Cố Cửu Tiêu gật gật đầu, lại nói: "Hàm Hàm à, nhân tâm bất cổ a, đừng nói bạc cho mượn khó đòi lại, ngay cả màu sắc tâm can của người bên cạnh, cũng nhìn không rõ nha."
Tim Triệu Bất Ngữ chùng xuống, lờ mờ có dự cảm chẳng lành, khẽ rũ mắt, nói: "Vậy thì không làm phiền Cửu gia nữa." Nói xong, liền đi ra ngoài.
Cố Cửu Tiêu tiếp tục ngắm trăng, miệng lại nói: "Đứng lại."
Triệu Bất Ngữ đứng lại, tim chìm xuống đáy.
Cố Cửu Tiêu chậm rãi nói: "Gia mấy ngày nay luôn nghĩ về một chuyện. Ngươi nói xem, hôm đó tên thọt họ Bạch muốn xuất thành, Sở Nguyệt Ly đến Tây T.ử Lâu ăn bánh ngọt, nói vài lời tuyệt tình, làm gia tức ngất xỉu. Sau đó, gia bảo ngươi đi đuổi theo Sở Nguyệt Ly, ngươi không đi. Gia liền bảo Võ Trọng đi đuổi. Võ Trọng trở về, nói hắn đã chặn được Sở Nguyệt Ly, muốn cản nàng lại, Sở Nguyệt Ly lại vì muốn xuất thành, mà động d.a.o với hắn. Sau đó nữa, có một hắc y nhân giống như thích khách, dùng đá ném hắn, dụ hắn chạy đi, lúc này mới để Sở Nguyệt Ly đắc thủ, ra khỏi thành." Hắn cười ha hả, quay đầu nhìn Triệu Bất Ngữ, "Hàm Hàm, ngươi có biết Võ Trọng chặn được Sở Nguyệt Ly ở đâu không?"
Triệu Bất Ngữ thừa hiểu, Cố Cửu Tiêu chưa bao giờ là một kẻ ngốc. Hắn chỉ là, gặp chuyện tình cảm thì trí tuệ bị che mờ. Đây là mệnh của hắn, không ai nói rõ được tại sao lại như vậy. Nhưng khi hắn bình tĩnh lại, sao có thể không nghĩ thông suốt nội tình trong đó? Trưởng Công chúa luôn cho rằng Cố Cửu Tiêu mang tâm tính trẻ con, nào ngờ, đứa trẻ này không những tinh minh, mà còn giỏi quản lý tài sản. Những năm qua, không ai rõ hơn hắn, Cố Cửu Tiêu rốt cuộc đã tích lũy được bao nhiêu tài phú.
Triệu Bất Ngữ biết giấu giếm cũng vô ích, nhưng lại khó mở miệng.
Cố Cửu Tiêu thu hồi ánh mắt, dùng ngón tay nhẹ nhàng miết dọc theo khung cửa sổ, nói: "Hắn chặn được A Ly ở Thạch Nhĩ Lộ. Ngươi nói xem, kỳ lạ biết bao. A Ly rõ ràng là đi tiễn tên thọt họ Bạch, tại sao lại phải vòng về Thạch Nhĩ Lộ, sau đó mới thúc ngựa lao ra cổng thành? A Ly ngốc sao? Nàng chẳng lẽ không nên sau khi rời khỏi Tây T.ử Lâu, tìm một vị trí gần đó, chờ tiễn tên thọt họ Bạch sao?" Hắn phì cười, "Hàm Hàm, gia mới là kẻ ngốc đó."
Sắc mặt Triệu Bất Ngữ vô cùng khó coi, cuối cùng quỳ một gối xuống đất, nói: "Chuyện này là do Trưởng Công chúa và Đào công công hợp mưu mà thành, để một người dịch dung thành dáng vẻ của Sở tiểu thư, người kia bắt chước giọng nói của Sở tiểu thư, khiến Cửu gia hoàn toàn thất vọng về Sở tiểu thư..."
