Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 884: Cưỡng Hôn



 

Phong Cương và Đa Bảo vội vàng xốc rèm xe lên, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly. Lại thấy nàng từ trong n.g.ự.c Đào công công từ từ ngồi thẳng người dậy, vô cùng tùy ý nói một câu: "Đừng phanh gấp, suýt chút nữa làm trẹo eo ta."

 

Phong Cương và Đa Bảo thấy Sở Nguyệt Ly không giống như có chuyện gì, liền buông rèm xe xuống, tiếp tục đ.á.n.h xe.

 

Sở Nguyệt Ly vuốt ve một cái bình sứ nhỏ, lắc lắc, cười tủm tỉm nói: "Xem ra, thứ như nước mắt này, thật đúng là một loại v.ũ k.h.í, chuyên công nhân tâm."

 

Đào công công nhìn Sở Nguyệt Ly, nói: "Cho nên, ngươi liền dùng nước mắt lừa gạt sự đồng tình của ta, thuận tay trộm đi 'Tịch Gian'?"

 

Sở Nguyệt Ly lắc đầu nói: "Không phải không phải, không phải thuận tay trộm đi, mà là thuận tay trộm về. Công công, sai một chữ, ý nghĩa khác nhau ngàn dặm."

 

Đào công công không nói, sắc mặt lại không được tốt cho lắm.

 

Sở Nguyệt Ly rút nút bình ra, ngửi ngửi mùi vị của "Tịch Gian", bình phẩm: "Còn đừng nói, Tịch Gian ngâm rượu này, thật sự tỏa ra một mùi vị của giai nhưỡng, rất là say lòng người." Liếc mắt nhìn về phía Đào công công, "Công công có muốn suy nghĩ một chút, giúp hay là không giúp."

 

Đào công công nói: "Bình sinh chán ghét nhất là bị uy h.i.ế.p."

 

Sở Nguyệt Ly cười lạnh một tiếng, nói: "Công công cho rằng, không phải ngươi thì không được? Công công cũng không nghĩ lại xem, bộ dạng mình bị 'Khế Y Giáo' t.r.a t.ấ.n đến người không ra người quỷ không ra quỷ, thật khiến người ta phải vắt ra một nắm nước mắt đồng tình. Công công không lấy làm nhục, cũng không cho rằng đây là uy h.i.ế.p, thật đúng là khoan dung độ lượng..." Giơ bình sứ lên, nhắm ngay miệng mình, "Công công thật sự không suy nghĩ thêm một chút sao?"

 

Đào công công vẫn là câu nói kia: "Bình sinh chán ghét nhất là bị uy h.i.ế.p."

 

Sở Nguyệt Ly cũng là một kẻ tính tình bướng bỉnh, lập tức vẩy bình sứ, đổ "Tịch Gian" vào trong miệng.

 

Không ngờ, Đào công công đột nhiên ôm lấy mặt nàng, một ngụm hôn lên môi nàng.

 

Trong sự trợn mắt há hốc mồm của Sở Nguyệt Ly, dùng lưỡi cuốn đi "Tịch Gian", nuốt vào trong bụng.

 

Sở Nguyệt Ly hoàn hồn, cảm giác mình bị rắn độc l.i.ế.m một cái, suýt chút nữa trúng độc mà c.h.ế.t! Nàng rút chủy thủ ra, trực tiếp kề lên cổ Đào công công, một đôi mắt nhảy nhót hai ngọn lửa, hận không thể trực tiếp c.h.é.m Đào công công tế trời!

 

Đào công công chép chép miệng, nói: "Quả nhiên có mùi vị của giai nhưỡng."

 

Sở Nguyệt Ly trầm giọng hỏi: "Công công cho rằng, ta không dám g.i.ế.c ngươi?"

 

Đào công công đáp: "Ngươi từng nói, ta không sợ c.h.ế.t."

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Sở Nguyệt Ly đột nhiên đảo ngược chủy thủ, đ.â.m một nhát vào đùi Đào công công.

 

Đào công công phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, nhưng không hề đ.á.n.h trả. Hắn móc khăn tay ra, buộc c.h.ặ.t vết thương trên đùi, vừa cầm m.á.u cho mình, vừa nói: "Từng nghe người ta nói nụ hôn của t.ử thần, nay nếm thử, cũng chỉ đến thế mà thôi."

