Thái Hoa c.h.ế.t rồi?
Kẻ trong phủ là ai?
Sở Nguyệt Ly lập tức có cảm giác bị thứ gì đó theo dõi. Lông lá rậm rạp, đầy những xúc tu nhỏ bé, không nhìn thấy mắt, nhưng lại đang giám sát nhất cử nhất động của nàng.
Nói thật, nàng tin trên đời này có ma.
Nếu không, bản thân nàng là cái gì?
Nàng rõ ràng đã c.h.ế.t, lại trọng sinh ở Đại Yến. Đám lỵ mị võng lượng đó, giống như nhận chuẩn tuyến đường tiếp nhận vậy, thi nhau nhảy nhót vào Đại Yến, khiến lão hoàng đế phải lập ra một đội ngũ, chuyên đi g.i.ế.c người xuyên không. Không chừng, bên phía Thái Hoa đã xảy ra biến cố gì đó. Bất quá, nghĩ kỹ lại cũng không đúng, Thái Hoa không phải là người dịch dung, qua vài lần thăm dò, xác thực là Thái Hoa không thể nghi ngờ. Rất có khả năng, người bị c.h.ế.t cháy không phải là bản thân Thái Hoa, mà là vật thế thân. Vậy thì, vấn đề tới rồi, là ai đã g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà Vương Lại Tử? Là Thái Hoa? Nếu là Thái Hoa, Sở Nguyệt Ly thật sự phải nhìn nàng ta bằng con mắt khác rồi. Nàng ta bị Vương Lại T.ử bạo hành nhiều năm, đều không hề phản kháng, lần này tại sao lại vùng lên?
Sở Nguyệt Ly giấu đi suy đoán trong lòng, ra khỏi Quỷ Đô Phủ, bước lên xe ngựa.
Trong xe ngựa, dĩ nhiên không thấy bóng dáng Thất Huyền.
Sở Nguyệt Ly ngồi lên xe ngựa, trở về Sở phủ, nói với Phong Cương: "Ngươi về tiêu cục đi, xem Thất Huyền có ở đó không. Ta thấy sắc mặt hắn không tốt, có khi đi y quán rồi. Ngươi lưu ý nhiều một chút. Có việc gì cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào."
Phong Cương gật đầu đáp ứng, ánh mắt mang theo vài phần lo lắng rơi trên người Sở Nguyệt Ly, thấp giọng nói: "Nguyệt Ly..."
Sở Nguyệt Ly hiểu được ánh mắt của Phong Cương, đáp: "Ta không sao. Ngươi cứ yên tâm đi, ta là mèo, có chín cái mạng, sẽ không dễ dàng mất mạng đâu. Vài ngày nữa, ta sẽ chuyển đến sống ở sát vách tiêu cục, ngươi có thể cùng chuyển tới."
Phong Cương mừng rỡ, vươn tay ôm lấy eo Sở Nguyệt Ly, nhấc bổng nàng lên cao.
Sở Nguyệt Ly lập tức cảm thấy lời mình nói hơi quá, nếu Bạch Vân Gian biết người đàn ông đầu tiên nàng mở miệng mời là Phong Cương, không biết sẽ ghen tuông thành cái dạng gì. Hắn có thể tìm cho Cố Cửu Tiêu một nương t.ử bưu hãn vạm vỡ, thì cũng có cách xử lý Phong Cương. Sở Nguyệt Ly liếc nhìn Phong Cương một cái, chợt thấy biểu cảm hiện tại của hắn có chút ngốc nghếch vui vẻ, trong lòng mơ hồ có chút thương hại Phong Cương.
Phong Cương bế Sở Nguyệt Ly về Sở phủ, đưa vào T.ử Đằng Các, nhẹ nhàng đặt lên giường, lúc này mới không tình nguyện mà rời đi.
Đa Bảo và Đa Bảo nương giúp Sở Nguyệt Ly rửa mặt sạch sẽ, lại chuẩn bị một chút bữa tối thanh đạm cho nàng. Sau bữa ăn, Sở Nguyệt Ly chợp mắt một lát, vừa mở mắt ra, dĩ nhiên phát hiện bên mép giường mình có một người đang ngồi!
