Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 206: Kẻ Giết Người Là Ai?



 

Tiền Du Hành nào dám đắc tội Cố Cửu Gia, chỉ đành c.ắ.n răng liên tục vâng dạ, nhưng trong đầu lại suy tính bay lượn, muốn tìm một cái cớ để rời đi, hoặc ngăn cản người của Kinh Triệu Doãn tiến vào. Đáng tiếc, vô ích. Ông ta cảm thấy chỗ bị Sở Nguyệt Ly đá bắt đầu đau nhức, mồ hôi trên người lại có xu hướng tuôn ra đầm đìa. Bất quá, ông ta đã hạ quyết tâm, cho dù Kinh Triệu Doãn có nhận ra hai cái x.á.c c.h.ế.t kia, ông ta cũng có cách thoát thân. Dù sao người c.h.ế.t cũng là hộ viện trong phủ ông ta, chứ không phải ai khác.

 

Sở đại nhân vốn định làm quân t.ử lảng tránh, làm sao dưới chân như mọc rễ, cứ một mực muốn ở lại xem náo nhiệt. Thôi vậy, xem thì xem.

 

Nha sai của Kinh Triệu Doãn đến cực nhanh. Tổng cộng có ba người. Một người là nha sai đầu lĩnh, hai người còn lại là nha sai bình thường. Nha sai đầu lĩnh sinh ra tuấn mỹ, chỉ là giữa mày mắt lộ ra vài phần âm trầm, ánh mắt nhìn người giống như đang nhìn một kẻ c.h.ế.t. Đặc biệt là, hắn còn có một chiếc mũi hơi khoằm, khiến hắn thoạt nhìn không phải là người dễ chung đụng.

 

Đám nha sai vừa bước vào, liền hành đại lễ với Trưởng công chúa và mọi người.

 

Nha sai đầu lĩnh nói: "Tiểu nhân vô ý quấy rầy Trưởng công chúa và Hầu gia, mong Trưởng công chúa, Hầu gia lượng thứ."

 

Trưởng công chúa nói: "Chuyện liên quan đến Tiền phủ, Bổn cung nghe một chút cũng không sao."

 

Câu nói này của Trưởng công chúa có ý gì, nha sai đầu lĩnh cân nhắc trong lòng một phen, nhưng cũng không nếm ra được mùi vị gì. Dù sao, sự việc không chỉ liên quan đến Tiền đại nhân, mà còn liên quan đến Cố quản gia.

 

Nha sai đầu lĩnh hơi trầm ngâm, nhìn về phía Tiền Du Hành, ôm quyền nói: "Tiền đại nhân, sáng sớm hôm nay, có người phát hiện hai t.h.i t.h.ể nam giới ở chỗ Bạch Tường Lâm. Tiểu nhân phụng mệnh điều tra, lại phát hiện hai người này chính là hộ viện của Tiền phủ. Không biết đại nhân có biết chuyện này không?"

 

Tiền Du Hành nhíu mày, nói: "Trong phủ quả thực không thấy hai gã hộ viện. Hạ nhân bẩm báo với bản quan, bản quan lại không để trong lòng. Dù sao, tối hôm qua là thời buổi rối ren. Phủ đệ của bản quan có tặc nhân lẻn vào, làm ầm ĩ rất dữ dội. Chuyện này, mong các vị dốc lòng nhiều hơn, cẩn thận tra xét, nhất định phải cho bản quan một lời công đạo."

 

Nha sai đầu lĩnh nói: "Đây là tự nhiên. Tiểu nhân phụng mệnh điều tra chuyện này, tất nhiên phải thăm hỏi các hộ gia đình xung quanh. Gần Bạch Tường Lâm, khá hẻo lánh, chỉ có sáu hộ gia đình." Hắn nhìn về phía Cố quản gia, "Tiểu nhân trước tiên bái phỏng một tòa trạch viện gần nơi xảy ra vụ án nhất, nghe ngóng được biết, trạch viện này lại là tư trạch của Cố quản gia."

 

Trong lòng Cố quản gia rùng mình, chợt thấy không ổn, nhưng vẫn vô cùng trầm ổn mở miệng nói: "Trưởng công chúa hậu ái, cho kẻ hèn này một tiểu viện, để an trí đứa con ngốc nghếch trong nhà."

