Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 499: Hồng Nhân Đại Yến



 

Hiện nay, câu chuyện được truyền tụng nhiều nhất khắp Đế Kinh, chính là việc Tam tiểu thư Sở gia - Nguyệt Ly trong cuộc cá cược săn thú, lấy mười vạn lượng bạc làm tiền cược, trong tình cảnh tay không tấc sắt, dốc sức chiến đấu với hai con báo gấm, thắng được gần ba trăm vạn lượng bạc!

 

Ba trăm vạn lượng?! Đó rốt cuộc là một con số khổng lồ đến mức nào?! Đừng nói là một đời xa hoa lãng phí, chìm đắm trong t.ửu sắc, cho dù là mười đời, cũng chưa chắc đã tiêu hết!

 

Có kẻ đỏ mắt ghen tị, thẳng thừng nói nàng gặp may cứt ch.ó. Nhưng, phần lớn mọi người, lại là kính phục! Chỉ vì, Sở Nguyệt Ly từng nói, số bạc này dùng để cứu trợ thiên tai!

 

Một nữ t.ử, dám tay không xé xác hai con báo gấm, chỉ vì mang lại cơ hội sống sót cho những người dân lưu ly thất sở, nhà cửa tan hoang, chuyện này, đã không còn là hai chữ thiện tâm có thể diễn giải, mà là tình yêu thương rộng lớn của nhân loại!

 

Nhất thời, đám văn nhân mặc khách thi nhau dùng ngòi b.út ca ngợi đại nhân đại nghĩa của Sở Nguyệt Ly, còn có kẻ giỏi hội họa, vẽ ra bức tranh Sở Nguyệt Ly dũng cảm chiến đấu với hai con báo gấm, lại có thể bán được mười lượng bạc một bức!

 

Những lời đồn đại bất lợi về Sở Nguyệt Ly, trong chốc lát bị nghiền nát bấy. Những kẻ nói nàng ép c.h.ế.t Sở Liên Ảnh, đổi thành Sở Liên Ảnh độc ác vô cùng, gieo gió gặt bão. Những kẻ nói nàng không hiếu thuận với phụ mẫu, cũng đổi thành nàng mang chí lớn chim hồng hộc, khác hẳn với đám nữ t.ử chốn hậu viện chỉ biết đấu đá tâm cơ; những kẻ nói nàng xuất đầu lộ diện, hành vi không đoan chính, đều đổi thành vì quyên góp bạc cho vùng lũ lụt, đã không còn màng đến thân thể nữ nhi yếu đuối. Đây chính là, đại ái!

 

Tất nhiên, cũng có vài kẻ buông lời châm chọc, chỉ là những âm thanh đó bị dập tắt ngày càng nhỏ, cuối cùng ngay cả nhắc đến cũng không dám, chỉ sợ bị người ta dùng nước bọt dìm c.h.ế.t.

 

Sở Phủ vốn dĩ vắng vẻ như chùa bà Đanh, đột nhiên trở nên tấp nập xe ngựa.

 

Văn nhân dùng thi ca mời Sở Nguyệt Ly thưởng thức, ca giả cất cao giọng hát thanh xướng cho Sở Nguyệt Ly nghe, họa sư dâng lên bức họa bày tỏ lòng ngưỡng mộ, gia đình quan lại gửi thiếp bái phỏng, muốn mời Sở Nguyệt Ly cùng đi ngắm hoa. Những người muốn kết giao tỷ muội với Sở Nguyệt Ly, trong chớp mắt nhiều như lông bò.

 

Người nhà họ Sở ghen tị đến đỏ cả mắt, nhưng cũng cười đến mức mặt suýt cứng đờ. Dẫu sao, lợi ích dâng tận cửa, ai lấy mà chẳng là lấy. Sở Nguyệt Ly không cần, bọn họ cần!

