Sở Nguyệt Ly ngẩng đầu, uống cạn ly nước vào bụng, lúc này mới cảm giác được một tia dị thường, thế là mở một con mắt, nhìn về phía người tới...
Vừa nhìn cái này, đúng là kinh tâm động phách a!
Nếu là trước kia, Sở Nguyệt Ly không biết Đào công công chính là thanh đao săn g.i.ế.c người xuyên không của Hoàng thượng, còn có thể thản nhiên xử chi, nhưng hôm nay, chột dạ nha! Nhất là, vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy hắn đứng trước mặt mình, loại cảm giác kinh dị đó quả thực sẽ khiến người ta có một loạt phản ứng theo bản năng.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Thế là, Sở Nguyệt Ly một tay chống giường, dùng hai chân thay phiên nhau đạp mạnh ra ngoài!
Đào công công không ngờ Sở Nguyệt Ly sẽ đột nhiên động thủ, quả thực bị đá trúng một cái rắn chắc.
Vội ổn định thân hình, giơ tay vỗ về phía Sở Nguyệt Ly, kết quả... một tay vỗ vào chỗ mềm mại.
Đôi mắt Sở Nguyệt Ly co rụt lại, thuận tay vớ lấy bình hoa đặt trên bàn, nhắm ngay đầu Đào công công đập xuống!
Đào công công dùng cánh tay đỡ, chỉ nghe loảng xoảng một tiếng, bình hoa vỡ tan tành.
Sở Nguyệt Ly một cước đá ra, trực tiếp đá Đào công công văng vào cánh cửa.
Cánh cửa có vẻ không chắc chắn lắm, Đào công công trực tiếp phá cửa bay ra, gây ra động tĩnh rất lớn.
Bóng dáng Sở Nguyệt Ly chợt lóe lên ở cửa, bộ dáng giống như bị người ta "làm nhục" kia, quả thực khiến tất cả thái giám đều trừng lớn mắt, lại vội cúi đầu xuống, coi như mình cái gì cũng chưa nhìn rõ.
Đại thái giám Triệu Phong vội tiến lên hai bước, đỡ lấy Đào công công, bộ dáng vô cùng quan tâm, nói: "Công công có sao không? Sở Nguyệt Ly kia quả thực làm càn, lại dám phản kháng công công..."
"Bốp!" Đào công công tát một cái, trực tiếp tát Đại thái giám Triệu Phong sang một bên hóng mát.
Đại thái giám Triệu Phong bò dậy từ dưới đất, thuận thế quỳ trên mặt đất, cũng không dám nhìn Đào công công.
Đào công công dùng ánh mắt quét qua trên người mọi người, thấy tất cả mọi người đều cúi đầu không nói, lúc này mới phủi một cái y bào bị đá nhăn nhúm, lần nữa đi vào trong phòng.
Đa Nhãn và Bát Chỉ phân biệt thu hồi ánh mắt từ cửa sổ của mình, trong lòng lại đều có chút không bình tĩnh.
Trong phòng, sau khi Sở Nguyệt Ly đá Đào công công ra khỏi cửa, nhanh ch.óng liếc nhìn sân một cái, nhìn thấy rất nhiều tiểu thái giám, trong lòng hơi an tâm. Theo nàng biết, nếu Đào công công muốn g.i.ế.c người xuyên không, nhất định sẽ âm thầm động thủ, sẽ không gióng trống khua chiêng như vậy. Xem ra, là chuyện khác phát sinh. Căn bản không cần suy nghĩ, Sở Nguyệt Ly liền biết, chuyện phát sinh trên người Thích Bất Nhiên. Kiêu Ất nói với nàng, Thích Bất Nhiên xác thực đã đi Vương phủ, kết quả đứa trẻ xui xẻo kia, lại đụng phải Hoàng thượng. Haiz... Chuyện phiền lòng nhất là, cây trâm của nàng còn bị Đào công công nhìn thấy. Nghĩ đến, hôm nay Đào công công đại giá quang lâm, hơn phân nửa là vì việc này. Nếu là trước kia, g.i.ế.c hai người, cũng sẽ không kinh động Đào công công. Hiện tại đa sự chi thu, Vân Gian gặp thích khách, Thích Bất Nhiên lại chạm mặt Hoàng thượng, cũng không biết những tư liệu này trong bụng Đào công công đã xây dựng nên câu chuyện quỷ quyệt như thế nào.
Sở Nguyệt Ly nhanh ch.óng mặc váy áo, nhưng chưa kịp xỏ giày tất, Đào công công đã vào phòng, dùng mắt quét Sở Nguyệt Ly một cái, nói: "Sức chân của Sở tiểu thư không nhỏ a, suýt chút nữa đá c.h.ế.t tạp gia."
Sở Nguyệt Ly đi chân trần trên mặt đất, bên chân đều là mảnh vỡ bình hoa sắc bén. Nàng thi lễ, quy củ nói: "Có nhiều mạo phạm, Đào công công đại nhân đại lượng, đừng so đo." Ngẩng đầu, nhìn về phía Đào công công, ánh mắt bất thiện, "Nhưng mà, công công tiến vào khuê phòng nữ t.ử, chưa bao giờ gõ cửa? Thói quen này dưỡng thành từ lúc nào?" Nhón mũi chân, đá chân, giẫm lên mặt ghế, sau đó đưa tay về phía Đào công công.
