Sở Mạn Nhi thấy Sở Nguyệt Ly không hề lay động, dứt khoát "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt Sở Nguyệt Ly, nước mắt giàn giụa nói: "Tam tỷ tỷ, Tam tỷ tỷ, Mạn Nhi cầu xin tỷ... Không đi nữa là muộn mất! Tỷ nghĩ xem, đó là nhất thi lưỡng mệnh đấy!"
Bà đây rất muốn nói: Cho dù nhất thi tam mệnh, thì liên quan gì đến ta?!
Nhưng mà, việc có thể làm tuyệt tình, lời lại không thể nói quá đáng. Nàng không sợ ngẩng đầu ba thước có thần linh, mà là... lười phí nước bọt với Sở Mạn Nhi. Nếu bắt nàng phải tự hỏi lòng mình, từ lúc Từ Di nương đến ăn trộm đồ của nàng, tình bạn tương trợ vi diệu giữa hai người, đã hoàn toàn rạn nứt rồi. Không phải bạn bè, thì là kẻ thù. Cái gọi là trung lập, chẳng qua chỉ là một biểu hiện của kẻ vô năng mà thôi.
Nói thật, Sở Nguyệt Ly còn thực sự có chút khâm phục Sở Mạn Nhi. Cái sự co được giãn được, thêm mắm dặm muối, đ.â.m bị thóc chọc bị gạo, làm nũng bán ngoan, mặt dày vô sỉ này, thật sự là khó mà bắt chước được.
Sở Nguyệt Ly đỡ Sở Mạn Nhi dậy, nói: "Được, ta sẽ cùng muội muội đi xem thử. Nếu hai chúng ta cùng cầu xin, không chừng mẫu thân có thể tha cho di nương."
Sở Mạn Nhi vội vàng gật đầu nhận lời: "Được được, Tam tỷ tỷ nhất định sẽ có cách."
Sở Nguyệt Ly biết Sở Mạn Nhi đây là đang lùi về phía sau, thật sự hận không thể tát c.h.ế.t cái thứ trơn tuột này. Nhưng mà, nếu con gái ruột còn không quan tâm đến sống c.h.ế.t của mẹ đẻ, nàng lại cần gì phải vội vàng nhất thời. Hơn nữa, người đã nhìn thấy trâm cài tóc Dạ Minh Châu, không đáng sống.
Lúc Sở Nguyệt Ly ra khỏi cửa, vô cùng khéo léo vấp một cái, liền không dám nhúc nhích. Sở Mạn Nhi gọi Hồng Tiêu cùng mình dìu Sở Nguyệt Ly, kết quả càng đi càng chậm. Cuối cùng, Sở Mạn Nhi đành phải cõng Sở Nguyệt Ly đi về phía trước, cũng coi như là góp một phần sức lực để cứu Từ Di nương.
Tuy nhiên, khi các nàng vất vả lắm mới đến được Hạc Lai Cư, Từ Di nương đã nằm trong vũng m.á.u của chính mình, sống c.h.ế.t không rõ.
Sở Phu nhân, đã hả giận.
Sở Mạn Nhi ném Sở Nguyệt Ly xuống, nhào đến bên cạnh Từ Di nương, dùng đôi tay run rẩy, thăm dò hơi thở của Từ Di nương.
May mà, vẫn còn thoi thóp.
Sở Mạn Nhi một mặt gọi người đi tìm đại phu, một mặt vỗ vỗ mặt Từ Di nương, nhưng không thấy di nương tỉnh lại. Sở Mạn Nhi ngã bệt xuống đất, cúi gằm mặt, dùng đôi mắt trợn ngược quét từ giày của Sở Phu nhân đến mu bàn chân của Sở Nguyệt Ly. Ánh mắt đó, người ngoài không nhìn thấy, nhưng lại cực kỳ âm hiểm độc ác, giống như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Lúc này, Sở Lão gia hồi phủ, liếc mắt liền nhìn thấy Sở Thư Diên cả người đầy m.á.u đang nằm trước cửa nhà mình, sống c.h.ế.t không rõ.