 

Nhưng, Sở Nguyệt Ly lại phái Hồng Tiêu ra, cất cao giọng nói: "Tiểu thư nhà ta nói, nàng thân mang trọng thương, không tiện gặp chư vị, chư vị cũng không cần chờ đợi ở đây, nghe gió đợi mưa. Đại Yến không chỉ có một nơi Độ Giang bị thủy hoạn, cũng tuyệt đối không chỉ có một Sở Nguyệt Ly. Văn nhân nên lấy b.út làm kiếm, khích lệ sĩ khí. Võ giả chiến t.ử sa trường, lý ra phải có người kế tục! Chư vị, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm, thiên hạ vi công, tình yêu có thể đại đồng. Xin mọi người mang theo lễ vật, về cho."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Một phen lời nói, như thể hồ đồ quán đỉnh, khiến bao nhiêu văn nhân hổ thẹn, khiến bao nhiêu võ giả rơi lệ, khiến vô số người bình thường trong lòng xúc động.

 

Những lời này của Sở Nguyệt Ly, giống như mượn gió làm cánh, nhanh ch.óng bay khắp toàn bộ Đại Yến, nhưng lại không bay vào tai Bạch Vân Gian. Hắn chìm trong hôn mê, mãi vẫn chưa tỉnh lại.

 

Sở Nguyệt Ly sau khi biết được tin này, gắng gượng xuống giường, trong đêm tối, lén lút đi thăm hắn.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, thấp giọng nói: "Vân Gian, ta vốn ích kỷ tư lợi, chỉ có bạc mới khiến ta an tâm. Nhưng nay, ta nguyện vứt bỏ toàn bộ gia tài, tạo thế vì danh, để ta có thể bước về phía chàng, để cùng chàng thực hiện thiên hạ đại đồng! Chàng không thể cứ ngủ mãi, để một mình ta liều mạng." Nước mắt từ khóe mắt lăn dài, rơi xuống tay Bạch Vân Gian, nhưng không đổi lại được việc hắn đưa tay lau đi vệt lệ cho nàng.

 

Sở Nguyệt Ly nâng tay Bạch Vân Gian lên, hôn đi giọt nước mắt ấy, nói: "Trước đây ta bị thương, đều là chàng đích thân băng bó vết thương cho ta, nay ta đầy mình thương tích, đau thấu tâm can, chàng lại tham ngủ không thèm quản ta."

 

Sở Nguyệt Ly đứng dậy, cúi người, đặt một nụ hôn lên môi Bạch Vân Gian, nỉ non: "Vân Gian, chàng phải đợi ta, đợi ta từng bước đi về phía chàng, sánh vai cùng chàng." Nàng đứng thẳng lưng lên, "Trước lúc đó, chàng bắt buộc phải tỉnh lại, bước về phía ta. Không lấy ra thành ý, làm sao đổi lấy sự nhất tâm nhất ý của ta?!" Nàng hít sâu một hơi, "Ta nhất định sẽ cứu tỉnh chàng, không cho phép chàng lùi bước."

 

Sở Nguyệt Ly cài c.h.ặ.t áo choàng, kiên quyết bước vào trong bóng tối.

 

Đã hạ độc, ắt có t.h.u.ố.c giải. Chỉ mong Phong Cương và Giáp Hành có thể thuận lợi, mang về bằng chứng, chỉ dẫn phương hướng cho nàng.

 

Bất luận là kẻ nào hạ độc hãm hại Bạch Vân Gian, đều... g.i.ế.c không tha!

 

Đời này, Bạch Vân Gian chính là giới hạn cuối cùng mà nàng không thể chạm vào, tất cả những kẻ dám giẫm đạp lên, nhất định phải tiễn chúng đi luân hồi. Đời này, không gặp lại.

 

Sở Nguyệt Ly trở về Sở Phủ, Thích Bất Nhiên lặng lẽ xuất hiện, giống như một cọng cỏ đuôi ch.ó, xoay quanh sau lưng nàng.

 

Sở Nguyệt Ly nằm sấp lại trên giường, nói: "Ngày xuất thành, cảm ơn ngươi." Ngày xuất thành, nàng vội vã đi cứu Bạch Vân Gian, lại bị Võ Trọng cản trở, may mà Thích Bất Nhiên thu hút sự chú ý của người khác, nàng mới có thể thuận lợi ra khỏi thành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thích Bất Nhiên bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi bên mép giường, nói: "Không có chi, ta đã sớm muốn đ.á.n.h tên hộ vệ trưởng đó rồi." Hắn móc ra một lọ sứ nhỏ, "Nghe nói ngươi bị thương, ta mang cho ngươi chút t.h.u.ố.c."