Người này không ai khác, chính là Bạch Vân Gian!
Bạch Vân Gian một tay cầm sách, đang nhẹ nhàng lật xem.
Ánh sáng dịu nhẹ của Dạ Minh Châu chiếu lên người hắn, mạ cho hắn một tầng vầng sáng oánh nhuận, đặc biệt nhu hòa hoa mỹ, có thể gọi là lưu quang dật thải, rất là làm rối loạn tâm can người ta.
Biểu cảm khi hắn đọc sách vô cùng nghiêm túc, ánh mắt của đôi con ngươi so với bình thường có vẻ sâu thẳm hơn, giống như hai viên hắc diện thạch, có thể hút vạn vật thế gian vào trong đó.
Sở Nguyệt Ly lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng tuôn trào sự dịu dàng lưu luyến, dường như đã có thể tưởng tượng ra, dáng vẻ khi hắn tóc bạc trắng, vẫn ngồi bên mép giường nàng nheo mắt đọc sách.
Khi Bạch Vân Gian lật trang tiếp theo, ngón tay hơi khựng lại, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, nhếch môi cười, dịu dàng nói: "Tỉnh rồi." Hắn cất sách đi, tiện tay đặt sang một bên.
Sở Nguyệt Ly hỏi: "Đọc sách gì mà say sưa thế?"
Bạch Vân Gian đáp: "Thoại bản nàng viết."
Sở Nguyệt Ly lúc này mới nhớ ra, mình vì để đối phó Đào công công, quả thật đã viết một cuốn thoại bản. Chữ hơi to, viết mười mấy trang. Nét chữ xiêu vẹo, chữ viết sai cũng không ít, nhưng đại ý thì vẫn có.
Sở Nguyệt Ly phát ra một tiếng rên rỉ, dùng tay che mặt, nói: "Để chàng chê cười rồi."
Bạch Vân Gian nghiêm mặt nói: "Không có."
Sở Nguyệt Ly hé những ngón tay ra, qua khe hở nhìn Bạch Vân Gian, nghi ngờ hỏi: "Không chê cười?"
Bạch Vân Gian nói: "Không có. Đọc thoại bản của nàng, thú vị hơn đọc một số kỳ văn dị sự, đáng suy ngẫm hơn đọc Liệt Quốc Chí..."
Sở Nguyệt Ly ngồi dậy, hỏi: "Tốt vậy sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Vân Gian nói: "Tốt hay không, còn cần phải bình phẩm. Chữ sai quá nhiều, trật tự từ không đúng, cách dùng từ như mê cung, quả thực cần phải hao tâm tổn trí suy nghĩ... Ưm..."
Sở Nguyệt Ly đột nhiên nhào về phía Bạch Vân Gian, ôm lấy cổ hắn, c.ắ.n lấy môi hắn.
Bạch Vân Gian đáp trả nụ hôn của Sở Nguyệt Ly, cho đến khi hai bên không thể thở nổi.
Sở Nguyệt Ly thấp giọng mắng: "Chàng đúng là một bụng ý đồ xấu."
Bạch Vân Gian nói: "Tại sao ta lại cảm thấy, nàng mới là một bụng ý đồ xấu, còn ta, chẳng qua chỉ là đầy bụng kinh luân mà thôi."
Sở Nguyệt Ly ánh mắt bất thiện nói: "Cách chàng khen người, thật đặc biệt."
Bạch Vân Gian khẽ mổ lên ch.óp mũi Sở Nguyệt Ly, ánh mắt lấp lánh, tựa như ngậm những vì sao say lòng người.
Sở Nguyệt Ly nỉ non nói: "Vân Gian, ánh mắt chàng nhìn ta có độc. Kịch độc."
Bạch Vân Gian dùng ngón trỏ điểm một cái lên n.g.ự.c Sở Nguyệt Ly, hỏi: "Có phải là loại độc nhập cao hoang vô phương cứu chữa không?"
