Đào công công bị chọc giận hoàn toàn, một quyền đ.ấ.m về phía mặt Bạch Vân Gian.
Bạch Vân Gian chịu một quyền, giơ nắm đ.ấ.m đập vào cằm Đào công công.
Hai người ở trong xe ngựa đ.á.n.h nhau to. Ngoài xe ngựa, thuộc hạ của Đào công công và Kiêu Ất mắt to trừng mắt nhỏ, không biết có nên động thủ hay không. Sau khi xe ngựa kịch liệt lắc lư ba năm cái, tất cả quy về bình tĩnh.
Bạch Vân Gian nói: "Tiến cung, diện thánh."
Đào công công trào phúng nói: "Bị đ.á.n.h, khóc lóc tìm cha?"
Bạch Vân Gian nói: "Tuyết tai, quốc họa, lương thực, áo mùa đông, cái nào không vội vã diện thánh?! Lộ trình không dễ đi, hiện tại xuất phát, vừa vặn đuổi kịp tảo triều."
Đào công công nói: "Tạp gia xin nghỉ, đang dưỡng thương, không tiện vào triều."
Bạch Vân Gian cũng không để ý tới Đào công công, trực tiếp nói với Kiêu Ất: "Tiến cung."
Kiêu Ất vung roi ngựa, lượn một vòng nhỏ, gian nan chạy về phía trước.
Thuộc hạ của Đào công công ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không nghĩ tới Đào công công cứ như vậy bị cướp đi. Không phải nói, muốn ra ngoài đuổi bắt đào phạm sao? Sao lại bị "áp giải" đi rồi?
Đào công công nhìn ra Bạch Vân Gian không chuẩn bị thả hắn đi, chỉ có thể phân phó với thuộc hạ bên ngoài: "Tiếp tục đuổi theo."
Thuộc hạ tản ra bốn phía, tiếp tục đi đuổi theo những người khả nghi khác.
Bạch Vân Gian cất Dạ Minh Châu, nhắm mắt dưỡng thần.
Đào công công hỏi: "Áo choàng của Lục Vương gia đâu?"
Bạch Vân Gian hỏi ngược lại: "Ngươi muốn dùng?"
Đào công công dứt khoát ngậm miệng không nói. Hắn chắc chắn, chuyện cướp đi Phạm béo, chính là Bạch Vân Gian làm! Chỉ là không biết, hắn rốt cuộc ý muốn thế nào?
Hai người không nói thêm gì nữa, một đường hướng về hoàng cung mà đi.
Bên kia, xe ngựa của Cố Cửu Tiêu bị chặn lại.
Thủ hạ của Đào công công muốn tiến lên kiểm tra, lại bị Cố Cửu Tiêu xốc lên màn xe mắng cho một trận.
Tính tình Cố Cửu Tiêu, toàn bộ Đế Kinh không ai không biết, thủ hạ cũng mười phần e ngại. Cuối cùng, chỉ có thể lôi Đào công công ra. Cố Cửu Tiêu mắng một tiếng "Hoạn quan c.h.ế.t tiệt", nhưng vẫn xốc lên màn xe cho nhìn một cái.
Thủ hạ của Đào công công đầy bụng nghi hoặc, thấy không có người ngoài, cũng chỉ có thể lưu loát cho đi.
Sở Nguyệt Ly quấn áo choàng thật dày, đ.á.n.h xe ngựa tiếp tục đi về phía trước.
Phía trước cách đó không xa, Phong Cương cõng Phạm Tư Triết, một đường chạy như điên, tốc độ kia, thật không phải xe ngựa và ngựa có thể so sánh. Nhất là, trong tuyết lớn, hành động lực và sức bộc phát của Phong Cương, cường hãn hơn người thường rất nhiều.
Hắn phụ trách cõng Phạm Tư Triết chạy, Thích Bất Nhiên thì là cầm nhánh cây, ở sau lưng hắn quét phẳng dấu vết.
