Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 527: Tuấn Mỹ Như Dao Đài



 

Sở Hương Lâm không chỉ đ.â.m lệch mũ rèm, còn lùi về sau nửa bước, gót chân vấp vào ngạch cửa, cả người ngã ngửa ra sau, mũ rèm cũng theo đó rơi xuống đất.

 

Người va chạm với Sở Hương Lâm, chính là Trịnh Dao Đài.

 

Trịnh Dao Đài một phen đỡ lấy eo Sở Hương Lâm, kéo nàng ta trở lại, lập tức buông tay, ôm quyền nói: "Tiểu sinh lỗ mãng, phu nhân có an hảo?"

 

Trịnh Dao Sĩ vốn đã tướng mạo vẹn toàn, Trịnh Dao Đài so với Trịnh Dao Sĩ càng thêm vài phần tuấn tú, khiến người ta tỏa sáng trước mắt, tâm hoa nộ phóng. Sở Hương Lâm chưa từng tiếp xúc gần gũi với nam t.ử đẹp mắt như vậy, liếc mắt nhìn qua, liền mê hồn, quên cả việc mình đang trốn tránh Quỳnh Châu quận chúa. Hai má nàng ta ửng hồng, vội rũ mắt xuống, đáp lễ nói: "Không... không ngại. Tạ công t.ử nâng đỡ, để tiểu phụ nhân tránh khỏi xấu mặt."

 

La Đại nhân thấy Sở Hương Lâm má nhuộm hồng triều, một cỗ lửa giận tự nhiên sinh ra, ánh mắt nhìn qua liền trở nên sắc bén.

 

Sở Hương Lâm nhận ra ánh mắt của La Đại nhân, sợ đến mức sắc mặt thay đổi, nghiêng mặt nhìn về phía La Đại nhân. Cái nhìn này, dọa nàng ta bảy hồn tám vía đều không yên.

 

Cùng lúc đó, ánh mắt của Quỳnh Châu quận chúa, cũng dùng sức chín trâu hai hổ, từ trên mặt Trịnh Dao Đài dứt ra, phân thần liếc Sở Hương Lâm một cái.

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Quỳnh Châu quận chúa xẹt qua một tia nghiền ngẫm, lại ẩn chứa ba phần sát ý.

 

Sở Hương Lâm lập tức tránh ánh mắt của Quỳnh Châu quận chúa, trên trán toát ra mồ hôi hột to như hạt đậu, trong lòng thầm nghĩ: Xong rồi xong rồi! Ả nhận ra ta rồi! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?!

 

Trịnh Dao Đài bắt đầu tiếp tục thi lễ, cũng tự báo gia môn. Hắn giống như phiên phiên công t.ử, phong thái mê người.

 

Khi Trịnh Dao Đài hành lễ với Quỳnh Châu quận chúa, Quỳnh Châu quận chúa lại dùng tay đỡ hờ một cái, nói: "Trịnh gia công t.ử, không cần đa lễ."

 

Trịnh Dao Đài mỉm cười nói: "Nghe nói quận chúa quyên tặng một trăm vạn lượng bạc cho nạn lụt Độ Giang, trong lòng Dao Đài khâm phục, còn xin nhận cái lạy này." Dứt lời, chậm rãi thi lễ, tỏ ra nhã nhặn sâu sắc.

 

Sở Nguyệt Ly cảm nhận rõ ràng, n.g.ự.c Quỳnh Châu quận chúa giống như được thổi khí, trong nháy mắt lại ưỡn thêm vài phần.

 

Mắt Quỳnh Châu quận chúa sáng lên, lại dùng tay đỡ tay Trịnh Dao Đài, nói: "Trịnh công t.ử hiểu ta."

 

Trịnh Dao Đài nhìn Quỳnh Châu quận chúa một cái, tiếp tục thi lễ với Sở Nguyệt Ly.

 

Sở Nguyệt Ly thấy Quỳnh Châu quận chúa thèm nhỏ dãi Trịnh Dao Đài, bèn cố ý căng mặt, tỏ ra vài phần không ưa Trịnh Dao Đài.