Đào công công tiến lên, vươn tay, để Sở Nguyệt Ly mượn lực lượng của mình, giẫm lên ghế. Hắn nói: "Hôm nay vừa định thành thói quen, liền bị Sở tiểu thư đá nát rồi." Liếc mắt nhìn Sở Nguyệt Ly, "Sở tiểu thư khi nghỉ ngơi, cũng chứa đầy sát khí, quả nhiên không giống người thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Nguyệt Ly xoay mũi chân, xoay nửa vòng trên ghế, ngồi xuống, nói: "Trong mơ đang cùng một con súc sinh c.h.é.m g.i.ế.c, mở mắt ra nhìn thấy một mảng trắng lóa, đây không phải... mắt kém rồi."
Đào công công ngồi trên ghế, móc khăn tay ra, lau lau bàn tay vừa rồi dùng để đỡ Sở Nguyệt Ly, nói: "Nghe nói Sở tiểu thư thuở nhỏ đầu óc không rõ ràng, không ngờ, sau khi khôi phục như thường, vũ lực này lại trở nên cường đại như thế. A..." Cất khăn tay, lấy ra hộp phấn, bôi lên tay.
Sở Nguyệt Ly nhìn về phía Đào công công, cười tủm tỉm nói: "Đào công công chẳng lẽ chưa nghe nói qua, ông trời thương kẻ ngốc. Ta từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn có chút sức lực. Cha dượng ngược đãi ta, không cho cơm ăn, ta liền đ.á.n.h thỏ rừng. Nếu không có chút bản lĩnh này, Đào công công cũng không gặp được ta còn sống."
Đào công công cười ha ha một tiếng, nói: "Ông trời thương kẻ ngốc? Vì sao tạp gia cảm thấy, ông trời bắt nạt kẻ ngốc nhỉ?"
Sở Nguyệt Ly lộ ra biểu tình ngây ngô, hỏi: "Sao thế? Ông trời bắt nạt ngài rồi?"
Đào công công nhìn Sở Nguyệt Ly, chậm rãi nhếch khóe môi cười.
Sở Nguyệt Ly yên lặng giơ lên tấm gương đồng vừa cầm trong tay, nhắm ngay mặt Đào công công.
Đào công công nhìn mình trong gương đồng, thần sắc có như vậy trong nháy mắt bực bội, lông mày cũng theo đó nhíu lại một cái, nhưng lại lập tức khôi phục như thường, một phen rút đi gương đồng, thuận tay ném xuống đất, nói: "Sở tiểu thư chú ý lời nói việc làm, tạp gia không dễ nói chuyện như vậy."
Sở Nguyệt Ly ngoan ngoãn đáp: "Dạ."
Đào công công nói: "Sở tiểu thư chẳng lẽ không tò mò, tạp gia vì sao tới tìm ngươi nói chuyện?"
Sở Nguyệt Ly ánh mắt rực rỡ hỏi: "Là bởi vì Hoàng thượng biết ta quyên tặng gần ba trăm vạn lượng bạc, bảo Đào công công tới khen ngợi ta sao?"
Đào công công: "..."
Sở Nguyệt Ly trong lòng cười nở hoa, trên mặt lại từng bước ép sát, lại ra vẻ có chuyện lạ hỏi: "Có phải ban thưởng thứ gì, có thể làm rạng rỡ tổ tông, lưu truyền thiên cổ?"
Đào công công nói: "Sở tiểu thư ôm chí lớn trong lòng, tay không vật lộn với hai con súc sinh, lại nói ra một phen lời lẽ đại nghĩa lẫm nhiên như vậy, sao còn để ý những ban thưởng kia?"
Sở Nguyệt Ly biết lời của Đào công công là từng bước đào hố, trong lòng cực kỳ cảnh giác, trên mặt lại cười hì hì nói: "Đào công công lời này hỏi đúng trọng điểm rồi. Ta tuy có lòng lương thiện, hy vọng thủy hoạn được trị lý, nhà cửa được cứu trợ, nhưng cũng hy vọng bản thân ngày sau có người che chở. Nếu được Hoàng thượng tán thưởng, ta cũng có thể sống tốt qua ngày không phải sao. Đào công công, ngài nói xem, chút tư tâm này của ta, có quá phận không?"
Đào công công nói: "Dùng hai trăm tám mươi bảy vạn lượng bạc trắng, đổi một sự che chở, ngược lại cũng không có gì đáng trách."
Sở Nguyệt Ly cười nói: "Nghe lời Đào công công, ta cũng yên tâm rồi." Hơi dừng lại, "Vậy Đào công công tới đây, là vì chuyện gì? Nếu nói muốn xem một bức hải đường xuân thụy đồ, ta lại là không tin."
Đào công công lại dặm thêm chút phấn cho mình, lúc này mới nói: "Mấy ngày trước, Hoàng thượng gặp thích khách, trong tay thích khách cầm một vật, tạp gia nhìn thấy có chút quen mắt."
Sở Nguyệt Ly phát hiện, Đào công công nói chuyện nhìn như âm dương quái khí, kỳ thực đặc biệt.