Cố Cửu Tiêu lờ mờ nhận ra sự khác thường của Sở Nguyệt Ly, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán, nhưng lại cảm thấy quá mức khó tin. Hắn nghĩ không ra, dứt khoát cũng đuổi theo.
Bạch Vân Gian để Giáp Hành ở lại chăm sóc Phong Cương, rồi cũng đi theo. Bình thường hắn đi chậm, chân thọt không quá rõ ràng. Nhưng nay đi nhanh, lại lộ ra rất rõ. Tuy có chút chật vật, nhưng vẫn không mất đi vẻ phong nhã.
Sở Nguyệt Ly càng đi càng nhanh, khi lao đến trước cửa phòng Trưởng Công chúa, nàng tung một cước đá văng cửa phòng, dọa Thích y nữ và Lý ma ma đều run lên một cái, làm đau cả Trưởng Công chúa.
Trưởng Công chúa nhíu mày, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly.
Bốn mắt nhìn nhau, trong sự im lặng dấy lên một đóa hoa m.á.u khổng lồ, ngập tràn đao quang kiếm ảnh.
Sở Nguyệt Ly bóp bóp chiếc kẹp mỏ dài, nói: "Nghe nói trong vết thương của Trưởng Công chúa vẫn còn một đoạn dị vật chưa lấy ra, ta tới phụ một tay, giúp một chút."
Cố Cửu Tiêu và Bạch Vân Gian bước vào trong phòng, nhưng không lên tiếng.
Trưởng Công chúa đáp: "Không phiền Huyện chủ phải bận tâm."
Sở Nguyệt Ly lạnh lùng nói: "Trưởng Công chúa vì ta mà hao tâm tổn trí, mỗi lần nghĩ đến đây, ta đều cảm thấy vô cùng bất an. Nếu không thể làm chút gì đó cho Trưởng Công chúa, quả thực là đêm không thể ngủ yên." Nàng đi đến bên giường, rũ mắt nhìn bà ta.
Lý ma ma quát lớn: "Huyện chủ không được vô lễ!"
Sở Nguyệt Ly liếc nhìn Lý ma ma một cái, nói: "Bản Huyện chủ muốn giúp Trưởng Công chúa, sao lại thành vô lễ rồi? Là Bản Huyện chủ không hiểu ý nghĩa của từ vô lễ, hay là Cố phủ các người không hiểu thế nào gọi là biết ơn?"
Lý ma ma biết Sở Nguyệt Ly từng làm gì cho Cố Hỉ Ca, chỉ là thái độ hùng hổ dọa người này của Sở Nguyệt Ly, quả thực khiến người ta bất an.
Sự thật chứng minh, Sở Nguyệt Ly không chỉ có thái độ bức người, mà khả năng động thủ cũng vô cùng cường hãn. Nàng lại vươn tay chộp thẳng vào vết thương của Trưởng Công chúa!
Trưởng Công chúa phát ra tiếng gầm rú đau đớn: "A!"
Cố Cửu Tiêu lập tức tiến lên, che chở cho Trưởng Công chúa, cản Sở Nguyệt Ly lại, nói: "A Ly, có chuyện gì thì từ từ nói."
Sở Nguyệt Ly nhìn Trưởng Công chúa, tức giận nói: "Bà ta đã từng cho ta cơ hội từ từ nói chuyện chưa?! Đã từng cho Phong Cương cơ hội sống sót chưa!"
Trưởng Công chúa nghe Sở Nguyệt Ly nhắc đến Phong Cương, ánh mắt khẽ run lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường.
Hộ vệ xông vào trong phòng, muốn bảo vệ Trưởng Công chúa.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trưởng Công chúa tức giận, rống lên: "Bắt lấy!"
Bạch Vân Gian nhạt giọng uy h.i.ế.p: "Cô cô, người muốn làm lớn chuyện này sao?"
Trưởng Công chúa hít sâu một hơi, bảo hộ vệ lui ra, thuận miệng cũng bảo y nữ lui xuống.
Bạch Vân Gian ngồi trên ghế, nói: "A Nguyệt sẽ không vô cớ nổi loạn, Cửu Tiêu không ngại nghe nàng ấy nói xem sao."
