Ngũ Vương gia chắc mẩm rằng không ai to gan dám cứu người từ tay hắn. Nào ngờ, ngay lúc hắn đang định làm nhục Lam Lận, Sở Nguyệt Ly đã tới. Phong Cương, Mộc Thanh, Đa Bảo, Kiêu Ất theo sát phía sau.
Sở Nguyệt Ly chống nạng, sau khi Kiêu Ất và Mộc Thanh mở đường, từng bước tiến vào tầm mắt của Ngũ Vương gia.
Ngũ Vương gia rùng mình một cái, lập tức quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể mình, định quát lớn, nhưng khi nhìn thấy người đến là Sở Nguyệt Ly, khí thế liền thu lại vài phần. Bởi vì, ngay hai ngày trước, hai bà già trong cung Thái hậu dám động thủ với Sở Nguyệt Ly đều đã bạo bệnh mà c.h.ế.t. Điều khiến Thái hậu đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân là, khóm mẫu đơn bà ta nuôi nhiều năm cũng bị người ta rắc muối, c.h.ế.t sạch chỉ sau một đêm. Thái hậu biết là do Bạch Vân Gian làm, nhưng hoàn toàn không tìm được chứng cứ. Thái hậu tức đến đau đầu, đã nằm trên giường hai ngày nay rồi.
Ngũ Vương gia quát: "Ngươi ngươi ngươi... Ngươi vào đây làm gì?! Mau ra ngoài! Không thấy Bản vương đang bận sao?!"
Lam Lận ngước đôi mắt ướt át lên, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly đã không thể phân biệt được trên mặt Lam Lận là nước mắt hay mồ hôi, hoặc là... m.á.u. Có những loại m.á.u không màu, nhưng lại giống như kịch độc vô hình, khiến người ta muốn c.h.ế.t không được, muốn sống cũng gian nan.
Sự nhục nhã và kiên nghị trong mắt Lam Lận đã cắm rễ sâu vào lòng Sở Nguyệt Ly. Giờ khắc này, Sở Nguyệt Ly cảm nhận rõ ràng, dưới vẻ ngoài yếu đuối không xương, quyến rũ yêu nghiệt của Lam Lận là một trái tim vô cùng kiên cường, giống như nàng.
Sở Nguyệt Ly không thèm để ý đến Ngũ Vương gia, chỉ từng bước đi đến bên cạnh Lam Lận, cởi áo choàng của mình khoác lên người hắn, sau đó rút d.a.o găm, một nhát cắt đứt dây thừng trói cổ tay hắn, khi Lam Lận mềm nhũn ngã vào người nàng, nàng liền ôm lấy hắn.
Ngũ Vương gia lần này không chịu nổi nữa, nói thẳng: "Sở Nguyệt Ly, Bản vương cảnh cáo ngươi, đừng có quá đáng!"
Sở Nguyệt Ly nhìn Ngũ Vương gia, nói: "Ngươi còn chưa thấy thế nào là quá đáng đâu, đừng có la lối sớm quá."
Ngũ Vương gia không ngờ Sở Nguyệt Ly đến hắn mà cũng dám c.h.ử.i, quả thực không để hắn vào mắt. Ngũ Vương gia giận dữ, quát đám hộ vệ: "Đều là người c.h.ế.t cả sao?! Bắt người lại cho Bản vương!"
Đám hộ vệ nhìn nhau, đều cảm thấy toàn thân đau nhức. Dù sao thì vừa mới bị đám Phong Cương đ.á.n.h cho một trận. Tuy nhiên, lời Vương gia vẫn phải nghe. Đám hộ vệ c.ắ.n răng ùa lên, lại lần nữa bị đ.á.n.h văng ra đất.
Vết thương của Sở Nguyệt Ly đã đóng vảy, không cử động thì ngứa, gãi thì đau, thực sự khó chịu. Mặc dù vậy, nàng vẫn bế Lam Lận lên, nhẹ nhàng đặt hắn lên bàn, sau đó... từ từ ngồi xuống, bảo Mộc Thanh đi lấy t.h.u.ố.c.
