Sở Đại nhân nói với Sở Phu nhân: "Mở từ đường, ghi danh Nguyệt Ly dưới tên bà."
Sở Phu nhân nhíu mày nói: "Dựa vào cái gì..." Lời chưa nói hết, bị Sở Đại nhân trừng mắt một cái, liền nuốt trở vào.
Sở Đại nhân thấp giọng quát: "Bà có hiểu thế nào gọi là Huyện chúa không?! Đó là chính nhị phẩm! Tuy chỉ là danh hiệu, nhưng lại là cực tốt. Sở phủ chúng ta có thể xuất ra một vị chính nhị phẩm Huyện chúa, đó quả thực là đại sự quang tông diệu tổ!"
Sở Phu nhân trong lòng không cam tâm, bĩu môi nói: "Ông tưởng, nó được chỗ tốt, có thể chia cho ông sao?"
Sở Đại nhân trừng mắt nhìn Sở Phu nhân, nói: "Nói cho cùng, nó cũng là nữ nhi của ta! Còn có thể lật trời được sao!"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở Phu nhân thầm nghĩ trong lòng: Lẽ nào nó không lật trời được sao? Ông cứ chờ xem đi.
Mặc kệ Sở Phu nhân trong lòng nghĩ thế nào, Sở Nguyệt Ly trở thành đích nữ, đã là chuyện ván đã đóng thuyền.
Sở Trân Chu nhìn khuôn mặt Sở Nguyệt Ly, trong lòng ứa ra nước chua, nói: "Lục muội muội thật là có phúc khí. Cố Hầu vừa hoăng, không những tình có chỗ nương tựa, lại còn được vị trí Huyện chúa này, thật là ghê gớm a."
Gia quyến quan lại nghe lời này, lập tức xúm lại bắt đầu hóng hớt.
Sở Trân Chu giấu đầu hở đuôi úp úp mở mở, cuối cùng vẫn tuôn ra chút chuyện ám thông khoản khúc giữa Sở Nguyệt Ly và Cố Cửu Tiêu, nháy mắt khiến đám đàn bà lắm mồm tặc lưỡi, thi nhau cười trộm không ngớt, cảm thấy Sở Nguyệt Ly có thể đạt được vinh thù này, không thể tách rời với thủ đoạn của nàng, nghiễm nhiên ném những cống hiến của nàng cho thủy tai Độ Giang ra sau đầu.
Đúng lúc này, Quỳnh Châu Quận chúa lại dẫn theo đám tiểu tư xinh đẹp dị thường của nàng ta không mời mà đến.
Phong bình của Quỳnh Châu Quận chúa vốn đã không tốt, hễ là nữ t.ử đứng đắn đều xấu hổ khi làm bạn với nàng ta. Mọi người bề ngoài kính trọng nàng ta, lén lút lại đều trào phúng nàng ta là một chiếc giày rách, nam nhân nào cũng có thể giẫm một cước. Lâu dần, Quỳnh Châu Quận chúa cũng không thích làm bạn với những nữ t.ử hư tình giả ý kia, ngược lại cùng đám công t.ử ca ở Đế Kinh đ.á.n.h đến hừng hực khí thế.
Quỳnh Châu Quận chúa vừa đến, tất cả mọi người đều phải quỳ bái. Dù sao, Quận chúa cũng là tòng nhất phẩm, lớn hơn Huyện chúa nửa bậc. Trên Quận chúa, chính là Công chúa rồi.
Quỳnh Châu Quận chúa hiển nhiên là đã nghe được phong thanh, biết Sở Nguyệt Ly trên đại điện đã thêm tiếng thơm cho nàng ta, vừa đến liền tươi cười rạng rỡ, vô cùng thân thiết. Nàng ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Sở Nguyệt Ly, không cho nàng hành lễ, miệng nói: "Hảo muội muội, tỷ muội chúng ta tính tình tương đầu, cần gì phải đa lễ?"
