Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 799: Đêm Tống Cựu Nghênh Tân



 

Phong Cương và Đại tướng quân rời đi rồi.

 

Không chào hỏi bất kỳ ai, cứ thế lặng lẽ rời đi.

 

Trong lòng Sở Nguyệt Ly không dễ chịu, nhưng vì đây là chuyện duy nhất nàng có thể làm cho Phong Cương, trong lòng có khó chịu hơn nữa, cũng không thể tiếp tục ích kỷ. Mỗi người, đều nên có cuộc sống và sự theo đuổi của riêng mình.

 

Đương nhiên, từ một phương diện khác mà nói, nàng cũng vô cùng mong đợi, Phong Cương có thể phong hầu bái tướng, sau đó chống lưng cho mình. Ý nghĩ này tuy rằng nhất thời nửa khắc không thực hiện được, nhưng ít nhất, Đại tướng quân cũng nên khiêng từng rương vàng bạc châu báu tới tặng cho nàng, bày tỏ tâm ý. Dù sao, chuyện Đại tướng quân có thể nhận nhau với Phong Cương, nàng thật đúng là công thần lớn nhất.

 

Sở Nguyệt Ly đợi mấy ngày, cái gì cũng không đợi được.

 

Thích Bất Nhiên và Phong Cương ở cùng nhau thời gian khá dài, đối với hắn có chút nhớ nhung, liền vẫy vẫy bàn tay nhỏ béo múp với Sở Nguyệt Ly, đi đến phủ tướng quân ở tạm.

 

Đối với tên sát thủ chọc cười càng ăn càng béo càng ăn càng thèm này, Sở Nguyệt Ly cũng có chút không thể làm gì.

 

Sau khi Thích Bất Nhiên đi, tư trạch càng thêm vắng vẻ hơn nhiều. Cuối năm, Bạch Vân Gian bận rộn công vụ, thỉnh thoảng mới xuất hiện, phấn đấu không ngừng vì con cháu đời sau của hắn. Sở Nguyệt Ly nhàn rỗi không có việc gì, chơi đùa cùng Phạm Đoàn Phạm Lượng, bắt đầu hưởng thụ trạng thái an hưởng tuổi già.

 

Một ngày, trong phòng nàng xuất hiện thêm một con mèo hoa nhỏ.

 

Sở Nguyệt Ly không thích nuôi động vật nhỏ, chỉ sợ nuôi ra tình cảm, lại không chỗ sắp đặt, thế là gọi Hà Như tới, bảo nàng ta ôm đi, tặng cho người ta nuôi.

 

Lúc này, nàng nghe thấy giọng nói của Thích Bất Nhiên truyền đến từ cửa sổ, nói: "Đó là tạ lễ của Phong Cương."

 

Sở Nguyệt Ly chộp lấy con mèo hoa nhỏ.

 

Mèo hoa nhỏ "meo" một tiếng.

 

Sở Nguyệt Ly không dám tin hỏi: "Đây là con mèo hoa bình thường thôi nhỉ? Chẳng lẽ nói nó là thần thú?"

 

Thích Bất Nhiên giải thích nói: "Đại tướng quân muốn tặng chút châu báu cho tỷ, Phong Cương ngăn cản không cho. Phong Cương nói, tỷ thích động vật nhỏ hắn tặng, không thích mấy hạt châu nhiều màu sắc kia."

 

Tay bắt mèo của Sở Nguyệt Ly siết c.h.ặ.t, mèo con kêu một tiếng, giơ móng vuốt cho Sở Nguyệt Ly một cái. Sở Nguyệt Ly buông tay, mèo con chui xuống gầm bàn, trốn đi. Sở Nguyệt Ly điều chỉnh cảm xúc một chút, hỏi: "Đại tướng quân cứ thế ngầm đồng ý rồi?!"

 

Thích Bất Nhiên đáp: "Ừm."

 

Sở Nguyệt Ly vỗ bàn một cái, gầm lên: "Ngươi vào đây nói với ta!"

