả, giày trắng vớ trắng không nhiễm bụi trần, bắp chân trắng như tuyết tinh oánh phát sáng, vút một tiếng, nàng súc địa thành thốn, biến mất khỏi nơi đó.
Oanh một tiếng, hư không dường như nổ tung rồi.
Tần Minh cảm nhận được sức mạnh đáng sợ tuôn trào, cư nhiên là từ tứ diện bát phương ép sát về phía hắn, không đâu không có.
Hắn ý thức được, tốc độ của Mộng Tri Ngữ rốt cuộc khủng bố nhường nào, một người tựa như phân hóa ra hàng chục cỗ thân thể, bao vây hắn, tấn công không góc chết.
Điều này vô cùng dọa người, đổi thành người khác tới đây, căn bản không mò rõ đối thủ đang ở nơi nào.
Thực tế, những đòn công phạt này đều không phải là hư chiêu, đều là thực thể chỉ vì tốc độ quá nhanh, làm người ta phân biệt không rõ, tưởng rằng xuất hiện trùng trùng ảo ảnh.Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website khotruyenchu.fun
Tần Minh không hề giữ lại, toàn thân tơ vàng đan xen, sau đó bắn mạnh ra ngoài, bức xạ về tứ diện bát phương.
“Không diễn nữa phải không?” Chu Thiên lẩm bẩm.
Năm xưa, khi Tần Minh quyết đấu với hắn ở đạo trường Bồ Tát, còn giấu loại tơ vàng này trong thần hà rực rỡ, không muốn để lộ ra ngoài.
Mộc Thời Niên bạch y xuất trần cũng trầm giọng nói: “Quả nhiên đến từ gia tộc thần bí đó!”
Trong một sát na, cả phiến hư không đều phảng phất bị đâm xuyên rồi, tơ vàng như kim châm, tựa thần mâu, chói lọi đến cực điểm, đâm xuyên bốn phương, đi kèm với tiếng boong boong đáng sợ.
Tựa như có ngàn vạn chuôi phi kiếm đang va chạm, lưu quang đan xen, thần hồng trút xuống, kết thành tấm lưới lớn trong hư không, tựa như trật tự hữu hình đang khuếch trương.
Công kích của Mộng Tri Ngữ rất khủng bố, lưu lại vô số đạo tàn ảnh, va chạm không ngừng với tơ vàng.
“Ta… chà!” Tần Minh trong lòng không giữ nổi bình tĩnh, mỗi khi loại tơ vàng này cùng xuất hiện, hiếm có đối thủ nào có thể cứng kháng, đều phải tránh mũi nhọn của nó.
Kết quả, có người dám đối công với hắn, quả thực kinh người.
Hèn chi Mộng Tri Ngữ trở thành người đứng đầu sáu Đại Thánh, có thể nói là thủ đoạn thông thiên.
Trong khoảnh khắc, toàn thân lỗ chân lông của Tần Minh đều đang túa ra kim tuyến, bắn mạnh ra bên ngoài, thần kình chi chít kích đãng, đổi một đối thủ khác lên sân, sớm đã bị đâm thủng, và xé rách rồi.
Thế nhưng, Mộng Tri Ngữ lại đang đoạt công với hắn, sát phạt không ngừng.
“Không đúng!” Đột nhiên, Tần Minh phát giác ra dị thường, trong tiếng boong boong, có tơ vàng thấu thể mà ra, đang va chạm với sức mạnh của chính mình.
Không ít kim tuyến bị vặn vẹo, xảy ra chệch hướng, va chạm với các tơ vàng khác.
“Không hổ là Mộng Trùng, lấy mộng nhập đạo, làm ta cũng suýt chút nữa trúng chiêu trong sát na khai chiến.” Tần Minh trong lòng lẫm liệt.
Mộng Tri Ngữ quả thực đang đối công với hắn, nhưng cường độ không mạnh như hắn tưởng tượng, rất nhiều công phạt, nữ tử này thực chất đã dùng xảo kình hóa giải rồi.
Mộng Tri Ngữ can nhiễu tinh thần cảm nhận của đối thủ, gảy tơ vàng, khiến chúng công kích lẫn nhau.
Thực ra, làm như vậy rất nguy hiểm, vì hơi có sơ suất, sẽ mất khống chế, nàng sẽ bị kim tuyến chi chít đâm xuyên nhục thân.
Chỉ có thể nói, thao tác tinh vi của nàng, đã đạt tới mức độ đăng phong tạo cực.
Sau khi Tần Minh nhận ra nàng đang đối công thế nào, lập tức tiến hành thay đổi có tính nhắm vào, chuẩn bị để nàng chơi với lửa có ngày chết cháy.
