Sở Nguyệt Ly ra khỏi Sở Phủ, ngồi lên xe ngựa, đi thẳng đến tiêu cục.
Nàng đã có một thời gian không tới tiêu cục, trong lòng quả thực nhớ mong.
Sau khi Sở Nguyệt Ly đến tiêu cục, lật xem sổ sách, lại hỏi thăm một số việc, thấy mọi việc thuận lợi, trong lòng hơi an tâm. Lại lật xem một chút tin tức các nơi tổng hợp lại, tham chiếu những gì mình học được ở chỗ Tán Nhân, những tin tức nhìn như có cũng được mà không có cũng không sao này, liền trở nên thú vị. Sở Nguyệt Ly trong nháy mắt cảm thấy, mình giống như thiên nhãn nhìn trộm sự riêng tư của tất cả mọi người.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lúc này, có người thông truyền, nói có một nữ t.ử tự xưng là tỳ nữ của Sở Nguyệt Ly, muốn gặp nàng.
Sở Nguyệt Ly nhớ tới nữ t.ử trong miệng Đa Bảo, không biết có phải cùng một người hay không, nhưng vẫn cho người vào gặp một lần.
Người tới mặc một thân váy áo bình thường, nhưng giặt đến sạch sẽ. Nàng ta tháo mũ rèm xuống, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, nhún gối thi lễ, nói: "Tam tiểu thư, biệt lai vô dưỡng."
Sở Nguyệt Ly cười nói: "Quy Như, biệt lai vô dưỡng."
Quy Như siết c.h.ặ.t mũ rèm trong tay, cứng đờ mặt nói: "Tam tiểu thư đáp ứng nô tỳ lấy văn tự bán mình về, trước mắt những nha dịch kia ngày nào cũng đi khắp nơi tìm người hỏi chuyện, nô tỳ... Trong lòng hoảng sợ bất an, không thể không tới tìm Tam tiểu thư."
Sở Nguyệt Ly gật đầu, nói: "Việc này là ta sơ suất, bận quá quên mất. Ngươi cứ chờ, không quá ba ngày, ta lấy văn tự bán mình đến cho ngươi."
Quy Như lộ vẻ vui mừng, hỏi: "Quả thật?"
Sở Nguyệt Ly tính tình tốt nói: "Lại tin ta một lần nữa, thế nào?"
Quy Như hơi ngẩn ra, đ.á.n.h giá lại Sở Nguyệt Ly một lần, nói: "Nhiều ngày không gặp, dung mạo tiểu thư càng hơn xưa, khí độ càng thêm bất phàm."
Sở Nguyệt Ly thỉnh thoảng soi gương, cũng cảm thấy mình dường như trở nên càng ngày càng ưa nhìn. Trước kia, nàng giống như một đạo diễm sắc, vô cùng ch.ói mắt, mà nay, lại giống như viên Bích Lạc Định Nhan Châu kia, lượn lờ thất thải hoa quang như sương mỏng, khiến người ta không thể liếc mắt một cái nhìn thấu. Hơn nữa, học thức khiến nàng càng thêm tự tin, trầm ổn. Cái gọi là phúc hữu thi thư khí tự hoa, xác thực không thể khinh thường.
Sở Nguyệt Ly mỉm cười nói: "Nhiều ngày không gặp, ngươi khôi phục thế nào?"
Quy Như đáp: "Tạ tiểu thư quan tâm. Thân thể đã không còn đáng ngại, chỉ là... Chỉ là nơm nớp lo sợ, trong lòng hoang mang lo sợ không yên."
Sở Nguyệt Ly nói: "Ngươi nếu sợ hãi bị bắt, cứ ở lại tiêu cục này của ta trước. Chỉ có một điều, nơi này đều là hán t.ử thô kệch, chỉ sợ ngươi ở bất tiện."
Mắt Quy Như lại sáng lên, lập tức gật đầu nói: "Được được, ta liền ở lại nơi này." Hơi ngừng một chút, "Tiểu thư, nô tỳ có thể để bà bà tới cùng ở không?"
