Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 598: Kinh Hỉ Có Thể Là Kinh Hãi



 

Sở Nguyệt Ly không lấy mạng bọn họ, nhưng ngoại trừ hai đứa bé trai lớn xác kia, mỗi người đều nhận được bài học sâu sắc.

 

Phạm Lượng hỏi: Tiểu thư, hai tên xấu xa kia, không đ.á.n.h sao?

 

Sở Nguyệt Ly đáp: Đánh. Để lại cho các ngươi tự mình đ.á.n.h.

 

Sở Nguyệt Ly giữ Phạm Lượng và Phạm Đoàn lại ở nhà riêng, để Phong Cương dạy hai người công phu đ.á.n.h nhau. Không cầu đẹp mắt, chỉ cầu một chiêu chế địch, khiến kẻ địch bò cũng bò không dậy nổi loại kia.

 

Thế là, hai ngày sau, Phạm Đoàn và Phạm Lượng liền chặn đường huynh đệ hai người kia, một cước đá vào chỗ yếu hại, toàn thắng.

 

Sở Nguyệt Ly đối với việc này không bình luận. Tốt và xấu, ai lại có thể nói chuẩn? Tốt và xấu, ai lại có thể nhìn đến cuối cùng? Chỉ cần không chủ động bắt nạt người khác, ra tay tàn nhẫn chút, lại có lỗi gì?

 

Sở Nguyệt Ly lập xong phương án, đang chuẩn bị đi thu thập Quỳnh Châu quận chúa, lại biết được Quỳnh Châu quận chúa thế mà đi tham gia săn b.ắ.n hoàng gia rồi.

 

Sở Nguyệt Ly cảm thấy, làm việc cũng không vội ở một hai ngày này, chờ một chút cũng được. Thế là, nàng thúc ngựa trở lại Sở phủ. Không ngờ, lại cùng lúc vào phủ với Sở đại nhân.

 

Sở đại nhân trào phúng nói: Huyện chủ thế mà không được mời đi săn b.ắ.n hoàng gia vui chơi.

 

Sở Nguyệt Ly thuận miệng đốp lại: Phụ thân không phải cũng không đi. Giống như nhân vật lớn như phụ thân đều không ai mời, ta một cái Huyện chủ nho nhỏ lại đâu có cái mặt mũi kia. Vừa nói, vừa đi vào trong, hoàn toàn không để Sở đại nhân vào mắt.

 

Sở đại nhân tức điên, gọi thẳng: Gia môn bất hạnh! Gia môn bất hạnh!

 

Sở phu nhân đỡ lấy Sở đại nhân, méo miệng, vừa co giật vừa hàm hồ nói: Cổ Cổ... Cổ Đại, đều đều... đều được Hoàng thượng mời đồng hành, Cổ gia chúng ta, một đích nữ, đều đều... đều có mặt mũi hơn Huyện chủ.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Bước chân Sở Nguyệt Ly hơi dừng lại, nhìn về phía Sở phu nhân, hỏi: Cổ Đại đi rồi?

 

Sở phu nhân hất cằm lên.

 

Sở Nguyệt Ly nói: Phu nhân là phải hất cằm lên, nếu không cái cằm kia đều sắp xệ xuống mặt bàn chân rồi. Thu hồi ánh mắt, nhấc chân đi thẳng, để lại Sở phu nhân và Sở đại nhân tức đến phát run.

 

Sở Nguyệt Ly trở lại T.ử Đằng Các, nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thích hợp, lại loáng thoáng cảm thấy, Bạch Vân Gian cố ý hỏi nàng có muốn đi săn b.ắ.n hay không vào lúc nàng mệt mỏi. Nam nhân hiện đại bắt cá hai tay là chuyện thường, nam nhân cổ đại tam thê tứ thiếp là chuyện thường. Người trước lén lén lút lút, người sau quang minh chính đại.

 

Sở Nguyệt Ly đứng dậy, thay áo ngắn và quần váy màu xanh đậm, chộp lấy d.a.o găm và ná cao su, liền lại ra cửa.

 

Thích Bất Nhiên hỏi: Tỷ tỷ đi đâu?

 

Sở Nguyệt Ly đáp: Đi bãi săn.

 

Thích Bất Nhiên nói: Ta muốn đi.

 

Sở Nguyệt Ly đáp: Trông coi Đa Bảo.

 

Thích Bất Nhiên đáp: Được.

 

Lương tâm nhỏ của Sở Nguyệt Ly thỉnh thoảng nhảy nhót hai cái, liền lại quay trở lại, thấp giọng nói với hắn: Bận rộn qua đợt này, ta cùng ngươi đi chỗ Trưởng Công chúa lấy lệnh bài.

 

Đôi mắt tròn vo kia của Thích Bất Nhiên trong nháy mắt được hoa quang thắp sáng. Hắn gật đầu một cái, nói: Mua thêm chút trứng gà về, ta biết làm trứng luộc nước rồi.

 

Sở Nguyệt Ly cười gật đầu một cái, sau khi rời khỏi Sở phủ, đi t.ửu lâu đặt cơm một ngày ba bữa cho Thích Bất Nhiên và Đa Bảo trước, lúc này mới giục ngựa chạy thẳng tới bãi săn hoàng gia.

 

Sở Nguyệt Ly gọn nhẹ ra trận, dùng thời gian nửa ngày, đi dạo đến gần bãi săn.