Trận đ.á.n.h nhau kết thúc rất nhanh, quả thực là áp đảo hoàn toàn.
Hộ vệ nằm la liệt đầy đất, kêu rên không dứt. Nếu không phải đám Phong Cương nương tay, lúc này e là đã thây ngang khắp đồng rồi.
Ngũ Vương gia chỉ vào Sở Nguyệt Ly nói: "Chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng như vậy! Cho dù cáo trạng đến chỗ Phụ hoàng, Bản vương cũng phải đòi lại công đạo!"
Sở Nguyệt Ly dùng hai lưỡi d.a.o nhỏ giả làm nhíp, gắp từng mảnh vỡ trên chân Lam Lận ra, ném đi. Sau đó bôi t.h.u.ố.c, băng bó. Động tác không nhanh không chậm, đâu ra đấy, lại vô cùng nghiêm túc. Nàng nói: "Công đạo? Khéo thật, ta cũng muốn đòi một cái công đạo." Nàng ngước mắt, nhìn về phía Ngũ Vương gia, "Thế đạo không cho, ta hỏi Hoàng thượng đòi! Hoàng thượng không cho, ta hỏi ông trời đòi! Ông trời không cho, ta tự đòi cho chính mình!"
Lam Lận rũ mắt nhìn Sở Nguyệt Ly, trái tim run rẩy, hốc mắt cũng trở nên nóng hổi.
Ngón tay Ngũ Vương gia run lên, rõ ràng bị dáng vẻ hung ác của Sở Nguyệt Ly dọa sợ, muốn rời đi, nhưng lại cảm thấy quá mất mặt, sau này khó mà lập uy. Ngũ Vương gia bắt đầu lên giọng dạy đời, vẻ mặt nghiêm khắc nói: "Ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Ngươi đang bao che cho người Khỉ Quốc! Chuyện này, bất kể là Lão Lục hay là ai, đều không gánh nổi đâu! Ngươi bây giờ rời đi, Bản vương nể mặt Lão Lục, sẽ không so đo với ngươi. Nếu không, hừ hừ!"
Sở Nguyệt Ly xử lý xong chân cho Lam Lận một cách gọn gàng, từ từ đứng dậy, dọa Ngũ Vương gia lập tức ngậm miệng. Sở Nguyệt Ly bước về phía Ngũ Vương gia một bước, nói: "Bất kể hắn là người nước nào, chung quy vẫn là con người. Nữ hoàng Khỉ Quốc đưa hắn tới làm chất t.ử, là vì tình hữu nghị hai nước, chứ không phải để hắn bị người ta chà đạp!"
Lời này nói ra, khiến cả Lam Lận và Mộc Thanh đều chấn động. Sau khi đến Đại Yến, Lam Lận nhìn như trêu hoa ghẹo nguyệt, thực chất hoàn toàn đi ngược lại với lễ giáo mà hắn được dạy dỗ. Hắn phải ngụy trang thành nữ t.ử phong lưu, còn phải dung túng nam t.ử Đại Yến sờ mó mình, nỗi đau khổ đó chỉ có mình hắn biết.
Ngũ Vương gia bị mắng, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn gật đầu nói: "Được, được lắm! Sở Nguyệt Ly, ngươi hãy nhớ kỹ những lời ngươi đã nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Nguyệt Ly lại tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào mắt Ngũ Vương gia nói: "Ta nhớ, Ngũ Vương gia tốt nhất cũng nên nhớ kỹ."
Ngũ Vương gia nhìn thấy vẻ tàn nhẫn trong mắt Sở Nguyệt Ly, sợ tới mức không dám nói thêm gì nữa, hừ lạnh một tiếng, nổi giận với Kiêu Ất: "Vương gia nhà ngươi, quá mức dung túng ả ta! Cứ đợi đến trước mặt Phụ hoàng chúng ta phân bua một hai!"
Kiêu Ất mặt không cảm xúc đáp: "Chủ t.ử nói, bắt nạt Huyện chủ cũng như bắt nạt ngài ấy. Ngũ Vương gia cho dù không đến trước mặt Hoàng thượng phân bua đúng sai, cũng phải cho Lục Vương gia một lời giải thích. Nếu không, tiểu nhân rất khó xử."