Cố Cửu Tiêu cũng biết Sở Nguyệt Ly không phải người vô lý, nhưng cho dù hắn giúp lý không giúp thân, làm phận làm con, sao có thể trơ mắt nhìn nàng ra tay với mẫu thân mình? Thật là làm khó hắn muốn c.h.ế.t!
Sở Nguyệt Ly thấy sắc mặt Cố Cửu Tiêu không ổn, chỉ sợ hắn giận dữ công tâm mà ngất đi, thế là lùi lại một bước, ngồi xuống một chiếc ghế khác, đập mạnh chiếc kẹp mỏ dài lên bàn, phát ra một tiếng "bốp".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cửu Tiêu run rẩy, quả thực có chút e sợ cơn thịnh nộ của Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly trực tiếp hỏi: "Kẻ mặc áo choàng bí ẩn đeo mặt nạ vàng sẫm kia, là ai?"
Trưởng Công chúa thấy Bạch Vân Gian và Cố Cửu Tiêu đều có sắc mặt không tốt, liền mất đi dũng khí gánh vác, cũng sợ đắc tội Bạch Vân Gian đồng thời làm Cố Cửu Tiêu lạnh lòng. Trưởng Công chúa đáp: "Kẻ mặc áo choàng gì chứ?"
Sở Nguyệt Ly cười lạnh, nói: "Người quang minh chính đại không nói lời mờ ám, Trưởng Công chúa cớ gì phải nhát gan như chuột?! Lẽ nào sợ ta ăn thịt bà sao?"
Trưởng Công chúa giận dữ nói: "Làm càn! Bản cung há lại sợ ngươi?! Không biết chính là không biết. Tối nay mời ngươi dùng bữa, vốn là để cảm tạ ngươi đã giúp đỡ Hỉ Ca. Hỏi xin ngươi bảo bối, cũng là vì an nguy của trên dưới Cố phủ. Ngươi không cho thì thôi, lại còn dám đả thương Bản cung! Bản cung chưa đi tìm ngươi, ngươi lại có mặt mũi đến chất vấn Bản cung!"
Sở Nguyệt Ly hất cằm, nói: "Bà biết Phong Cương sẽ bị âm thanh khống chế, nên đã tìm một nữ t.ử gảy tỳ bà, dùng tiếng đàn làm rối loạn tâm trí Phong Cương. Ta đả thương bà chỉ để tự vệ, có gì sai?! Khi Phong Cương ngất xỉu, ngoài cửa sổ b.ắ.n vào mấy chục mũi tên ngắn, ta cứu bà, bà lại lấy kim độc đ.â.m ta, khiến ta bất tỉnh nhân sự. Trưởng Công chúa, món nợ này, bà có thể không nhận, nhưng trong từ điển đời ta, chưa bao giờ có hai chữ 'bỏ qua'. Sớm muộn gì, chúng ta cũng phải tính toán cho rõ ràng!" Nàng đứng dậy, cầm lấy chiếc kẹp mỏ dài, đi ra ngoài. Nàng sợ mình ngồi thêm nữa, sẽ nhịn không được mà lao lên g.i.ế.c c.h.ế.t Trưởng Công chúa mất!
Đã lâu như vậy, nàng và Cố phủ dây dưa không rõ, mấy lần muốn ra tay với Trưởng Công chúa, đều vì Cửu Tiêu và Hỉ Ca mà lựa chọn nhẫn nhịn. Lần này, bất kể Phong Cương có bình an hay không, nàng cũng không định để Trưởng Công chúa được sống yên ổn! Nhẫn nhịn, không nên bị coi là sự nhu nhược để người ta chà đạp!
Bạch Vân Gian tin lời Sở Nguyệt Ly nói, đứng dậy, nhìn Trưởng Công chúa nói: "Cô cô nên biết A Nguyệt đối với ta, quan trọng như sinh mạng. Cô cô muốn mạng của nàng ấy, chính là đối đầu với ta. Xin hãy tự giải quyết cho tốt." Nói xong, xoay người rời đi.
Sắc mặt Trưởng Công chúa trở nên trắng bệch, dùng tay gắt gao vặn c.h.ặ.t chăn, trong n.g.ự.c nghẹn lại khó chịu.