Sở Nguyệt Ly cười nói: "Tỷ tỷ nói rất phải." Khóe mắt liếc về phía Sở Hương Lâm, phát hiện nàng ta lại lén lút trốn đi, giống như... không dám gặp người vậy.
Quỳnh Châu Quận chúa nghe lời này, lập tức cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái. Nàng ta vỗ vỗ tay Sở Nguyệt Ly, nói: "Muội muội là người sáng mắt, thấu triệt nhất. Có kẻ sợ ta như rắn rết, không dám đến gần nửa bước, chỉ sợ mất đi danh tiết, thật là nực cười nhất. Muội muội cứ nhớ kỹ, muội sau này có tỷ tỷ chống lưng, bất luận kẻ nào dám nói lời khó nghe, tỷ tỷ thay muội xé xác ả!"
Sở Nguyệt Ly cũng biết, mình và Quỳnh Châu Quận chúa đi lại gần gũi, nhất định sẽ làm mất hết danh tiếng tốt. Mặc dù nàng không muốn để ý, nhưng miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nàng không thể không để ý. Nếu không, cũng sẽ không bỏ ra ngần ấy bạc mua một cái danh hiệu Huyện chúa. Chỉ là, loại người như Quỳnh Châu Quận chúa, nàng rất hiểu. Nhìn ngươi thuận mắt, ngươi có cưỡi lên đầu nàng ta ị phân, nàng ta cũng thấy thơm. Nhìn ngươi chướng mắt, ngươi có mọc ra hoa, cũng phải nghiền c.h.ế.t ngươi. Mà nay, Quỳnh Châu Quận chúa nhìn nàng thuận mắt, nàng nếu làm mình làm mẩy, nhất định sẽ đắc tội người ta đến cùng.
Sở Nguyệt Ly hơi cân nhắc lợi hại, lập tức nói: "Tỷ tỷ yên tâm, muội muội tay không đều có thể xé xác hai con súc sinh, người thường đều không thành vấn đề, liền không làm phiền đến ngón tay ngọc ngà của tỷ tỷ rồi."
Quỳnh Châu Quận chúa thấy Sở Nguyệt Ly nói chuyện êm tai, rõ ràng là đứng về phe mình, lập tức hỉ hình vu sắc, cười nói: "Hahaha... Muội muội là người sảng khoái. Tốt!"
Hai người thân thiết trò chuyện, lại không ai quản những người đang nửa ngồi xổm hành lễ kia. Đám người hành lễ, thi nhau kêu khổ không ngừng trong lòng, liên đới đối với Sở Nguyệt Ly cũng có nhiều oán ngôn, chỉ là không dám nói ra miệng mà thôi.
Sở Nguyệt Ly thấy tốt thì thu, ra hiệu cho Quỳnh Châu Quận chúa nhìn về phía đám người đang hành lễ.
Quỳnh Châu Quận chúa ném ra một cái bạch nhãn, nói: "Đều bình thân đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người đứng dậy.
Quỳnh Châu Quận chúa buông tay Sở Nguyệt Ly ra, phóng mắt nhìn quanh Sở phủ một vòng, nói: "Nơi này cũng quá nhỏ quá hàn toan rồi. Không bằng, muội dọn đến 'Tiêu Dao Các' của ta cùng ở, tỷ muội hai người chúng ta cũng có bạn."
Sở Nguyệt Ly thầm nghĩ: Ta mà dọn đến đó, chỉ sợ tỷ nhét nam nhân lên giường ta a. Đến lúc đó, tỷ không c.h.ế.t, ta cũng bị lột một lớp da.
Sở Nguyệt Ly nói: "Ta cũng vô cùng muốn đi, ngặt nỗi trong nhà phụ mẫu song thân cần hầu hạ, không tiện dọn đến chỗ tỷ."
Quỳnh Châu Quận chúa xùy một tiếng, nói: "Phụ mẫu kia của muội... ha... thôi, ta cũng không nói nhiều nữa, muội khi nào muốn đến, thì qua đây, đại môn 'Tiêu Dao Các' của ta, bất cứ lúc nào cũng mở vì muội."
