Cô gái áo đỏ bị đ.á.n.h, đôi mắt run lên bần bật, lặng lẽ ôm lấy cơ thể mình, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, chỉ để lại một đôi mắt ánh lên vẻ tà khí, không chớp mắt chằm chằm nhìn Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly chợt thấy mình như bị yêu tinh nhắm trúng, cả người quả thực không được tự nhiên.
Đặc biệt là, con yêu tinh này bị đ.á.n.h, lại còn cười với nàng. Không sai, ả đang cười, hai mắt như hoa đào nở rộ, có khả năng làm nhiễu loạn tâm trí người ta.
Yêu tinh mặc áo lót màu đỏ, mỏng manh đến mức lộ cả màu da, hai cánh tay thon dài, càng là lúc ẩn lúc hiện. Ả dùng ngón tay, nhẹ nhàng ma sát cánh tay mình. Một đôi mắt, lại đang cười với nàng.
Sở Nguyệt Ly hơi giật mình, cảm thấy mình như bị ả thu hút, lại nảy sinh một loại ý niệm muốn bất chấp tất cả nhào tới.
Quỷ dị!
Điểm đặc biệt của Sở Nguyệt Ly, chính là thích giữ lại một tia tỉnh táo để xem xét từng lời nói hành động của mình. Nàng nhận ra sự bất thường, lập tức hoàn hồn, cởi áo ngoài của mình ra, tròng áo của cô gái áo đỏ vào, khoác áo choàng lên, dùng mũ ép c.h.ặ.t đ.ầ.u, sau đó cầm lấy áo ngoài của mình, trùm thẳng lên đầu cô gái áo đỏ, nói với Cố Cửu Tiêu: "Đừng nhìn mắt ả." Xoay người chui ra khỏi xe ngựa.
Triệu Bất Ngữ đã giải quyết xong thích khách bên ngoài, giật đứt dây xích.
Thích khách đã ở ngay trong gang tấc.
Sở Nguyệt Ly xoay người lên ngựa, phi cuồng đi.
Tùy tùng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ có thể liều c.h.ế.t ngăn cản thích khách, không cho bọn chúng đuổi theo "cô gái áo đỏ".
Có tùy tùng trợ công, phần lớn người trong đám thích khách, đều bị đ.á.n.h lừa, đuổi theo Sở Nguyệt Ly rồi. Sở Nguyệt Ly dẫn theo một đám thích khách, luồn lách vào đường nhỏ, chuyên chọn những nơi có chướng ngại vật mà chạy, cứ thế dựa vào chướng ngại vật hạ gục được bốn tên thích khách.
Xe ngựa của Triệu Bất Ngữ lao cuồng về phía trước, ngược lại cũng dẫn đi năm tên thích khách.
Trong xe ngựa.
Cô gái áo đỏ giật bộ quần áo che trên đầu xuống, nhìn về phía Cố Cửu Tiêu.
Cố Cửu Tiêu tin Sở Nguyệt Ly, đó là đã trải qua thử thách sinh t.ử. Hắn giật mạnh bộ quần áo lại, một lần nữa trùm lên đầu cô gái áo đỏ.
Cô gái áo đỏ lại giật bộ quần áo xuống.
Cố Cửu Tiêu nổi giận, vớ lấy áo choàng của mình, trùm lên người cô gái áo đỏ, rống lên: "Còn dám lộ mặt, xem Gia có đá ngươi xuống không!"
Cô gái áo đỏ không nhúc nhích.
Xe ngựa xóc nảy, thích khách bao vây tới.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sở Nguyệt Ly vậy mà lại vứt bỏ áo choàng, giơ cao chủy thủ, để lộ khuôn mặt đeo mặt nạ g.i.ế.c một cú hồi mã thương, đồng thời hô lớn: "Cứu chủ t.ử!"
Thanh thế kinh người.
Thích khách bao vây xe ngựa, hiểu lầm người đến là viện binh, quay đầu ngựa, chống cự lại.
Triệu Bất Ngữ nhìn chuẩn cơ hội, vung đao c.h.é.m xuống, quả thực là sảng khoái.
Thích khách bao vây xe ngựa phát hiện không ổn, lúc quay đầu lại, lại bị cô gái áo đỏ dùng chiếc nỏ ngắn giải quyết rồi.
Cô gái áo đỏ nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, lại thấy nàng gọi một tiếng: "Cửu Tiêu!" Phi ngựa lao thẳng đến phía sau xe ngựa.
Cố Cửu Tiêu lấy ra một ống thép to bằng cổ tay, dựng lên, sau đó kéo cơ quan, chỉ nghe "bằng" một tiếng, ống thép phun ra vô số kim thép nhỏ li ti, rợp trời rợp đất b.ắ.n về phía đám thích khách, trốn không thể trốn, tránh không thể tránh.
Thủ đoạn này của Cố Cửu Tiêu, quả thực kinh người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực ra, trên đường đi, Cố Cửu Tiêu và Sở Nguyệt Ly đều không nhàn rỗi.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cố Cửu Tiêu khéo tay, Sở Nguyệt Ly có thể ra chủ ý, hai người ăn ý với nhau, liền nghiên cứu ra một thứ có sức sát thương không nhỏ, nhưng lại không thể phân biệt địch ta như thế này.
Bốn tên thích khách còn lại, may mắn không bị b.ắ.n trúng.
Sở Nguyệt Ly đã phi ngựa áp sát, trong sự khiếp sợ của bọn chúng, thu gặt mạng sống của hai người, sau đó đ.á.n.h hai người còn lại ngã ngựa, trực tiếp tháo khớp hai cánh tay, bẻ cằm, không cho bọn chúng c.ắ.n vỡ bọc độc tự sát.