Tuy nhiên, một pháp không như ý, Mộng Tri Ngữ lập tức thay đổi thủ đoạn ứng phó.
Vô thanh vô tức, nàng cư nhiên biến mất khỏi mảnh thiên địa này, không cảm nhận được dấu vết.
“Mộng Trùng, sức mạnh mang tính then chốt của nó, nằm ở một chữ mộng.” Tần Minh kinh tỉnh, đây là bị che mắt sự cảm nhận, hay là trong nháy mắt nhập mộng?
Tuy nhiên, hắn không sợ hãi, hình thần cộng chấn, chuẩn bị nhìn thấu hư vọng.
Oanh lồng một tiếng cơ thể Tần Minh kịch chấn, ý thức thuần dương của hắn cư nhiên bị bẩy lên, muốn thoát khỏi nhục thân.
Đây là thủ đoạn gì? Đánh văng ý thức của một người ra ngoài, lưu lại nhục thân máu thịt, bị người ta chia tách ra, lần lượt đánh bại sao?
Tuy nhiên, Tần Minh tam lộ đồng tu, thiên quang hỗn dung ý thức vân vân, cắm rễ trong cơ thể, rất khó bị người ngoài lay động, huống hồ là lôi ra ngoài. “Uông!”
Hư không chấn động, hình thể và trường tinh thần của Tần Minh cũng đang kịch liệt động đãng không ngừng.
Hắn kinh hãi, ý thức của mình cư nhiên thực sự muốn bị bẩy khỏi nhục thân.
Đây vẫn là lần đầu tiên trải qua, cư nhiên có người làm được đến bước này, mang lại uy hiếp cho hắn.
Tuy nhiên, hắn tịnh không nôn nóng, nhục thân của mình không dễ đoạt đi như vậy.
Hắn có tu 《Luyện Thân Hợp Đạo Kinh》, khu thể đối với đối thủ mà nói rất nguy hiểm.
Ngoài ra, một thân đạo hành của Tần Minh đều ở trong thiên quang ý thức, bị bẩy ra như vậy, hắn không có gì phải sợ cả.
Cùng lúc đó, hắn nhìn thấy đối thủ trả giá.
Mộng Tri Ngữ cũng đã thần du bên ngoài, quả thực coi như là trao đổi ngang giá, ý thức của hai người đều xuất khiếu rồi.
Mộng Tri Ngữ rất kinh ngạc, nàng cư nhiên phải trả cái giá này.
Sương mù khuếch tán, nàng thi triển liên chiêu, là diệu pháp đồng bộ, muốn nắm giữ nhục thân của Tần Minh.
Vút một tiếng, khu thể của Tần Minh bay về phía nàng đó.
Tần Minh lao xuống, tự nhiên sẽ không để nàng được như ý.Truyện được lấy từ khotruyenchu.fun
Nhục thân của hai người còn có tinh thần, tức khắc chạm trán trong cự ly gần và phạm vi hẹp.
Trong màn ánh sáng khủng bố, dưới sức mạnh vặn vẹo hư không, hai người liên tục bác sát trong lĩnh vực tinh thần.
Roẹt một tiếng, khi Mộng Tri Ngữ thần du đến phía trên nhục thân của Tần Minh, đột nhiên lao xuống, chui vào trong.
Nàng có niềm tin, đồng thời cũng có thể thao túng nhục thân của mình.
Do đó, nàng đột ngột tước đoạt khu thể của đối thủ.
“Vừa lên đã phóng đại chiêu?” Tần Minh không sợ, nhục thân của mình rất nguy hiểm, để xem nhục thân của đối phương liệu có đồng dạng vượt chuẩn hay không.
Hắn không do dự, chui vào khu thể của Mộng Tri Ngữ.
“Hửm?” Mộng Tri Ngữ tịnh không được như ý nguyện nắm giữ nhục thân của mình trong khoảnh khắc đầu tiên, đồng tử hơi co rụt.
Tần Minh sau khi nhập chủ khu thể của nàng, tức khắc kéo dãn khoảng cách với đối phương.
Lúc này, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm.
Mộng Tri Ngữ phong hoa tuyệt đại, rất hào sảng nghiêng cổ, cử động đôi cánh tay sau đó một đôi chân dài trắng muộn thon thẳng càng là làm một động tác xoạc chân.
Tần Minh vận động gân cốt, vô cùng phóng khoáng, hắn nhe răng cười một tiếng, nói: “Như thế này… rất tốt!”
Mộng Tri Ngữ bức xạ ra sức mạnh khó hiểu, khóa chặt đối thủ.
Tần Minh bắt chước theo Vượn Ma Đứng Thẳng, loảng xoảng dùng sức đấm vào ngực mình vài cái, sau đó liền lao thẳng về phía trước một cách dã man.