Ngũ Vương gia tức đến ngã ngửa, nghiến răng nói: "Được lắm Bạch Vân Gian!" Hắn phất tay áo, định bỏ đi.
Sở Nguyệt Ly hô: "Khoan đã."
Ngũ Vương gia liếc xéo Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly nói: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, đi, bây giờ vào hoàng cung tìm Hoàng thượng phân xử công đạo. Đừng đợi Lam Lận lành vết thương rồi, chuyện này lại nói không rõ ràng. Vừa hay, ta cũng muốn ngay trước mặt Hoàng thượng hỏi xem, Lam Lận hắn đã làm sai điều gì, khiến Ngũ Vương gia phải ra tay tàn độc như vậy."
Ngũ Vương gia nghẹn họng, bị chặn họng không nói nên lời. Hắn la lối đòi đi cáo ngự trạng, chẳng qua là vì bị chọc tức, nhưng chuyện này bình tĩnh lại mà nghĩ, thật sự không thể làm lớn chuyện lên trên đó được, hắn mất mặt là chuyện nhỏ, nhất định sẽ bị Phụ hoàng trách phạt. Nghĩ vậy, Ngũ Vương gia liền đổi giọng: "Bản vương nể mặt Lão Lục, không thèm so đo với hạng đàn bà con nít vô tri như ngươi!" Dứt lời phất tay áo bỏ đi.
Sở Nguyệt Ly từ từ nhếch khóe môi, nói một câu: "Đàn bà con nít vô tri?" Nàng nhất định sẽ cho hắn biết đàn bà con nít không dễ bắt nạt đâu.
Sở Nguyệt Ly xoay người, nhìn về phía Lam Lận, nói: "Nghỉ ngơi cho tốt, thiếu cái gì, bảo Mộc Thanh tới tìm ta."
Lam Lận từ từ ngẩng đầu nhìn Sở Nguyệt Ly, hỏi: "Ta là Hoàng t.ử Khỉ Quốc, nàng che chở ta trắng trợn như vậy, không sợ chọc Hoàng thượng nghi ngờ sao?"
Sở Nguyệt Ly cười nói: "Nếu có một ngày không ai nghi ngờ ta, vậy chẳng phải nói ta quá không có cảm giác tồn tại sao?"
Đồng t.ử Lam Lận khẽ run, môi mấp máy, dường như thốt ra hai chữ, Sở Nguyệt Ly lại không nghe rõ. Nàng cũng không muốn truy hỏi, chỉ sợ biết quá nhiều, đối với cả hai đều không tốt.
Trước khi Sở Nguyệt Ly rời đi, nàng gọi tất cả nô tài trong "Phồn An Cư" ra, hỏi Mộc Thanh: "Kẻ nào giỏi hành hạ người khác nhất?"
Mộc Thanh chỉ vào một nữ t.ử gầy đét.
Sở Nguyệt Ly nói thẳng: "Ba mươi trượng."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Khi tiếng kêu rên của nữ t.ử gầy gò kia im bặt, ánh mắt Sở Nguyệt Ly quét qua tất cả mọi người một lượt, lúc này mới nói: "Chuyện cũ không truy cứu. Nếu còn có kẻ nào không tận tâm hầu hạ Hoàng t.ử Khỉ Quốc, gây ra chiến tranh hai nước, chính là tội nhân thiên cổ, đ.á.n.h c.h.ế.t là nhỏ, tru di tam tộc cũng không quá đáng. Hiểu chưa?"
Ai dám nói không hiểu?! Đều sợ đến mức suýt tè ra quần.
Sau khi Sở Nguyệt Ly rời đi, đãi ngộ của Lam Lận lập tức được nâng cấp chưa từng có.
Lam Lận lại dường như cách biệt với thế giới bên ngoài. Hắn chỉ mấp máy môi, dường như đang nói gì đó.
Mộc Thanh ghé sát lại, nghe thấy Lam Lận đang gọi Sở Nguyệt Ly: "Thê chủ."