Cố Cửu Tiêu nện một quyền xuống bàn, phát ra một tiếng "rầm", nói: "Còn ngươi thì sao?! Ngươi lại làm gì?!" Hắn trừng đôi mắt vằn tia m.á.u, trầm giọng nói, "Ngươi cùng bọn họ, hùa nhau lừa gạt tên ngốc là ta?! Nếu ta có chút não, đã không nên đối xử với A Ly như vậy!" Hắn đứng phắt dậy, giơ hai tay lên, "Là ta dùng đôi bàn tay này, đẩy nàng vào Tây Lâm Thú Liệp Trường! Là ta!" Những tia m.á.u đỏ trong mắt nhanh ch.óng lan rộng, hai hốc mắt rưng rưng một tầng lệ mỏng, thoạt nhìn, tựa như sắp chảy ra những giọt huyết lệ, đó là sự hận thù và tự trách vô tận của hắn.
Triệu Bất Ngữ muốn biện minh cho mình vài câu, nhưng lại cảm thấy bất luận mình nói gì, đối với Cố Cửu Tiêu mà nói, đều là một sự phản bội. Nếu không phải hắn bị Trưởng Công chúa nắm thóp, cũng không đến mức khiến Cố Cửu Tiêu đau đớn vì tình như vậy.
Cố Cửu Tiêu vung tay, dùng sức hất tung chiếc bàn, gầm lên: "Giữa ta và ngươi, lẽ nào chỉ là quan hệ chủ tớ tầm thường sao!? Triệu Bất Ngữ, gia luôn coi ngươi là bằng hữu duy nhất của mình!"
Mũi Triệu Bất Ngữ cay xè, hốc mắt đỏ hoe. Môi hắn run rẩy, nhưng không thốt nên lời. Bởi vì, hắn đã không còn tư cách để nói, hắn cũng coi Cố Cửu Tiêu là bằng hữu duy nhất của mình.
Cố Cửu Tiêu giật phăng hà bao của mình, ném thẳng vào mặt Triệu Bất Ngữ, giận dữ quát: "Ngươi cút cho gia! Cầm lấy bổng lộc của ngươi, cút cho gia!"
Triệu Bất Ngữ vươn bàn tay to như chiếc quạt hương bài, trong sự run rẩy, chộp lấy chiếc hà bao vừa rơi từ mặt mình xuống đất, cung cung kính kính dập đầu với Cố Cửu Tiêu một cái, xoay người rời đi.
Không có lời giải thích, cũng không cần giải thích.
Cố Cửu Tiêu vớ lấy vò rượu, dốc ngược vào miệng. Thứ rượu cay nồng và mạnh mẽ kia, tựa như ngọn lửa, thiêu đốt một đường vào tận tâm can hắn, nhưng lại kỳ dị không thể thắp sáng được trái tim lạnh lẽo thấu xương. Hắn quệt thứ chất lỏng không rõ là nước mắt hay rượu trên mặt, lẩm bẩm: "Lần này hay rồi, trâm hoa đào của ta gãy rồi, bằng hữu của ta phản bội rồi, A Ly của ta a..." Hắn bỗng lắc mạnh đầu, ánh mắt kiên định nói, "A Ly của ta, chính là A Ly của ta, ai cũng đừng hòng cướp đi!" Hắn vớ lấy vò rượu thứ hai, đập vỡ lớp bùn niêm phong, tu một ngụm lớn, rồi lảo đảo bước ra khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cửu Tiêu đi thẳng đến đầm hoa sen, trong tiếng kinh hô của đám nô tỳ hạ nhân, trực tiếp nhảy ùm xuống.
Có người chạy đi tìm Trưởng Công chúa, bà vội vã chạy tới, liền nhìn thấy Cố Cửu Tiêu đang không ngừng mò mẫm tìm kiếm thứ gì đó trong bùn, làm cho mặt mũi đầu tóc toàn là bùn đất, hắn lại như bị ma nhập, không ngừng lẩm bẩm: "Đâu rồi? Đâu rồi? Rơi đi đâu rồi?"