 

Thích Bất Nhiên đáp: "Ta không."

 

Sở Nguyệt Ly vẫn quan tâm Thích Bất Nhiên, thế là đứng dậy, vừa đi về phía cửa, vừa hỏi: "Sao thế?" Đưa tay mở cửa phòng.

 

Nhưng mà, cửa sổ lại không thấy bóng dáng Thích Bất Nhiên.

 

Sở Nguyệt Ly hô: "Thích Bất Nhiên?!"

 

Không ai đáp.

 

Sở Nguyệt Ly trêu chọc nói: "Ngươi đây là nhìn trúng Phong Cương, muốn đi làm tiểu lang quân cho hắn a?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngoài tường bay tới câu trả lời của Thích Bất Nhiên: "Béo rồi, không muốn gặp tỷ."

 

Sở Nguyệt Ly hơi sửng sốt, chuyển sang không nhịn được cười, cười đến nghiêng ngả. Đợi nàng cười đến chỉ còn lại một hơi, lại gọi Thích Bất Nhiên, đã không ai đáp lại rồi.

 

Sở Nguyệt Ly không coi chuyện Thích Bất Nhiên béo lên là chuyện to tát. Đối với người mình thích mà nói, béo hay gầy, đều chỉ là một hình thái mà thôi.

 

Sở Nguyệt Ly cảm thấy, nếu có thể cứ tiếp tục như vậy, cũng không tệ. Nại hà, trời không chiều lòng người a.

 

Lam Lận yên tĩnh mấy ngày, dưỡng cho cái n.g.ự.c xẹp xuống, lại xuất hiện. Biết hắn tới tìm mình, Sở Nguyệt Ly liền trở về Sở phủ ở tạm. Nàng không sợ gặp kẻ địch, chỉ sợ gặp loại người dây dưa không rõ này. Nàng là người từng trải, tự nhiên biết giữa nàng và Lam Lận chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng mà, vô cùng hiển nhiên là, Lam Lận không cho là như vậy. Lam Lận giống như cành vàng lá ngọc của Yến quốc, dù là một ngón tay út, cũng không thể cho nam nhân bên ngoài chạm vào. Huống chi, đắp chung chăn ngủ cùng chứ?

 

Sở Nguyệt Ly cảm thấy ông trời chướng mắt nàng sống mấy ngày sung túc, nhất định phải chỉnh ra một thứ như vậy tới quấn lấy nàng, thật sự khiến người ta cảm thấy bất lực gấp bội.

 

Sở Nguyệt Ly tưởng trốn về Sở phủ, Lam Lận có thể yên tĩnh hai ngày, không ngờ, Lam Lận lại gõ cửa lớn Sở phủ. Sở Nguyệt Ly trốn. Trực tiếp từ Sở phủ chạy tới Vô Vấn Cư. Lần này, cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Không ngờ, ngày tháng trôi qua quá nhanh, lại đến Tết rồi.

 

Trong hoàng cung mở tiệc, Sở Nguyệt Ly cũng nằm trong danh sách được mời. Loại thời điểm này, luôn phải cho Hoàng thượng mặt mũi, kiên trì cũng phải lên a.

 

Bạch Vân Gian vì phải xử lý sự vụ, không đi được, phái Kiêu Ất đón Sở Nguyệt Ly, cũng dâng lên một bộ váy áo và trang sức. Bộ váy áo kia, nền trắng thêu hồng mai, tựa như sau một trận tuyết trắng hồng mai nở rộ, trong tĩnh lặng lộ ra vài phần phong nhã chậm rãi thư thái. Trang sức tóc là hồng mai, cài lên b.úi tóc, lúc đi lại run rẩy, phảng phất như hoa thật đón gió nở rộ.

 

Sở Nguyệt Ly cực kỳ yêu thích.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Đương nhiên, điều khiến nàng vui vẻ nhất là, khi nàng từ trên xe ngựa bước xuống, nhìn thấy Bạch Vân Gian mặc y bào cùng kiểu đang đợi ở cửa cung, loại cảm giác đó, thật sự còn khiến người ta kích động nhảy cẫng hơn cả ăn Tết.