Lúc Sở Nguyệt Ly đuổi kịp Thích Bất Nhiên, hắn ngẩng đầu, hướng về phía nàng chớp chớp đôi mắt to ngập nước, sau đó tiếp tục vùi đầu quét dấu vết. Phần nghiêm túc kia, khiến người ta động dung.
Sở Nguyệt Ly nói: "Lên đây."
Thích Bất Nhiên nhảy lên xe ngựa, đem nhánh cây đặt trên dấu vết kéo lê.
Sở Nguyệt Ly đ.á.n.h xe ngựa, tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi trở lại viện t.ử của Cố Cửu Tiêu, Sở Nguyệt Ly không lo được cái khác, ném áo choàng xuống, nhảy về viện t.ử của mình, đổi lại váy áo ban đầu, xóa đi dấu vết, lúc này mới gọi Đại Lực tới, bảo hắn nấu cho mình một bát cháo ngọt uống. Đại Lực thì là bảo Hà Như đi nấu cháo.
Sau khi uống cháo xong, cả người Sở Nguyệt Ly đều ấm áp hơn một chút. Mắt thấy trời sắp sáng, nàng lại thay quần áo, quay trở lại cách vách, hội hợp cùng mọi người.
Trong gian phòng đốt than lửa, Phạm Tư Triết nằm ở trên giường nhân sự không biết. Cố Cửu Tiêu đang đi tới đi lui trong phòng, Phong Cương thì là khoanh tay, dựa vào một bên khung cửa, nghe động tĩnh. Thích Bất Nhiên ngồi trên ghế, một miếng tiếp một miếng ăn bánh bao, uống cháo, nhìn qua thật sự là ngoan ngoãn không chịu được.
Sở Nguyệt Ly gật đầu với Triệu Bất Ngữ đang canh giữ ở cửa, còn chưa kịp đẩy cửa vào, lại thấy Phong Cương đã kéo cửa phòng ra, hướng về phía nàng lộ ra một nụ cười rực rỡ ch.ói mắt. Ừm, răng thật trắng.
Sở Nguyệt Ly nhấc chân vào nhà, Cố Cửu Tiêu là người đầu tiên vọt tới, lôi kéo tay Sở Nguyệt Ly quan tâm hỏi: "Lạnh hay không?" Thuận tay nhét một cái lò sưởi tay tinh xảo vào trong tay Sở Nguyệt Ly, để nàng cầm sưởi ấm tay.
Sở Nguyệt Ly ôm lò sưởi tay, đi đến bên giường, nhìn về phía Phạm Tư Triết, hỏi: "Hắn thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cửu Tiêu đáp: "Thân thể đều bị đông thương, có thể sống sót hay không, khó nói."
Sở Nguyệt Ly xốc lên y phục của Phạm Tư Triết, lông mày chính là nhíu một cái.
Cố Cửu Tiêu hỏi: "Nàng bây giờ tới đây có bị lão thái giám phát hiện hay không?"
Sở Nguyệt Ly đáp: "Vân Gian nói chàng sẽ kéo chân Đào công công, đưa hắn đi tảo triều."
Cố Cửu Tiêu vừa nghe đến hai chữ "Vân Gian", lông mày chính là nhíu một cái, miệng chính là bĩu một cái.
Sở Nguyệt Ly phân phó nói: "Ra bên ngoài bưng chậu tuyết về đây."
Phong Cương y lời mà làm, rất nhanh liền bưng một chậu tuyết trở về.
Cố Cửu Tiêu hỏi: "Nàng muốn làm gì?"
Sở Nguyệt Ly buông lò sưởi tay, xắn tay áo lên, bốc lên một nắm tuyết, đáp: "Chà xát thân thể bị đông cứng cho hắn."
Cố Cửu Tiêu ngăn lại Sở Nguyệt Ly, nói: "Nàng đi uống cháo, việc này ta... ta giao cho Phong Cương làm."
Phong Cương gật đầu một cái, bốc lên tuyết, lại không biết phải xuống tay như thế nào.