 

Chuyện này, Trưởng công chúa quả thực biết.

 

Nha sai đầu lĩnh tiếp tục nói: "Tiểu nhân vừa vào viện, lại thấy một nữ t.ử lê cái chân thọt bị thương, đầu bù tóc rối chạy ra, ôm lấy đùi tiểu nhân kêu cứu mạng. Theo sát phía sau, còn có một vị... khụ... một vị công t.ử, đ.á.n.h ngất nữ t.ử kia, rồi lại kéo vào trong nhà."

 

Sở Nguyệt Ly nhướng mày, cảm thấy vô cùng thú vị. Tiền Bích Thủy này chắc hẳn cũng bị đ.á.n.h cho ngu người rồi, sao không biết xưng tên báo họ trước, kêu cứu mạng cái gì chứ?

 

Cố quản gia lập tức nói: "Nữ t.ử kia là một hạ nhân, phụ trách chăm sóc sinh hoạt của Thần nhi. Nếu nha sai cảm thấy không ổn, hoàn toàn có thể đi tra hỏi thêm một hai."

 

Nha sai đầu lĩnh nói: "Tiểu nhân biết được nữ t.ử kia tối hôm qua mới vào tiểu viện, tự nhiên phải cẩn thận dò hỏi lại mới tốt, không biết có tiện không?"

 

Cố quản gia thấy Trưởng công chúa nhìn sang, liền nói: "Tự nhiên là tiện."

 

Nha sai đầu lĩnh lại nhìn về phía Tiền Du Hành, hỏi: "Nghe nói Tiền đại nhân tối hôm qua giờ Tuất từng ra khỏi phủ? Cũng từng xuất hiện ở gần Bạch Tường Lâm?"

 

Tiền Du Hành đành phải công bố chuyện của A Mục ra trước công chúng, đồng thời kéo Sở Mặc Tỉnh vào, biến thành sự thật A Mục hành hung, cuối cùng, còn giẫm thêm một cước, nói: "Bản quan nghi ngờ, hai người trong phủ kia, cũng là do A Mục g.i.ế.c!"

 

Nha sai đầu lĩnh hỏi Sở đại nhân: "Sở đại nhân, dám hỏi Sở công t.ử đến gần Bạch Tường Lâm làm gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở đại nhân rất muốn giữ im lặng tiếp tục xem náo nhiệt, nhưng, bị ép buộc bất đắc dĩ, kẻ xem náo nhiệt ngược lại thành trò náo nhiệt, haiz...

 

Sở đại nhân ở trước mặt Trưởng công chúa không dám giấu giếm, đành phải đáp: "Khuyển t.ử đưa nha đầu Hồng Tiêu đến chỗ Cố quản gia."

 

Cố quản gia "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt Trưởng công chúa, nói: "Con trai nhỏ ngốc nghếch, lại chỉ thích nữ t.ử trước n.g.ự.c có thịt. Hồng Tiêu kia chính là bộ dáng như vậy. Nô tài... nô tài mới ma xui quỷ khiến, nhận lấy Hồng Tiêu."

 

Trưởng công chúa thổi chén trà trong tay, nói: "Một nha đầu mà thôi, quản gia cần gì phải khẩn trương như vậy?"

 

Cố quản gia c.ắ.n răng, cười bồi, cũng không dám vì chính mình biện giải một câu. Ai cũng biết đạo lý há miệng mắc quai, nhưng lời này thật đúng là không thể đưa lên mặt bàn. Bình thường ông ta cũng nhận không ít lợi lộc của người khác, nhưng chưa từng có cái lợi lộc nào lại như thế này, ngày hôm sau đã bị đ.â.m đến trước mặt Trưởng công chúa, khiến ông ta mất hết thể diện.

 

Cố Cửu Tiêu chống eo sau nói: "Gia xem như hiểu rõ rồi. Đây chính là một màn kịch lố bịch, từng người từng người đều hát rất êm tai, nhưng hát lại chẳng phải điệu bộ đứng đắn gì. Thôi, Gia cũng không hao tổn với các người nữa, loanh quanh cũng chỉ là một đám vô vị." Nói xong, liền muốn đứng dậy.