Một chuỗi động tác này diễn ra, mây chảy nước trôi, vô cùng dứt khoát, cũng vô cùng tàn nhẫn.
Tùy tùng của cô gái áo đỏ còn lại hai người, nhưng chỉ là cố chống đỡ chưa c.h.ế.t mà thôi. Bọn họ nhìn Sở Nguyệt Ly, trong mắt mang theo vẻ kính ngưỡng và nghi hoặc.
Sở Nguyệt Ly ho nhẹ một tiếng.
Cố Cửu Tiêu từ trong sự kinh diễm hoàn hồn lại, lập tức ho một tiếng, chui ra khỏi xe ngựa, ưỡn thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c, phân phó: "Thẩm vấn một chút, xem là thứ ch.ó má gì, lại dám giữa thanh thiên bạch nhật... Hắt xì! Lại dám... Hắt xì! Hắt xì!"
Khóe miệng Sở Nguyệt Ly giật giật, nói: "Trời lạnh, chủ t.ử vẫn nên vào trong xe ngựa nghỉ ngơi đi."
Cố Cửu Tiêu gật đầu một cái, lùi về trong xe ngựa, sau đó giật mạnh chiếc áo choàng của mình từ trên người cô gái áo đỏ lại, quấn lên người, lúc này mới cảm thấy ấm áp hơn vài phần.
Sở Nguyệt Ly: "..."
Sở Nguyệt Ly thầm thở dài một hơi nặng nề trong lòng, cảm thấy chuyện "mỹ nam kế" này, quả thực không thể trông cậy vào Cố Cửu Tiêu. Nhưng mà, biết đâu Hoàng nữ Khỉ Quốc lại thích kiểu mạnh mẽ này thì sao. Nghe nói nam t.ử Khỉ Quốc lấy sự nhu mỹ ôn uyển làm đẹp, thỉnh thoảng gặp phải quả ớt nhỏ như Cố Cửu Tiêu, có khi lại hợp khẩu vị.
Sở Nguyệt Ly xốc lại tinh thần cho mình, thế nhưng, dũng khí quả thực không đủ a! Nàng tung một cước đá vào người một tên áo đen, trút giận một chút cảm xúc khó chịu, lúc này mới nói với cô gái áo đỏ: "Những người này hẳn là truy sát tiểu thư, chủ t.ử nhà ta không tiện hỏi đến, xin tiểu thư tự mình thẩm vấn."
Cô gái áo đỏ ngồi trên chân mình, cúi người xuống, ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly bước tới gần, hỏi: "Có chuyện gì?"
Cô gái áo đỏ dùng điệu bộ khiến người ta ngứa ngáy hỏi: "Áo choàng của ta đâu? Ngươi muốn người ta c.h.ế.t cóng sao?"
Sở Nguyệt Ly cảm thấy mình bị một người phụ nữ trêu ghẹo rồi! Nàng nhếch môi cười, đáp: "Không khéo, làm mất rồi."
Cô gái áo đỏ dùng ngón trỏ chạm vào ch.óp mũi Sở Nguyệt Ly, ánh mắt quyến rũ động lòng người, "Nhớ kỹ, ngươi phải trả lại cho người ta... Áu..."
Cố Cửu Tiêu tung một cước đá vào m.ô.n.g cô gái áo đỏ, chua ngoa nói: "Bỏ cái móng gà của ngươi ra, lỡ như cào rách mũi A Ly, Cửu Gia lột da ngươi!"
Sở Nguyệt Ly thầm nghĩ: Cửu Gia, ngươi đây là muốn đi con đường không tầm thường sao? Là muốn để Hoàng nữ Khỉ Quốc nâng cằm ngươi lên nói một câu, nam nhân, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta? Ồ, quá ngôn tình rồi.
Cô gái áo đỏ quay đầu lại, trừng mắt nhìn Cố Cửu Tiêu, ánh mắt lóe lên, đột nhiên nhào tới —— cào!
Không sai, chính là cào! Cào mặt, giật tóc, véo tay...
Cố Cửu Tiêu có thể chịu thiệt sao?! Không thể! Cố Cửu Tiêu không cam lòng yếu thế, cũng động thủ với cô gái áo đỏ, quả thực là không chút hàm hồ. Nói đến cào, hắn cũng từng luyện qua. Mỗi tháng có bảy ngày, Cửu Gia chính là thích cào đồ vật! Cấu người! Véo thịt! Tới đi, ai sợ ai?! Dám trước mặt hắn quyến rũ A Ly, quả thực là muốn c.h.ế.t! Bất kể nam nữ, tất cả đi c.h.ế.t đi!
Đây là một bức tranh vô cùng quỷ dị.
Bầu trời lất phất những bông tuyết lớn, từ từ bay lượn rơi xuống, mọi thứ xung quanh đều rất yên tĩnh, chỉ có xe ngựa rung lắc không ngừng. Hai con người trong thùng xe đ.á.n.h nhau khó phân thắng bại, thỉnh thoảng còn truyền ra những âm thanh hừ hừ a a.
Xung quanh x.á.c c.h.ế.t la liệt, m.á.u đỏ nhuộm thắm tuyết trắng.
Triệu Bất Ngữ ngồi xổm trên mặt đất, nhìn xuống đất, lông mày nhíu c.h.ặ.t, nuốt xuống một tiếng thở dài.
Sở Nguyệt Ly đứng ngoài xe ngựa, ngửa đầu nhìn trời, một loại cảm xúc mang tên bất đực dĩ bò đầy khóe mày đuôi mắt. Nàng thầm cảm thán trong lòng: Cửu Gia, có tiền đồ rồi, lại đi cào cấu với một người phụ nữ. Cho dù muốn đi theo con đường tương ái tương sát, chiêu thức này cũng quả thực quá t.h.ả.m liệt rồi. Haiz...