Sở Nguyệt Ly nhìn thoáng qua lòng bàn tay Phong Cương, phát hiện lòng bàn tay hắn không chỉ bị đông thương, còn trầy da. Lúc này, lộ ra màu tím, nhìn xem liền đau lòng. Nghĩ đến, nhất định là hắn vì chạy nhanh, lại dùng tay chạm đất rồi.
Trong lòng Sở Nguyệt Ly đau xót, nâng tay Phong Cương, hỏi: "Còn có tri giác không?"
Phong Cương cười đáp: "Ấm."
Sở Nguyệt Ly mắng: "Ấm cái rắm! Đều thành que kem rồi!"
Nụ cười trên mặt Phong Cương trong nháy mắt mở rộng, loại rực rỡ khiến người ta không dám nhìn thẳng kia đơn giản muốn làm mù mắt người. Không biết Sở Nguyệt Ly nghĩ như thế nào, dù sao Cố Cửu Tiêu cảm thấy mười phần ch.ói mắt. Hắn nói: "Có chân lại muốn dùng tay, không phải kẻ ngốc chính là ch.ó."
Sở Nguyệt Ly bị chọc cười, đi lên liền cho Cố Cửu Tiêu một cước, trực tiếp đá vào trên m.ô.n.g.
Cố Cửu Tiêu bị đá, không có tức giận, ngược lại cười đến rất vui vẻ.
Sở Nguyệt Ly nói với Cố Cửu Tiêu: "Ngươi dùng tuyết chà xát thân thể cho Phạm Tư Triết." Nàng thì là dùng tuyết chà xát tay cho Phong Cương.
Cố Cửu Tiêu một trăm vạn cái không muốn chạm vào thân thể bẩn thỉu của Phạm Tư Triết, nại hà Sở Nguyệt Ly lên tiếng, hắn không dám không theo, chỉ có thể kiên trì lên.
Nhất thời, trong phòng vang lên đều là tiếng Cố Cửu Tiêu thở hồng hộc.
Sau khi bận rộn xuất ra một thân mồ hôi, đầu ngón tay cũng đông thành cục đá. Trong lòng Cố Cửu Tiêu vui vẻ, lập tức giơ tay đi đến trước mặt Sở Nguyệt Ly, nói: "A Ly, tay của ta cũng đông cứng rồi."
Sở Nguyệt Ly đang giúp Phong Cương hoạt huyết, cũng biết Cố Cửu Tiêu khá là kiêu khí, thế là phân phó nói: "Bất Nhiên, ngươi xoa tay cho Cửu Tiêu."
Thích Bất Nhiên đem một cái bánh bao toàn bộ nhét vào trong miệng, giống như một con chuột hamster nhỏ nhai nuốt lấy, gật gật đầu, đưa tay đi bắt Cố Cửu Tiêu.
Cố Cửu Tiêu lui về phía sau tránh ra, lên án nói: "A Ly, đừng quá bất công nha!"
Sở Nguyệt Ly nhớ tới một cái tiểu phẩm từng xem ở hiện đại, phì cười một tiếng, đáp: "Vậy phải độc sủng một mình ngươi sao?"
Cố Cửu Tiêu theo bản năng gật đầu, chuyển giọng cả khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng. Hắn hoảng hốt giải thích nói: "Không không không, ta không phải ý tứ này, ta không phải..."
Sở Nguyệt Ly một bên chà xát tay cho Phong Cương, một bên giả vờ suy tư, nói: "Được rồi, vậy thì không sủng."
Cố Cửu Tiêu xù lông, hô: "Không sủng cũng không được!" Chuyển giọng lại cường điệu nói, "Gia sủng nàng. Độc sủng một mình nàng."
Sở Nguyệt Ly cảm khái nói: "Đàn ông thật phiền phức."
Thích Bất Nhiên múc một bát cháo, đẩy về phía Sở Nguyệt Ly: "Tỷ tỷ, uống cháo."
Sở Nguyệt Ly khen: "Thật ngoan."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cố Cửu Tiêu rùng mình một cái, nói: "A Ly, Gia sao cảm thấy nàng hôm nay... có chút không giống nhau đâu?"