Sở Lão gia thất kinh, lập tức sai người bế Sở Thư Diên lên, khiêng vào Hạc Lai Cư, đồng thời bảo phu xe đi mời đại phu, nhất định phải nhanh.
Khi hạ nhân khiêng Sở Thư Diên đến Hạc Lai Cư, Sở Thư Diên và Từ Di nương lại đều mở mắt ra. Người trước nằm trên ván gỗ, người sau nằm sấp trên ghế dài; người trước bụng có hai lỗ thủng, m.á.u me đầm đìa, người sau m.ô.n.g da tróc thịt bong, chỗ nào đó càng là m.á.u chảy không ngừng. Hai mẹ con thê t.h.ả.m như vậy, vừa không có sức nắm giữ vận mệnh của chính mình, lại không thể bảo vệ sống c.h.ế.t của đối phương.
Sở Mạn Nhi thấy Sở Thư Diên như vậy, cũng không màng đến Từ Di nương nữa, trực tiếp đứng dậy nhào tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, run rẩy hỏi: "Thế nào rồi? Hả, thế nào rồi?"
Người ngoài tưởng nàng ta quan tâm Sở Thư Diên, chỉ có đám người Sở Nguyệt Ly trong lòng sáng như gương, nàng ta rốt cuộc đang hỏi cái gì.
Sở Phu nhân vừa định đứng dậy, lại thấy Sở Đại nhân bước vào sân.
Sở Đại nhân liếc mắt nhìn thấy Từ Di nương, lập tức ngẩn người, sau đó ba bước gộp làm hai bước đi đến bên cạnh Từ Di nương, nắm lấy bàn tay đã mất đi nhiệt độ của bà ta, run rẩy hỏi: "Chuyện gì thế này? Hả, chuyện gì thế này?"
Môi Từ Di nương mấp máy, nhưng không nói được chữ nào.
Sở Đại nhân đột nhiên trừng mắt nhìn Sở Phu nhân, lớn tiếng gầm lên: "Chuyện gì thế này?!"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở Phu nhân run rẩy một cái, từ từ đứng dậy khỏi ghế, nói: "Lão gia bớt giận, lát nữa..."
Sở Đại nhân cứng rắn nói: "Không có lát nữa! Bà bây giờ nói rõ cho bản quan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
Sở Phu nhân bảo hạ nhân đều lui ra ngoài, lúc này mới đi đến bên cạnh Sở Đại nhân, thấp giọng thì thầm: "Sở Thư Diên lấy một ít bạc từ chỗ ta ra ngoài làm ăn. Ta vốn định trợ cấp cho gia đình. Hôm nay, ta mới nghe nói, vụ làm ăn đó lại là chuyện mất đầu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vài ba câu nói, dọa Sở Đại nhân hít một ngụm khí lạnh, hỏi: "Làm ăn gì?"
Sở Phu nhân lén nhìn sắc mặt Sở Đại nhân, nửa ngày, mới nặn ra một chữ —— Muối.
Chữ "lậu" chưa kịp thốt ra, vang vọng trong lòng Sở Đại nhân, hết lần này đến lần khác, từ nhỏ đến lớn dần, suýt chút nữa đ.â.m ông ta thủng trăm ngàn lỗ!
Sở Đại nhân dùng đôi tay run rẩy, chỉ vào Sở Thư Diên, nửa ngày cũng không nói được chữ nào.
Sở Phu nhân gật đầu, khẳng định suy nghĩ của Sở Đại nhân.
Sở Đại nhân nhắm hai mắt lại, lại ngất xỉu!
Quản gia lập tức đỡ lấy cơ thể Sở Đại nhân, đưa ông ta vào trong nhà.