Khóe môi Sở Nguyệt Ly ngậm cười, gật đầu, hỏi: "Đã nghe nói qua Hóa thi phấn chưa?"
Bạch Vân Gian đáp: "Chưa từng."
Sở Nguyệt Ly nói: "Trong ánh mắt của chàng, ta cảm giác mình giống như sắp biến thành một vũng nước, không biết cuối cùng có bốc hơi dưới ánh mặt trời hay không."
Bạch Vân Gian mỉm cười, nói: "Xem ra, ánh mắt của ta có thể sánh ngang Hóa thi phấn. Nếu hai quân giao chiến, không biết ánh mắt này của ta có thể tiêu diệt kẻ địch trong vô hình hay không."
Sở Nguyệt Ly dùng tay ôm mặt, ngửa tới ngửa lui, cười ngặt nghẽo.
Bạch Vân Gian vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên eo sau của nàng, vỗ vỗ, nói: "Cẩn thận vết thương."
Sở Nguyệt Ly nhịn cười, dùng tay xoa xoa gò má đã cười đến cứng đờ, hờn dỗi nói: "Chàng không xót ta, cố ý chọc ta cười, làm vết thương ta đau."
Bạch Vân Gian nói: "Vậy ta kể cho nàng nghe một câu chuyện đau lòng, trung hòa lại cảm xúc nhé?"
Sở Nguyệt Ly ôm lấy đầu gối mình, dùng đôi chân trần giẫm giẫm lên vạt áo Bạch Vân Gian, nói: "Kể nghe thử xem."
Bạch Vân Gian nhìn về phía đóa hoa đỏ kiều diễm to bằng miệng bát tiện tay cắm trong bình hoa, nói: "Đào công công xưa nay coi những bông hoa đó như bảo bối, dĩ nhiên lại cho phép nàng mang ra khỏi Quỷ Đô Phủ một đóa." Hắn hơi khựng lại, "Nàng không sợ ban ngày uể oải ủ rũ, ban đêm ác quỷ quấn thân sao?" Hắn vươn tay, từ trong thắt lưng Sở Nguyệt Ly nhón ra một viên đạn sắt, ngón trỏ b.úng một cái, tập kích về phía đóa hoa đỏ, trực tiếp đ.á.n.h nó vỡ nát tứ tung, những cánh hoa tàn tạ bay lả tả rơi xuống bàn.
Sở Nguyệt Ly: "..."
Bạch Vân Gian đứng dậy, nói: "Đêm đã khuya, bổn vương về đây."
Sở Nguyệt Ly vươn chân ra, kẹp lấy ngoại bào của Bạch Vân Gian, kéo về phía mình, nói: "Chàng đ.á.n.h nát hoa của ta, quay người liền muốn đi, là sợ ta gây khó dễ, hay là lại tự ngâm mình vào hũ giấm lâu năm rồi?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Bạch Vân Gian: "..."
Sở Nguyệt Ly nhướng mày nói: "Giấm của một tên thái giám mà chàng cũng ăn, cũng không sợ ợ một cái toàn là mùi chua."
Bạch Vân Gian nói: "Quá ngọt dễ ngấy, vị chua có gì không tốt?" Lời tuy nói vậy, người lại không đi, mà mặc cho Sở Nguyệt Ly kéo mình, đến bên mép giường.
Sở Nguyệt Ly không biết, dáng vẻ hiện tại của nàng, giống hệt như hồ yêu muốn hút mạng người, có thể làm rối loạn trái tim của tất cả đàn ông, câu mất hồn phách của họ.
Ánh mắt Sở Nguyệt Ly u u, hỏi: "Tại sao lại tới?"
Bạch Vân Gian đáp: "Hôm nay phụ hoàng giữ ta lại nói chuyện, không kịp chúc mừng nàng, buổi tối rảnh rỗi, liền qua đây một chuyến."
Sở Nguyệt Ly hỏi: "Quà đâu?" Ngón chân dùng sức, dĩ nhiên kéo bung ngoại bào của Bạch Vân Gian.