 

Quỳnh Châu quận chúa thấy Sở Nguyệt Ly không tranh nam nhân với mình, độ hảo cảm đối với nàng trong nháy mắt tăng vọt, ngay cả ánh mắt cũng trở nên mềm mại nhẹ nhàng.

 

Sau khi Trịnh Dao Đài nói rõ ý định, Sở phu nhân tuy không nỡ, nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc giữ Sở Trân Chu, đành phải nhịn đau để nàng ta rời đi, về Trịnh phủ trước, vẹn toàn danh tiếng, rồi tính sau.

 

Trước khi đi, Trịnh Dao Đài dùng mắt nhìn Quỳnh Châu quận chúa một cái. Quỳnh Châu quận chúa mỉm cười đáp lại, ý vị thâm trường. Sở Hương Lâm nhìn trộm Quỳnh Châu quận chúa một cái, lại lập tức thu hồi ánh mắt, sau đó cứng đờ mặt lên xe ngựa, ngay cả La Đại nhân cũng không nhìn một cái.

 

La Đại nhân lập tức cảm thấy mất mặt, sau khi lên xe ngựa, trực tiếp vung tròn cánh tay, cho Sở Hương Lâm một cái tát tai!

 

Tiếng tát tai rõ ràng truyền ra, người Sở phủ lại đều nghe mà như không, giống như người c.h.ế.t.

 

Sở Nguyệt Ly cũng không thích Sở Hương Lâm, cũng không cho rằng mình là người Sở phủ, nhưng... nàng càng chướng mắt La Đại nhân. Thế là, nàng chặn xe ngựa La phủ lại khi nó vừa định đi, hỏi: "La Đại nhân, vừa rồi là tiếng gì vậy?"

 

La Đại nhân giận dữ đáp: "Là hạ quan đang dạy dỗ tiện nội không biết lễ số."

 

Sở Nguyệt Ly nói: "Đến đây, ngươi xuống xe."

 

La Đại nhân vén rèm xe, hỏi: "Huyện chủ có việc gì?"

 

Sở Nguyệt Ly nói: "Huyện chủ bảo ngươi xuống xe, ngươi ngồi trên xe hỏi bản Huyện chủ có việc gì hay không? La Đại nhân, lễ số của ngươi để ch.ó gặm rồi sao?"

 

Quỳnh Châu quận chúa cảm thấy cái sự dũng mãnh này của Sở Nguyệt Ly đặc biệt đã, phe phẩy quạt tròn cười ra tiếng, nói đỡ: "Không sai. La Đại nhân, tam phẩm gặp tòng nhị phẩm, có ai ngồi trên xe trả lời như ngươi không? Không biết, còn tưởng rằng hôm nay Hoàng thượng có thêm đạo thánh chỉ, thăng ngươi lên làm nhất phẩm đại viên đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

La Đại nhân mất mặt, cũng sợ nhất người khác nói hắn không biết lễ số, thế là vội vàng xuống xe ngựa, thi lễ với Sở Nguyệt Ly, nói: "Không biết Huyện chủ..."

 

"Bốp! Bốp!" Sở Nguyệt Ly giơ tay lên, hai cái tát tai liền quất tới, cắt ngang lời La Đại nhân.

 

La Đại nhân ôm mặt, vẻ mặt không dám tin nhìn Sở Nguyệt Ly, nói: "Ngươi ngươi ngươi... ngươi lại dám đ.á.n.h triều đình mệnh quan?!"

 

Sở Nguyệt Ly cảm thấy lưng hơi đau, bèn thu tay, nói: "Về tình, ta là Tam tỷ tỷ của ngươi, đ.á.n.h ngươi, ngươi phải chịu; về lý, ta là nhị phẩm Huyện chủ ngươi là tam phẩm quan tép riu, ngươi bất kính với ta, đ.á.n.h ngươi, ngươi còn phải cung cung kính kính chịu cho ta."

 

La Đại nhân giận dữ nói: "Há có lý này!"

 

Sở Nguyệt Ly khẽ thở dài, nói với Quỳnh Châu quận chúa: "Trên người ta có thương tích, thực sự không tiện động thủ, còn xin tỷ tỷ cho mượn hai hộ vệ, quất hắn!"