 

Sở Nguyệt Ly nhìn Thích Bất Nhiên, khóe môi cong lên, mỉm cười. Nàng ngồi dậy, cởi áo ngoài, chỉ mặc độc một chiếc yếm, để lộ tấm lưng chi chít vết thương.

 

Thích Bất Nhiên nói: "Vết thương rất nhiều, chút t.h.u.ố.c này không đủ dùng, ta bôi t.h.u.ố.c vào chỗ bị thương nặng trước."

 

Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.

 

Thích Bất Nhiên cẩn thận rắc bột t.h.u.ố.c lên vết thương của Sở Nguyệt Ly.

 

Sở Nguyệt Ly hỏi: "Ngươi không sợ độc, lại am hiểu độc d.ư.ợ.c, có biết Bạch Vân Gian trúng độc gì không?"

 

Thích Bất Nhiên đáp: "Ta phải xem thử."

 

Sở Nguyệt Ly lập tức mở mắt ra, trong mắt ánh lên tia sáng hy vọng, nàng xoay người, nắm c.h.ặ.t cổ tay Thích Bất Nhiên, nói: "Bây giờ đi xem ngay."

 

Thích Bất Nhiên nói: "Một mình ta đi là được." Hơi ngừng lại, "Ngươi đưa một tín vật đi."

 

Sở Nguyệt Ly lấy cây trâm Dạ Minh Châu ra, giao cho Thích Bất Nhiên.

 

Thích Bất Nhiên hỏi: "Trên này sao còn bọc vải đen?" Vừa nói, hắn vừa gỡ từng lớp vải đen quấn quanh Dạ Minh Châu xuống.

 

Sở Nguyệt Ly sốt ruột, nói: "Bên trong bọc Dạ Minh Châu, không muốn bị người ta nhìn thấy. Ngươi mau đi đi."

 

Thích Bất Nhiên gật đầu, cất cây trâm mới gỡ được một nửa lớp vải đen đi, nhét vào trong chiếc túi thơm màu đen dày cộm, lặng lẽ rời khỏi T.ử Đằng Các.

 

Sở Nguyệt Ly tràn đầy mong đợi, mỏi mắt chờ mong, kết quả lại không đợi được Thích Bất Nhiên trở về.

 

Thích Bất Nhiên sau khi rời khỏi T.ử Đằng Các, một mạch đi đến phủ đệ của Bạch Vân Gian, đang định lẻn vào, lại thật trùng hợp chạm trán với Hoàng thượng lại một lần nữa vi hành xuất cung.

 

Cho dù Thích Bất Nhiên không có ý định ám sát Hoàng thượng, nhưng hắn một thân hắc y, mặt bịt vải đen, nhìn thế nào cũng không giống như đến để du sơn ngoạn thủy.

 

Ánh mắt Hoàng thượng và Thích Bất Nhiên vừa chạm nhau, đã nghe có người hét lớn: "Bảo vệ thánh giá! Bắt thích khách!"

 

Thích Bất Nhiên quay đầu bỏ chạy, Đào công công lại vung phất trần, quất thẳng tới.

 

Thích Bất Nhiên chịu một đòn, thân thể lảo đảo, từ trên đầu tường rơi xuống đất, kết quả... cây trâm Dạ Minh Châu cũng lăn lóc xuống đất, qua khe hở của lớp vải đen, tỏa ra từng chùm ánh sáng rực rỡ!

 

Thích Bất Nhiên vươn tay, chộp lấy cây trâm.

 

Đào công công một chân giẫm lên dải vải đen, chân kia đá về phía Thích Bất Nhiên.

 

Thích Bất Nhiên vì cây trâm của Sở Nguyệt Ly, sống c.h.ế.t chịu một cú đá, nắm c.h.ặ.t cây trâm Dạ Minh Châu, nhanh ch.óng tẩu thoát.

 

Đào công công vung tay lên, lập tức có người đuổi theo.