 

Không ngờ, nha sai đầu lĩnh kia lại mở miệng nói: "Cửu Gia muốn nghe chuyện thú vị, cũng không phải là không có."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Cố Cửu Tiêu nhướng mày cười một tiếng, lại ngồi về chỗ cũ, nói: "Nói nghe thử xem, chọc cho Gia cười, có thưởng!"

 

Nha sai đầu lĩnh nói: "Có người xưng, tối hôm qua nhìn thấy hai nữ quỷ. Không nhìn thấy thân mình, lại thấy hai cái đầu lơ lửng trên không trung. Hơn nữa còn nói chắc như đinh đóng cột, là nữ quỷ kia đã g.i.ế.c hai gã hộ viện của Tiền đại nhân."

 

Sở Nguyệt Ly cảm thấy sống sót thật không dễ dàng. Có đồng đội heo như Sở lão gia, đã khiến người ta đau đầu muốn nứt ra rồi. Nhưng nàng, cố tình lại cầm gai thép khảm Dạ Minh Châu do Bạch Vân Gian tặng để g.i.ế.c người, chuyện này có chút nghiêng về hướng não tàn rồi. Quả nhiên, xảy ra chuyện rồi. Lúc này đây, nàng nhịn không được bắt đầu nghi ngờ, Bạch Vân Gian là cố ý làm vậy. Chủy thủ khảm Dạ Minh Châu, một kẻ dám tặng, một kẻ dám dùng. Ha...

 

Mắt Cố Cửu Tiêu trừng lớn, đột nhiên híp mắt cười rộ lên, nói: "Thú vị, thật sự là thú vị... Nữ quỷ? Đào đâu ra nữ quỷ?" Hắn nhìn về phía Tiền Du Hành, "Xem ra, hộ viện của Tiền đại nhân không phải c.h.ế.t dưới tay A Mục, mà là c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn a..."

 

Cố Bác Tịch ho nhẹ một tiếng, ra hiệu Cố Cửu Tiêu chú ý ngôn từ.

 

Tiền Du Hành không để ý tới lời trêu chọc của Cố Cửu Tiêu, trực tiếp hỏi nha sai đầu lĩnh, nói: "Hai nữ t.ử? Có nhìn rõ là bộ dáng gì không?"

 

Nha sai đầu lĩnh hơi lộ vẻ do dự đáp: "Cái này... vẫn chưa vẽ ra được chân dung."

 

Sở Nguyệt Ly quét mắt nhìn nha sai đầu lĩnh một cái, phát hiện cách người này trả lời câu hỏi có chút giống thầy bói dưới gầm cầu, về cơ bản là có thể chặn cả hai đầu.

 

Cố Cửu Tiêu cười tủm tỉm nói: "Hai nữ t.ử có thể g.i.ế.c hai gã hộ viện của Tiền phủ, rốt cuộc là hai nữ t.ử thủ đoạn cao siêu, hay là hộ viện vô dụng?"

 

Không ai đáp.

 

Nha sai đầu lĩnh đột nhiên nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, hỏi: "Tiểu nhân nghe nói, Hồng Tiêu kia là nha đầu của Sở tam tiểu thư, không biết vì sao Sở tam tiểu thư khi nghe tin Hồng Tiêu bị công t.ử của Cố quản gia đ.á.n.h ngất, lại không hề có chút động lòng nào?"

 

Sở Nguyệt Ly dưới lớp mặt nạ nhướng mày, thầm nghĩ: Tên nha sai đầu lĩnh này ngược lại là một kẻ có não.

 

Giọng nói của Sở Nguyệt Ly mang theo một tia nghẹn ngào khó mà nhận ra, nói: "Ta có thể làm thế nào? Ta có thể cướp nàng ấy về, hay là có thể dạy dỗ kẻ ức h.i.ế.p nàng ấy? Nữ t.ử tựa như bèo dạt, ở nhà nghe lời cha mẹ dạy bảo, xuất giá nghe theo mệnh lệnh của phu quân. Số mệnh hôm nay của Hồng Tiêu, có lẽ chính là kết cục ngày sau của ta." Lời này nói ra, thật sự là vô cùng thương cảm.