 

Bạch Vân Gian vốn đã thiên hạ vô song, khi hắn lẳng lặng đứng đó, tựa như trích tiên hạ phàm. Mà lúc này đây, cây gậy đen trong tay hắn, tựa như cành hồng mai, uốn lượn hướng lên trên, tuy đơn giản lại lộ ra sinh mệnh bất phàm.

 

Bạch Vân Gian đưa tay ra, muốn đón Sở Nguyệt Ly xuống xe.

 

Sở Nguyệt Ly đặt ngón tay vào lòng bàn tay Bạch Vân Gian, cảm giác ấm áp, mềm mại, lại dày rộng, khiến nàng an tâm. Nàng nghĩ: Cả đời này, cứ dây dưa với hắn vậy.

 

Phần cảm giác khiến người ta an tâm này, lại suýt chút nữa bị người ta đụng cho nát bấy.

 

Lam Lận vừa xuống xe ngựa, liền nhìn thấy Sở Nguyệt Ly và Bạch Vân Gian như người trong tranh, trong lòng gọi là sông cuộn biển gầm a. Hắn ba bước cũng làm hai bước, trực tiếp xông lên, muốn tách hai người ra. Mấy ngày nay hắn tỉ mỉ nghe ngóng tất cả chuyện liên quan đến Sở Nguyệt Ly, càng cảm thấy nữ nhân này lọt mắt. Hơn nữa, hắn còn biết, Sở Nguyệt Ly đắc tội Hoàng thượng, đến mức Hoàng thượng không thể nào ban hôn cho nàng và Bạch Vân Gian. Cơ hội tốt bực này, quả thực chính là vì mình mà xuất hiện. Mình nếu không nắm chắc, sau này đi đâu tìm người trong mộng?

 

Lam Lận hùng hùng hổ hổ xông lên, lại bị Cố Cửu Tiêu giả vờ trượt chân, lập tức đụng sang một bên.

 

Lúc Lam Lận ngã sang bên cạnh, dường như nắm được cái gì đó. Thế là, hắn túm lấy áo choàng của Cố Cửu Tiêu. Nếu là nam t.ử bình thường, bị túm một cái thì có làm sao, cố tình Cố Cửu Tiêu là kẻ yếu ớt mong manh, bị Lam Lận túm một cái như vậy, ngay cả giãy dụa cũng không vùng vẫy nổi, liền ngã về phía Lam Lận, cùng hắn ôm thành một đoàn.

 

Dưới mắt bao người, cái ôm này thật đúng là cực kỳ có tính trùng kích.

 

Sở Nguyệt Ly biết Cố Cửu Tiêu đang giúp nàng, nại hà... tình cảnh này, nàng chính là muốn cười. Thế là, tất cả mọi người nhìn thấy, Độ Giang Huyện chủ đứng trên ván xe cười đến nghiêng ngả, cười rơi cả mũ áo choàng đang đội trên đầu. Lục Vương gia dứt khoát đưa tay ra, bế người lên, đặt xuống đất, sau đó vuốt lại mũ áo choàng, nhẹ nhàng đội lên đầu Sở Nguyệt Ly. Cái dáng vẻ cẩn thận che chở kia, đâu còn nửa điểm lạnh lùng đến mức không gần nhân tình?!

 

Giả tạo! Nhất định là giả tạo!

 

Lam Lận nhìn thấy Sở Nguyệt Ly cười mình, một phen đẩy Cố Cửu Tiêu ra, tức giận đứng dậy, kết quả... một chân giẫm lên áo choàng của mình, thân mình trong nháy mắt bay lên không, trực tiếp nện về phía Cố Cửu Tiêu, nếu cái này nện chắc chắn, đêm Tống cựu nghênh tân sang năm, rất có thể chính là ngày giỗ của Cố Cửu Tiêu.