 

Giờ phút này, vòng ngoài bãi săn, đã đóng quân từng đội nhân mã, chỉ sợ Hoàng thượng và những thiên hoàng quý tộc này bị ai ám sát. Trong bãi săn, từng đống lửa trại chiếu rọi từng tòa lều vải, bày ra dáng vẻ hùng hậu tráng quan. Nhìn lướt qua, giống như từng ngọn đồi nhỏ bốc cháy, thiêu hủy dáng vẻ của nhân gian, vừa tàn nhẫn lại khiến đất đai đạt được sự sống mới.

 

Sở Nguyệt Ly đi tới trước đội ngũ, nâng lên ấn Huyện chủ của mình, bên trên viết bốn chữ: Độ Giang Huyện chủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tình cảm của tướng sĩ so với quyền quý muốn đơn giản thuần túy hơn nhiều. Người cầm đầu thấy ấn này, lập tức ôm quyền nói: Thuộc hạ tham kiến Huyện chủ.

 

Sở Nguyệt Ly nói: Ta chưa được mời, lại muốn góp vui. Nếu tướng quân thuận tiện, còn xin thông báo một tiếng.

 

Người cầm đầu hơi khó xử, nhưng cuối cùng gật đầu một cái, đáp: Huyện chủ chờ một chút. Xoay người vào doanh địa, vừa khéo gặp Đào công công, liền ôm quyền nói, Công công, Độ Giang Huyện chủ tới đây, muốn góp vui.

 

Đào công công dùng ngón tay thon dài kẹp lấy dải lụa rủ xuống bên mũ, nhẹ nhàng vuốt xuống dưới, nắm bắt giọng nói lanh lảnh, cười ha hả một tiếng, nói: Đã là Huyện chủ tới, tự nhiên là phải mời vào mới tốt. Ban đêm gió lạnh, để Huyện chủ nhiễm phong hàn thì chính là tội lỗi rồi. Tướng quân cứ việc giao người cho Tạp gia, Tạp gia tự sẽ sắp xếp thỏa đáng.

 

Tướng quân đáp: Làm phiền.

 

Đào công công nói: Ai da, cũng không phải người trong lòng của ngươi, tướng quân còn khách khí với Tạp gia. Hơi dừng lại, Huyện chủ tới đây, nhưng là một mình?

 

Tướng quân đáp: Chính phải.

 

Đào công công híp híp mắt, nói: Chung quy là nữ nhi gia. Tướng quân vẫn là đừng để người ta nghị luận mới tốt. Đợi ngày mai, Tạp gia lại để Huyện chủ chơi cùng người khác là được. Thuận tay chỉ một cái lều vải trống không, Có vị chủ t.ử không tới, cứ để Huyện chủ ở chỗ đó đi.

 

Tướng quân cảm thấy lời này có lý, liền gật đầu đáp ứng: Nghe công công phân phó.

 

Đào công công mỉm cười không nói.

 

Tướng quân xoay người rời đi. Một lát sau, tướng quân dẫn dắt Sở Nguyệt Ly đi tới lều vải Đào công công chỉ định, nói: Huyện chủ nghỉ ngơi trước. Ôm quyền, xoay người rời đi.

 

Sở Nguyệt Ly nhìn quanh bốn phía, không nhìn thấy Bạch Vân Gian, liền vào lều vải trước. Kết quả, vừa vén rèm lên, liền nhìn thấy Đào công công ngồi ngay ngắn bên bàn, trong tay còn xách một bình trà, đang rót vào trong ly.

 

Sở Nguyệt Ly hỏi: Ta có phải đi nhầm chỗ rồi không?

 

Đào công công ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Nguyệt Ly, nói: Lúc này mới biết đi nhầm, có phải muộn rồi không? Trong lời nói có ý đùa giỡn, cũng không khiến người ta sợ hãi.

 

Sở Nguyệt Ly tiến vào lều vải, cởi giày ra, cũng ngồi trên t.h.ả.m.

 

Đào công công nói: Huyện chủ vẫn là đi giày vào đi.

 

Sở Nguyệt Ly nói: Còn được, không lạnh lắm.

 

Đào công công đẩy ly trà cho Sở Nguyệt Ly, nói: Mùi lớn, ảnh hưởng mùi thơm của trà.

 

Sở Nguyệt Ly trực tiếp ngồi xuống, nói: Công công quanh năm ngửi mùi son phấn dung tục, sao lại không chê mùi lớn?

 

Đào công công sờ lên mặt mình một cái, nói: Không có cái mùi này, Tạp gia thật đúng là trà không nhớ cơm không nghĩ đấy.

 

Hai người châm chọc đối đầu, không ai nhường ai, cuối cùng đều cắm đầu uống trà, lười đốp chát nhau.

 

Sở Nguyệt Ly có chút khát nước, một hơi uống nửa bình.

 

Đào công công nói: Huyện chủ ngưu ẩm lên, thật mới mẻ độc đáo.

 

Sở Nguyệt Ly nói: Ngươi nếu có thể kiếm chút cơm canh tới, ta có thể khiến ngươi vỗ bàn tán dương.

 

Đào công công nói: Khéo. Lát nữa có tiệc lửa trại, Huyện chủ có thể ăn uống thỏa thích. Hơi dừng lại, Có điều, Huyện chủ không nằm trong danh sách được mời, có vị trí hay không cũng khó nói. Nghe nói Huyện chủ và Cố Hầu, Lục Vương gia quan hệ không tầm thường, không ngờ ngay cả một cuộc đi săn cũng chưa từng nhận được lời mời, còn phải tự mình một mình tìm tới... Huyện chủ, ngươi nói xem, lòng người này có phải rất thú vị không?

 

Sở Nguyệt Ly cười cười, nói: Xem ra, Đào công công không cho rằng đây là kinh hỉ.

 

Đào công công ý vị thâm trường nói: Có lẽ là kinh hãi cũng không chừng.