Sở Nguyệt Ly hỏi: "Bà bà nào?"
Quy Như đáp: "Chính là Vu bà t.ử mà Hồng Tiêu tìm đến chăm sóc nô tỳ. Ngày đến rồi, bà ấy vốn nên rời đi. Nhưng bà ấy thấy ta cô khổ không nơi nương tựa, lại... Lại không có chỗ đi, liền thu lưu ta đến nhà bà ấy ở. Như thế, nô tỳ mới tránh thoát quan phủ lục soát. Những ngày này, thân thể bà bà không tốt, nô tỳ không yên lòng để bà ấy một mình ở nhà. Hơn nữa... Bà bà không có tiền nộp thuê nhà, chủ nhà lại tới đuổi người. Nô tỳ vốn định ra ngoài làm chút gì đó, kiếm chút tiền đồng nuôi gia đình sống qua ngày, lại không chịu nổi tra hỏi, chỉ sợ bị bắt lại. Ngày tháng này quả thực không sống nổi nữa..." Bịch một tiếng quỳ xuống, "Xin tiểu thư thành toàn. Nô tỳ biết giặt quần áo nấu cơm, bà bà cũng là người cần cù, chờ thân thể tốt lên, nhất định hầu hạ tiểu thư thật tốt."
Sở Nguyệt Ly đ.á.n.h giá Quy Như một cái, nói: "Nơi này của ta không thu người vô dụng. Ngươi tới có thể, bà bà kia của ngươi, không được."
Quy Như cứng đờ, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, hung hăng c.ắ.n môi dưới, suy tư mãi, cuối cùng nói: "Vậy nô tỳ vẫn là tạm thời ở nhà bà bà. Ba ngày sau, lại đến tìm tiểu thư." Dập đầu một cái, đứng dậy, liền muốn đi.
Sở Nguyệt Ly nói: "Quy Như, ngươi sai rồi."
Quy Như đứng lại, theo bản năng hỏi: "Nô tỳ sai ở đâu?"
Sở Nguyệt Ly nói: "Nếu ngươi thật sự gặp phải người hà khắc giống như ta, nên cầu ổn định, vượt qua cửa ải khó khăn rồi nói sau. Ngươi làm công ở chỗ này, nên đòi tiền tháng với ta, sau đó cầm tiền tháng đi chăm sóc Vu Bà Bà, chứ không phải làm việc theo cảm tính, cùng bà ấy buộc chung một chỗ lưu lạc đầu đường."
Quy Như nhìn Sở Nguyệt Ly, vành mắt liền đỏ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Nguyệt Ly đứng dậy, đi tới trước mặt Quy Như, nói: "Việc này trách ta, đã đáp ứng ngươi, lại không sớm giải quyết nỗi lo về sau cho ngươi. Ngươi đi đón Vu Bà Bà tới trước, an bài tốt." Ấn tượng của Sở Nguyệt Ly đối với Vu bà t.ử kia không tệ. Bà t.ử kia không nói nhiều, lại là một bà t.ử sạch sẽ tay chân cần cù.
Quy Như lần nữa quỳ xuống đất, dập đầu cho Sở Nguyệt Ly một cái, nghẹn ngào nói: "Tạ tiểu thư."
Sở Nguyệt Ly cao giọng nói: "Vương Lỗ, cho người đ.á.n.h một chiếc xe ngựa, đi cùng Quy Như."
Vương Lỗ đáp: "Nặc!"
Sau khi Quy Như rời đi, Sở Nguyệt Ly cân nhắc một chút, liền dẹp đường hồi phủ.
Phong Cương đ.á.n.h xe ngựa, tự mình hộ tống.
Sở Nguyệt Ly cảm thấy gần đây Phong Cương có chút quái dị, cũng không giống như ngày xưa thân cận mình, vì thế ngồi ở bên cạnh hắn, nói chuyện phiếm: "Phong Cương, sao ngươi không nói chuyện với ta?"