Sở Nguyệt Ly đáp: "Cảm tạ tỷ tỷ."
Quỳnh Châu Quận chúa cười nói: "Khách khí với tỷ tỷ làm gì. Muội hợp với tỳ khí bẩm tính của tỷ tỷ, chính là người một nhà. Ta và những nữ t.ử giả chính kinh kia không giống nhau, là người trọng tình trọng tính nhất. Hay là, muội bây giờ theo ta đi luôn đi..." Nói xong, lại kéo tay Sở Nguyệt Ly, định kéo nàng về "Tiêu Dao Các".
Sở Đại nhân sốt ruột không thôi, chỉ sợ Sở Nguyệt Ly đi theo Quỳnh Châu Quận chúa. Trong "Tiêu Dao Các" mỹ nam t.ử đông đảo, hễ là nữ t.ử bước vào, còn giữ được danh tiết sao? Nếu Trưởng Công chúa so đo, đứa con gái này của ông ta làm sao gả vào Hầu phủ được nữa? Không sai, Sở Đại nhân hiện giờ đã có sức mạnh, cảm thấy Sở Nguyệt Ly đã có tư cách gả cho Cố Cửu Tiêu làm đích thê rồi.
Đúng lúc này, lại có người đến Sở phủ.
Người này, lại là Trưởng Công chúa!
Trưởng Công chúa không cần thông báo, trực tiếp tiến vào Sở phủ, khí tràng toàn khai.
Mọi người vừa hành lễ với Quỳnh Châu Quận chúa nửa ngày, lúc này đầu gối đều đang run rẩy, đột nhiên nhìn thấy Trưởng Công chúa xuất hiện, sợ tới mức tim gan nhảy thót, suýt nữa đồng loạt quỳ sấp xuống đất.
Thực chất, cũng thật sự quỳ xuống rồi, ai bảo người ta là Trưởng Công chúa lăng giá trên cả nhất phẩm chứ.
Gia quyến quan lại và người nhà họ Sở thi nhau quỳ xuống nghênh đón.
Quỳnh Châu Quận chúa nhìn thấy Trưởng Công chúa, cũng có chút chùn bước, lập tức buông tay Sở Nguyệt Ly ra, quy quy củ củ thi lễ. Sở Nguyệt Ly học theo.
Trưởng Công chúa nói: "Bình thân đi."
Mọi người đứng dậy.
Trưởng Công chúa nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, ánh mắt có chút phức tạp.
Mọi người lén lút quan sát sắc mặt Trưởng Công chúa, đều cảm thấy bà ta là vì tư tình của Cố Cửu Tiêu và Sở Nguyệt Ly mà đến. Một nữ t.ử kiêu ngạo bá khí như vậy, nếu biết người mà bà ta muốn nạp làm thiếp cho Cố Bác Tịch, lại không rõ ràng với đứa con trai út của bà ta, nhất định sẽ không tha cho Sở Nguyệt Ly!
Nhưng, điều khiến mọi người không ngờ tới là, sắc mặt Trưởng Công chúa sau khi căng cứng một lát, lại nhếch môi cười, mang theo ba phần nhu hòa, nói: "Nghe nói ngươi được thụ phong Huyện chúa, bản cung đặc biệt đến chúc mừng."
Xoảng... Tất cả mọi người đều cảm thấy, có thứ gì đó vỡ vụn rồi, nếu không sẽ không nhìn không rõ thế đạo này bị làm sao nữa.
Sở Nguyệt Ly cũng khá kinh ngạc. Dù sao, thái độ của Trưởng Công chúa rõ ràng như vậy, thủ đoạn cường thế như vậy, một lòng muốn để nàng bồi táng cho Cố Bác Tịch, mà nay thái độ này lại quay ngoắt mười tám vòng, khiến nàng cũng quả thực không hiểu mô tê gì. Nói thật, nàng không cho rằng, Trưởng Công chúa sẽ kiêng dè cái vị trí Huyện chúa nho nhỏ này.