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Quỳnh Châu quận chúa sợ nhất là không có chuyện để làm, thế là hô một tiếng, lập tức có hộ vệ tiến lên, đè La Đại nhân xuống, trái phải khai cung, ra tay là mười cái tát làm nền.

 

Sở Hương Lâm vén rèm xe nhìn, không chỉ vành mắt đỏ hoe, ngay cả nước mắt cũng rơi xuống. Trong lòng nàng ta cảm thấy hả giận, hận không thể để Sở Nguyệt Ly đ.á.n.h c.h.ế.t cái lão già vô dụng kia, nhưng ngày tháng vẫn phải sống, nàng ta cũng không dám đắc tội La Đại nhân, thế là chỉ đành vặn vẹo trái tim, xuống xe cầu xin: "Cầu xin Tam tỷ tỷ tha mạng, tha cho phu quân đại nhân đi."

 

Sở Nguyệt Ly liếc Sở Hương Lâm một cái, giơ tay lên, ra hiệu cho hộ vệ dừng tay.

 

Sở Hương Lâm dìu La Đại nhân đang run rẩy, bò lên xe ngựa, rời đi.

 

Trịnh Dao Đài xem đủ náo nhiệt, cũng đi rồi.

 

Quỳnh Châu quận chúa hỏi Sở Nguyệt Ly: "Cái thứ khóc lóc nỉ non kia, quan hệ với muội rất tốt?"

 

Sở Nguyệt Ly bĩu môi, đáp: "Tốt đến mức hận không thể đá nhau vài cái."

 

Quỳnh Châu quận chúa cười ha ha, nói: "Vậy muội còn lo chuyện bao đồng của ả? Ta thấy ả, cũng không có nửa điểm ý tứ cảm kích."

 

Sở Nguyệt Ly tự nói: "Ta không thích Sở Hương Lâm, càng không thích La Đại nhân. Đánh một đứa không đủ đô, đ.á.n.h hai đứa nghe cho vui tai."

 

Quỳnh Châu quận chúa dùng quạt tròn che mũi và miệng, vui vẻ cười nói: "Thật là thú vị, thật là thú vị..." Vừa nói, vừa bước qua ngạch cửa, cũng lên xe rời đi.

 

Người Sở phủ còn lại, lần nữa mắt to trừng mắt nhỏ, không biết phải nói gì, làm gì cho phải. Hơn nữa, ánh mắt bọn họ nhìn Sở Nguyệt Ly, đều giống như nhìn thấy kho báu ẩn sâu dưới ổ rắn độc, vừa muốn có được của cải vô tận, lại sợ bị rắn độc c.ắ.n bị thương, gọi là do dự không tiến, vô cùng khó xử.

 

Sở Nguyệt Ly dứt khoát nói: "Ta có việc ra ngoài một chuyến."

 

Khuôn mặt căng thẳng của người Sở phủ cuối cùng cũng dịu đi đôi chút. Sở Đại nhân nói: "Đi đi, đừng về quá muộn."

 

Sở Mặc Tỉnh nói: "Có cần phu xe và nha đầu đi cùng không?"

 

Sở Nguyệt Ly ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói: "Để phu xe đưa ta đi..." Lời còn chưa dứt, đã thấy một chiếc xe ngựa dừng ở cửa.

 

Phong Cương nhảy xuống xe ngựa, một bước vọt tới trước mặt Sở Nguyệt Ly, nhìn qua là muốn ôm lấy người, lại vì ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người Sở Nguyệt Ly, lập tức dừng bước, rũ mắt nhìn dung nhan Sở Nguyệt Ly, thâm tình chân thành nói: "Nguyệt Ly..."

 

Giọng nói không rõ ràng lắm, lưỡi có chút cứng, nhưng là phát âm của con người thực sự.

 

Sở Nguyệt Ly suýt chút nữa vui đến phát khóc!

 

Phong Cương biết nói chuyện, vì sao còn khiến người ta hưng phấn hơn cả việc bản thân nàng làm Huyện chủ vậy?!

 

Phong Cương đã về rồi, thật tốt.