Miệng Phong Cương hơi động, lại ngậm lại.
Sở Nguyệt Ly nói: "Là không muốn nói chuyện, hay là có tâm sự? Hoặc là chỗ nào không thoải mái?"
Phong Cương nhìn Sở Nguyệt Ly, lắc đầu, vung roi, đ.á.n.h xe ngựa.
Sở Nguyệt Ly không hiểu rõ tâm tư Phong Cương lắm, chỉ có thể thôi.
Về đến phủ, Phong Cương nhìn Sở Nguyệt Ly một cái xong, đ.á.n.h xe ngựa rời đi, ngay cả tiếng ngao ô cũng không để lại, Sở Nguyệt Ly lập tức cảm thấy có chút mất mát.
Nàng đi tới Hạc Lai Cư, đang chuẩn bị tìm cách tiếp xúc với Sở Trân Chu, không ngờ, Sở Trân Chu thế mà lại đang ở trong Hạc Lai Cư.
Sở Trân Chu nói: "Tam muội muội tới thật đúng lúc. Cô em chồng nhà ta muốn gả xa, của hồi môn trong phủ chuẩn bị không ít, cầm lại không tiện. Không cầm, lại sợ mất phô trương. Mẹ chồng nói, Tung Giới Tiêu Cục danh tiếng không tệ, muội lại là người một nhà, chi bằng nhờ muội giúp đi một chuyến tiêu, đưa của hồi môn qua đó."
Sở Nguyệt Ly vốn là không muốn có bất kỳ lui tới làm ăn gì với Sở Trân Chu, nhưng nay lại khác, quả thực là buồn ngủ gặp chiếu manh. Có điều, nàng vẫn hơi tỏ vẻ do dự sau đó mới đáp: "Không biết đưa đi đâu? Có bao nhiêu đồ vật?"
Sở Trân Chu nói: "Cái này ta cũng nói không rõ, muội cứ theo ta về phủ xem một chút đi."
Sở Nguyệt Ly đang có ý này, vì thế gật đầu đáp ứng: "Được."
Sở Trân Chu nói với Sở Phu Nhân: "Mẫu thân, vậy con và Tam muội muội về phủ trước đây."
Sở Phu Nhân khẽ gật đầu, đồng ý hai người rời đi.
Sở Nguyệt Ly cho người đi nói với Hồng Tiêu một tiếng, liền cùng Sở Trân Chu lên xe ngựa.
Trên xe ngựa, hai người trước là đều không nói gì. Qua nửa ngày, Sở Trân Chu mới mở miệng nói: "Thị phi ân oán trước kia, ta cũng không muốn nói nhiều. Muội và ta tuy là tỷ muội, lại cũng không thân thiết. Ta vốn là coi thường muội, nhưng hiện tại xem ra, muội lại là người có bản lĩnh nhất trong các tỷ muội trong phủ."
Lời của Sở Trân Chu khiến Sở Nguyệt Ly khá kinh ngạc, dù sao, Sở Trân Chu những năm này ở Sở Phủ có thể nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, xưa nay đều là người nói một câu là xong, lại có ai từng thấy nàng ta cầu hòa?
Nói thật, Sở Nguyệt Ly không tin Sở Trân Chu là thật tâm cầu hòa, có điều vẫn thuận theo lời nàng ta nói: "Giữa tỷ muội, vốn cũng không có xung đột lợi hại gì. Trước kia đều là va chạm nhỏ, không cần để ý là được. Đường sau này còn dài, lý ra nên chiếu cố lẫn nhau mới phải."
Sở Trân Chu nắm lấy tay Sở Nguyệt Ly, nhẹ nhàng nhéo nhéo, cười nói: "Tam muội muội cũng không phải nữ t.ử bình thường, tâm ức cũng như trượng phu. Tỷ muội chúng ta, nhất định phải ở chung thật tốt."
Sở Nguyệt Ly cười tươi như hoa.