Sở Phu nhân đi đến bên cạnh Sở Thư Diên, run rẩy hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Sở Thư Diên dời ánh mắt khỏi người Từ Di nương, dứt khoát nhắm hai mắt lại, tiếp tục chìm vào hôn mê.
Từ Di nương được khiêng về Hồng Tụ Cư, Sở Mạn Nhi phái nha hoàn của mình đi chăm sóc, còn nàng ta thì túc trực ở Hạc Lai Cư, nói là chăm sóc phụ thân, thực chất là đợi Sở Thư Diên tỉnh lại.
Đại phu đến, trước tiên xử lý vết thương cho Sở Thư Diên, sau đó lại châm cứu cho Sở Đại nhân, cuối cùng mới đi xử lý các vấn đề sau khi sảy t.h.a.i cho Từ Di nương.
Sở Nguyệt Ly luôn túc trực bên cạnh, nhưng không hề có chút cảm giác tồn tại nào. Mùi m.á.u tanh nồng nặc khắp phòng, dường như đều không liên quan đến nàng. So với người Sở gia, nàng quan tâm Phong Cương đang ở đâu hơn, tại sao một ngày rồi chưa về?
Khi Sở Thư Diên tỉnh lại lần nữa, Sở Phu nhân đuổi Sở Nguyệt Ly đi.
Sở Nguyệt Ly không nói hai lời, nhấc chân bước đi.
Trong phòng, Sở Thư Diên yếu ớt đáp: "Tiền gia nuốt riêng số muối, ra tay với nhi t.ử. May mà, nhi t.ử... thoát được một kiếp."
Sở Đại nhân ném vỡ chén trà, tức giận không nhẹ, nghiến răng gầm lên: "Ngươi có biết không? Đây là chuyện lớn mất đầu đấy?! Sở phủ chúng ta, đều bị ngươi hại c.h.ế.t rồi!"
Sở Phu nhân nói: "Lão gia bớt giận." Bà ta chuyển lời nói với Sở Thư Diên, "Chỉ là bị Tiền phủ nuốt riêng, không phải là chuyện bị bại lộ?"
Sở Thư Diên suy nghĩ rồi đáp: "Nếu chuyện bị bại lộ, lúc này... chắc chắn sẽ không yên tĩnh như vậy."
Sở Phu nhân cuối cùng cũng yên tâm. Dù sao, bà ta cho rằng, dựa vào mối quan hệ giữa bà ta và Tiền Du Hành, số tiền này chắc chắn có thể đòi lại được.
Sở Đại nhân trầm giọng nói: "Tên già khốn kiếp Tiền Du Hành đó! Khinh người quá đáng!"
Sở Phu nhân gật đầu, sau đó lại nhíu mày nói: "Tại sao hắn lại ra tay tàn độc với Thư Diên như vậy?"
Sở Đại nhân đáp: "Còn không phải vì Nguyệt Ly lọt vào mắt xanh của Trưởng Công chúa, tiện nhân nhà hắn chỉ có thể đi làm bạn với thanh đăng sao! Hơn nữa, cho dù hắn g.i.ế.c Thư Diên, chúng ta còn có thể làm gì? Chẳng lẽ thật sự đi báo quan?! Loại chuyện này, nếu bị bại lộ, Sở phủ chúng ta sẽ mất đầu đấy!" Ông ta nhìn về phía Sở Thư Diên, "Đồ súc sinh! Sở phủ chúng ta, sắp bị ngươi hại c.h.ế.t rồi!"
Sở Thư Diên nói: "Phụ thân, chuyện này là mẫu thân..."
Sở Phu nhân đứng chếch phía sau Sở Đại nhân, hung hăng nhìn Sở Thư Diên, biểu cảm giống như lệ quỷ.
Sở Thư Diên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, nhưng trong lòng lại không ngừng trào dâng sát ý, suýt chút nữa dìm c.h.ế.t chính mình.