Cố Cửu Tiêu nhìn bộ dạng của Trưởng Công chúa, chợt thấy lạnh lòng. Hắn nói: "Nếu mẫu thân thực sự vô tội như lời mình nói, việc đầu tiên sau khi tỉnh lại, chính là phải bắt A Ly để hỏi tội. Mẫu thân chột dạ, không phái người đi bắt A Ly. Bị A Ly chất vấn đến tận cửa, lại vẫn không có chút hối hận nào. Mẫu thân, người luôn lấy lý do an nguy của Cố phủ, làm ra những chuyện khiến người ta lạnh lòng khinh bỉ, nhưng chưa từng hỏi qua ta và Hỉ Ca, xem chúng ta có muốn sống như vậy hay không?! Trước mắt người không cần vì làm mất bảo bối mà làm khó A Ly nữa, Bạch Vân Gian đã ôm lấy chuyện này, sẽ cho Hoàng thượng một lời công đạo. Trong vòng một tháng, nếu không tìm thấy, hắn sẽ rời đi, vĩnh viễn không vào kinh!" Bỏ lại một ánh mắt thất vọng tột cùng, hắn bước ra khỏi phòng.
Trưởng Công chúa đột nhiên rơi lệ, nhưng không rõ là hối hận hay tức giận, là hận thù hay bất bình. Vốn dĩ, Cửu Tiêu là đứa con trai bà ta yêu thương nhất, mà nay, lại ly tâm với bà ta rồi. Nỗi khổ này, chỉ có mình bà ta biết.
Trưởng Công chúa khóc xong, gọi y nữ đang đợi bên ngoài vào, cưỡng ép lấy ra một đoạn đầu đũa gãy trong vai, đau đến mức c.h.ế.t đi sống lại, một trái tim lại ngổn ngang trăm mối.
Sở Nguyệt Ly không thể di chuyển Phong Cương, chỉ có thể tạm thời để hắn ở lại Cố phủ. Tuy nhiên, nàng thực sự không yên tâm, chỉ có thể túc trực bên giường.
Nàng không đi, Bạch Vân Gian cũng không đi.
Cố Cửu Tiêu lo lắng Sở Nguyệt Ly chịu không nổi, thế là nói với nàng: "Nàng cứ yên tâm đi nghỉ ngơi đi, Gia phái người canh giữ, nhất định vạn vô nhất thất."
Sở Nguyệt Ly lắc đầu, nói: "Kẻ ra tay với Phong Cương, nhất định vô cùng hiểu rõ điểm yếu của hắn. Hiện giờ, bất kể để hắn ở đâu, ta đều không yên tâm."
Cố Cửu Tiêu hỏi: "Ý nàng là, sợ hắn bị âm thanh quấy nhiễu?"
Sở Nguyệt Ly gật đầu, nói: "Hắn từng bị khống chế bởi Tạp Sảo Nghệ Nhân." Nàng nhìn Cố Cửu Tiêu, "Ta nghi ngờ, kẻ bắt tay với Trưởng Công chúa, chính là hắn."
Cố Cửu Tiêu nhíu mày, nói: "Đó là thứ ch.ó má gì vậy?"
Sở Nguyệt Ly lắc đầu, đáp: "Ta không biết. Nhưng mà, trên người hắn có cương đao thượng hạng, vô cùng tinh xảo, thoạt nhìn không phải là vật của Đại Yến."
Cố Cửu Tiêu trong lòng rùng mình. Chuyện này, nếu dính líu đến các tiểu quốc khác, đó mới là chuyện mất đầu.
Sở Nguyệt Ly mặt mày ủ dột.
Cố Cửu Tiêu nói: "Gia phái người cẩn thận lục soát một lượt, nhất định phải tra ra dấu vết của kẻ đó. Hắn không thể vô duyên vô cớ mà vào được Cố phủ." Nói xong, xoay người đi điều tra.
Bạch Vân Gian nhúng khăn vào nước, cẩn thận lau chùi từng ngón tay của Sở Nguyệt Ly, nói: "Ta có một chủ ý, nàng có hứng thú nghe không?".