Trưởng Công chúa quát: "Cửu Tiêu! Con làm loạn cái gì?! Mau lên đây!"
Cố Cửu Tiêu coi Trưởng Công chúa như không tồn tại.
Trưởng Công chúa giận dữ quát đám hạ nhân: "Đều là người c.h.ế.t hết rồi sao?! Còn không mau kéo Cửu Tiêu lên!"
Đám hạ nhân thi nhau nhảy xuống hồ sen như sủi cảo luộc.
Cố Cửu Tiêu chỉ vào đám người, giận dữ quát: "Đều đừng qua đây! Kẻ nào dám giẫm gãy trâm hoa đào của gia, chính là cắt đứt nhân duyên của gia!"
Đám hạ nhân nghe Cố Cửu Tiêu nói vậy, kẻ nào còn dám nhúc nhích? Chỉ sợ dưới chân không cẩn thận, giẫm gãy trâm hoa đào của Cố Cửu Tiêu.
Trưởng Công chúa hận sắt không thành thép, lạnh mặt, nói: "Cố Cửu Tiêu, con làm ầm ĩ cái gì? Triệu Bất Ngữ đâu?! Bảo hắn qua đây kéo chủ t.ử của hắn về, đừng ở đây mất mặt xấu hổ!"
Cố Cửu Tiêu cười ha hả với Trưởng Công chúa, nói: "Mẫu thân, đừng tìm Hàm Hàm nữa. Hàm Hàm bị hài nhi đuổi đi rồi! Ợ!"
Trưởng Công chúa hơi sửng sốt, hỏi: "Tại sao lại đuổi hắn đi?"
Cố Cửu Tiêu lại ợ một tiếng đầy mùi rượu, dáng vẻ có chút lảo đảo chực ngã, nhưng sau khi lảo đảo một cái, liền đứng vững lại, ngẩng đầu nhìn Trưởng Công chúa, u oán nói: "Mẫu thân nói xem, tại sao hài nhi lại đuổi hắn đi? Mẫu thân muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, muốn bằng hữu duy nhất của hài nhi phản bội hài nhi, cũng là nắm thóp vừa vặn, thuận buồm xuôi gió. Đã như vậy, hài nhi thà không dùng một ai, mỗi ngày cứ ngâm mình trong hồ sen này, ngược lại cũng... thoải mái, sung sướng."
Trưởng Công chúa tức nghẹn, nhưng đã hiểu ra, sự việc bại lộ, nhịn không được nghiến răng nói: "Hắn dám..."
Cố Cửu Tiêu lắc lắc ngón trỏ, nói: "Mẫu thân, không phải hắn. Là hài nhi a. Hài nhi tuy là một kẻ ngốc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vài lần cũng hiểu ra rồi. Hài nhi chỉ thắc mắc, mẫu thân nhất định phải khiến hài nhi đau lòng đến c.h.ế.t, mới vui vẻ sung sướng sao?"
Trưởng Công chúa không giữ được thể diện nữa, dứt khoát quát mắng: "Nói bậy! Tối nay con say rồi, bản cung không so đo với con. Đợi ngày mai con tỉnh lại, hẵng tìm bản cung nói chuyện. Người đâu, kéo nó lên cho bản cung!"
Cố Cửu Tiêu nhìn Trưởng Công chúa, chậm rãi nhếch khóe môi, nói: "Bức t.ử nhi t.ử của mình, nếu có thể khiến mẫu thân có cảm giác thành tựu, nhi t.ử nguyện ý hiếu thuận với mẫu thân lần này." Nói xong, trực tiếp nhắm mắt lại, ngã nhào xuống hồ sen.
Nước bùn bị hắn khuấy đục, tỏa ra mùi tanh hôi xộc vào khoang mũi và lỗ tai hắn, hắn lại cảm thấy nơi này mới là chốn quy túc tốt nhất của mình. Ít nhất, A Ly đã từng vùng vẫy ở đây.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha