Mắt thấy biên quan đang ở trong tầm mắt, Sở Nguyệt Ly cũng rốt cuộc có thể buông lỏng tâm tình. Nàng nói với Bạch Vân Gian: "Ta trở về tiếp ứng lương thảo và y phục chống rét một chút, chàng ở biên quan chờ ta là được."
Bạch Vân Gian nắm c.h.ặ.t t.a.y Sở Nguyệt Ly, nói: "Để Kiêu Ất đi cùng nàng."
Sở Nguyệt Ly lại nói: "Ta một mình thường thường an toàn hơn. Bên người chàng lại không thể rời người. Nếu có cái gió thổi cỏ lay, nhân thủ nhất định sẽ giật gấu vá vai." Hơi dừng một chút, "Tiền bạc và vật tư triều đình bổ sung không đúng chỗ, trong quân khó tránh khỏi có người bất mãn. Bên người chàng nhiều thêm hai người che chở, ta cũng có thể an tâm chút."
Bạch Vân Gian biết nàng cố chấp, nhưng vẫn muốn nỗ lực thử một lần. Hắn nói: "Mang theo Kiêu Ất, để ta cũng an tâm giống như nàng."
Sở Nguyệt Ly quả quyết cự tuyệt, sau đó dắt một con ngựa, vô cùng sảng khoái xoay người rời đi, một chút cũng không dây dưa dài dòng.
Bạch Vân Gian nhìn bóng lưng Sở Nguyệt Ly, cho đến khi biến mất không thấy.
Kiêu Ất cũng có chút lo lắng cho Sở Nguyệt Ly, thế là hỏi: "Cứ thế mặc kệ Huyện chủ độc hành?"
Bạch Vân Gian liếc Kiêu Ất một cái.
Kiêu Ất không biết mình nói sai chỗ nào, lập tức cảm thấy mờ mịt.
Giáp Hành nhắc nhở: "Vương phi."
Kiêu Ất lập tức đổi giọng: "Đúng đúng, Vương phi. Chủ t.ử, cứ thế mặc kệ Vương phi độc hành?"
Bạch Vân Gian nói: "Ngươi đi theo. Nếu như bị phát hiện, cứ nói tự mình đi theo."
Kiêu Ất vừa định gật đầu, lại ngạnh sinh sinh nhịn được, nói: "Thuộc hạ không đi, thuộc hạ bảo vệ chủ t.ử."
Bạch Vân Gian nhướng mày.
Kiêu Ất rũ mắt lầm bầm nói: "Chủ t.ử đều sợ Vương phi trách cứ, thuộc hạ càng không dám."
Khóe miệng Bạch Vân Gian giật một cái, nói: "Bổn vương không phải sợ." Nhấc chân, lên xe ngựa.
Kiêu Ất lầm bầm: "Đó là gì?"
Âm thanh từ trong xe truyền ra, nói: "Đó là nguyên nhân ngươi vẫn luôn bị Đa Bảo đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập."
Kiêu Ất: "..."
Giáp Hành cười mà không ra tiếng.
Bính Văn ẩn thân ở cách đó không xa, xoa xoa tay, cũng đi theo cười.
Sở Nguyệt Ly một người một ngựa cô thân mà đi, khóe môi lại trước sau giương lên, vô cùng thích ý. Ừm, nói thật, Bạch Vân Gian vẫn là rất ngon miệng...
Nàng một đường đi ba ngày, ước chừng sắp gặp được Phong Cương đang áp giải lương thảo và vật dụng chống rét, không ngờ, lại nhìn thấy Thích phu nhân.
Sở Nguyệt Ly chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, lại bị Thích phu nhân gọi lại.
Thích phu nhân tiến lên vài bước, ngăn Sở Nguyệt Ly lại, hỏi: "Chạy cái gì? Vì tìm ngươi, nhưng làm ta mệt muốn c.h.ế.t."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở Nguyệt Ly cười làm lành, không nói.
Thích phu nhân nói như nổ đậu: "Ngươi nói xem ngươi, cầm cục đất lừa gạt ta làm gì? Ta cũng không phải không phân biệt được đất và bảo bối. Ngươi làm việc như vậy, thật ảnh hưởng tình nghĩa giữa chúng ta. Cho dù ngươi không thể làm con dâu ta, cũng không thể chủ động để Đồ Chủy Các chúng ta truy sát ngươi a."
Sở Nguyệt Ly vẻ mặt chân thành nói: "Ta thưởng thức nhất, chính là Đồ Chủy Các làm việc có quy trình, ân oán phân minh, đại nghĩa lẫm nhiên. Bà xem, các người đều có thể xuất người xuất lực khi quốc nạn đương đầu, lại cần gì phải so đo với một khối sắt nhỏ. Hơn nữa, ta vì chiến sĩ biên quan một đường đi gấp, lại gặp phải mai phục và truy sát, suýt chút nữa mất mạng không nói, thứ kia còn bị người ta đoạt đi. Nếu không phải một trận tuyết lở, ta nhất định tính mạng khó bảo toàn. Những tên thích khách kia bị ta g.i.ế.c mấy tên, hài cốt chôn ở dưới tuyết Nhất Tuyến Quan. Bá mẫu nếu là không tin, cứ việc đi xem. Ồ, đúng rồi, nếu như bá mẫu có thể phát hiện dấu vết để lại, ta nguyện ý cùng bá mẫu liên thủ, đoạt lại bảo bối."
Thích phu nhân dùng ánh mắt hoài nghi đ.á.n.h giá Sở Nguyệt Ly, nhíu mày hỏi: "Lời ngươi nói là thật?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Nguyệt Ly gật đầu.
Thích phu nhân một phen nắm lấy cổ tay Sở Nguyệt Ly, nói: "Vậy ngươi đi với ta một chuyến."
Sở Nguyệt Ly vừa định nói chuyện, lại cảm giác bụng mát lạnh, Thích phu nhân thế mà đưa một con d.a.o găm vào bụng nàng!
Sở Nguyệt Ly vốn là đề phòng Thích phu nhân đột nhiên ra tay, lại không ngờ tới, bà ta thế mà lại ra tay vào lúc này. Theo Sở Nguyệt Ly thấy, nàng và Thích phu nhân giữa vẫn có vài phần giao tình. Có điều, hiển nhiên nàng nghĩ sai rồi. Sát thủ chỉ nhận tiền, không nhận người.
Thích phu nhân rút d.a.o găm ra, nói: "Nghề có quy tắc nghề. Sở Nguyệt Ly, đây là ngươi tự tìm cái c.h.ế.t." Dứt lời, còn muốn bồi thêm một đao, lại bị Sở Nguyệt Ly rút d.a.o găm bức lui, mặc dù lui rất nhanh, n.g.ự.c cũng bị thương.
Thích phu nhân còn muốn tiến lên nữa, lại nghe một tiếng gầm thét truyền đến, lập tức xoay người bỏ chạy.
Phong Cương vọt tới bên cạnh Sở Nguyệt Ly, đỡ lấy thân thể nàng, bế lên, nhìn quanh bốn phía, hô hào "Đại phu! Đại phu!" vọt vào một y quán, chạy thẳng tới gian trong, đặt Sở Nguyệt Ly lên chiếc giường gỗ đơn sơ, lại hỏa tốc vọt ra, một phen túm lấy lão đại phu, bế lên, trực tiếp đưa vào phòng trong, bảo ông ta mau cứu Sở Nguyệt Ly.
Ngoài cửa, có vị nữ t.ử quấn vải thô dày cộm thò đầu nhìn vào trong y quán một cái, sau đó nhấc chân bước qua ngạch cửa, mò mẫm vào phòng trong.
Cách tấm rèm dày nặng, liền nghe Phong Cương gầm lên một tiếng: "Cút ngay!"
Rèm cửa bị xốc lên, lão đại phu cứng mặt đi ra, vừa nhìn thấy nữ t.ử dáo dác ngó nghiêng, lập tức hỏi: "Ngươi khám bệnh hay là tìm người?"
Nữ t.ử đáp: "Khám bệnh."
Lão đại phu nói: "Ra phía trước."
Nữ t.ử đáp ứng, lui ra phía ngoài, trong miệng hỏi thăm: "Vừa rồi nhìn thấy một vị nam t.ử ôm một nữ t.ử vọt vào y quán, quả thực có chút dọa người. Cô nương kia, không sao chứ?"
Mặt lão đại phu đen lại, tức giận đáp: "Không biết!"
Đang khi nói chuyện, Phong Cương lại ôm Sở Nguyệt Ly từ phòng trong vọt ra, giống như một trận gió chạy mất dạng.
Nữ t.ử hỏi: "Thế này là sao?"
Lão đại phu đáp: "Nói là đã đi rồi, thân phận cao quý, không cho lão phu chạm vào. Lão phu là đại phu! Haizz... những quý nhân này a..." Nuốt xuống vô tận cảm khái, tiếp tục ngồi đường khám bệnh.
Nữ t.ử lặng lẽ rời đi.
Phong Cương ôm Sở Nguyệt Ly tránh đi tai mắt của người khác, một đường đi tới gần khách điếm.
Sở Nguyệt Ly vỗ vỗ Phong Cương, ra hiệu hắn thả mình xuống. Phong Cương cẩn thận từng li từng tí buông Sở Nguyệt Ly xuống. Sở Nguyệt Ly che vết thương ở bụng, nhe răng trợn mắt hít vào một hơi, dùng tay áo che vết thương, nói thấp giọng với Phong Cương: "Ta đi vào nghỉ ngơi trước. Huynh lén đi tìm Cố Cửu Tiêu, bảo hắn tiếp tục đưa vật tư đi biên quan, đừng nói cho hắn biết chuyện ta bị thương. Huynh một mình trở về tìm ta, hộ tống ta về Đế Kinh."
Phong Cương vô cùng không muốn rời khỏi Sở Nguyệt Ly, nại hà... lại vô cùng muốn nghe lời Sở Nguyệt Ly, thế là sau khi đưa mắt nhìn Sở Nguyệt Ly đi vào khách điếm, nhanh ch.óng xoay người rời đi.
Phong Cương trở lại cách đó không xa, dùng hòn đá nhỏ ném xe ngựa của Cố Cửu Tiêu, gọi người ra, nói: "Ngươi đưa hàng, ta về." Xoay người liền đi.
Cố Cửu Tiêu một phen nắm lấy y phục Phong Cương, lại suýt chút nữa bị Phong Cương kéo ngã nhào. Hắn vội vàng đứng vững, hỏi: "Ngươi phát điên cái gì? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
Phong Cương không nói, đẩy Cố Cửu Tiêu ra, lại muốn đi.
Cố Cửu Tiêu cảm giác không đúng, lập tức đuổi theo, ngăn Phong Cương lại, hỏi: "Có phải xảy ra chuyện rồi không?"
Phong Cương không nói, tránh đi Cố Cửu Tiêu.
Cố Cửu Tiêu nhảy một cái lên lưng Phong Cương, ôm c.h.ặ.t lấy hắn, nói: "Ngươi nói, có phải gặp được A Ly rồi không? Được, không nói, ngươi đi đâu, Gia đi đó."
Phong Cương vốn định hất Cố Cửu Tiêu ra ngoài, có điều nhìn bàn tay gầy trơ xương kia của hắn, cuối cùng chỉ có thể nói: "Nguyệt Ly, bảo ngươi, đi đưa hàng."
Cố Cửu Tiêu lập tức giống như đ.á.n.h m.á.u gà, nói: "Gia biết ngay mà, nhất định là A Ly! Đi thôi, chúng ta đi tìm nàng!"