 

Ngón tay nắm chủy thủ của Sở Nguyệt Ly động đậy, quả thực là nhịn rồi lại nhịn, mới không đ.â.m bị thương cái chân còn lại của hắn. Nàng biết, mình không thể vì chuyện này mà g.i.ế.c Đào công công. Bao nhiêu đôi mắt nhìn thấy Đào công công tiễn nàng rời đi, nếu hắn cứ như vậy mà c.h.ế.t, chuyện này lại trở thành nhược điểm trong tay Thái t.ử. Sở Nguyệt Ly dùng y phục của Đào công công lau sạch m.á.u trên chủy thủ, sau đó thu nó vào vỏ.

 

Đào công công nói: "Chủy thủ kia của ngươi chẳng ra sao cả. Chủy thủ tốt thực sự, không dính m.á.u."

 

Sở Nguyệt Ly trào phúng: "Một thái giám hàng thật giá thật, đều có thể mặt dày vô sỉ trêu ghẹo nữ t.ử, chủy thủ có dính m.á.u hay không, lại có gì quan trọng?"

 

Đào công công dùng tay gõ gõ mặt nạ trên mặt mình, hỏi: "Ngươi nói chuyện xưa nay đều mang theo gai nhọn như vậy sao?"

 

Sở Nguyệt Ly đáp: "Còn xem đối mặt với ai."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đào công công không nói thêm gì nữa.

 

Sở Nguyệt Ly cũng quay đầu không nhìn hắn, trong lòng thật sự buồn nôn muốn c.h.ế.t. Thực chất, nàng không để ý hắn có phải là thái giám hay không. Nàng cũng từng nghĩ, nếu có một ngày, Bạch Vân Gian biến thành thái giám, nàng cũng sẽ giống như vậy ở bên cạnh hắn, yêu hắn. Chỉ có điều, người này nếu là Đào công công, vậy thì lại là chuyện khác. Đối với con người Đào công công này, nàng trước sau không cách nào làm được việc đối đãi bằng tâm thế bình thường.

 

Trong sự im lặng quỷ dị, rất nhanh đã đến Sở Phủ, Sở Nguyệt Ly đứng dậy muốn xuống xe, Đào công công nói: "Chuyện này, ta nhận lời rồi."

 

Sở Nguyệt Ly chui ra khỏi xe ngựa, mắng: "Nhận cái đuôi cha ngươi ấy!" Hất rèm xe, nhảy xuống xe ngựa.

 

Đào công công ngồi trong xe ngựa, lại cười. Hắn hôn nàng, nàng không cảm thấy buồn nôn, chỉ là tức giận. Chỉ riêng điểm này, hắn đã muốn giúp nàng.

 

Sở Nguyệt Ly tức phì phò trở về phủ, sau khi bình tĩnh lại, nói với Đa Bảo: "Đem cái kính lúp mà Cửu Tiêu tặng ta qua đây."

 

Đa Bảo nhận lời, lấy kính lúp về, đưa cho Sở Nguyệt Ly.

 

Sở Nguyệt Ly ôm ba cái hộp mua từ cửa hàng của Cố Cửu Tiêu ra, cẩn thận nghiên cứu.

 

Đa Bảo hỏi: "Chủ t.ử, trên này rốt cuộc viết cái gì vậy? Sao nô tỳ xem không hiểu."

 

Sở Nguyệt Ly đáp: "Ngươi xem không hiểu là bình thường, có người hiểu, mới là không bình thường. Ngươi bảo Phong Cương đi đón Cố Cửu Tiêu tới đây cho ta."

 

Đa Bảo nhận lời, rời đi.

 

Một canh giờ sau, Cố Cửu Tiêu mặc nữ trang, giống như một đóa hoa đong đưa trong gió, thướt tha yểu điệu đi tới.

 

Sở Mặc Tỉnh vừa nhìn thấy Cố Cửu Tiêu, cả người đều kinh ngạc sững sờ. Đây... đây chẳng phải là vị tiểu thư Cố Phủ mà hắn đã dốc một mảnh si tình tâm tâm niệm niệm sao?! Mặc dù, hắn đã biết, Cố Phủ ngoại trừ Cố Hỉ Ca ra thì không có vị tiểu thư thứ hai; mặc dù, hắn biết, Cố Hầu thoạt nhìn có chút giống tiểu thư; mặc dù, hắn biết, hắn không nên tiếp tục trầm luân... Nhưng, khi hắn nhìn thấy Cố Cửu Tiêu mặc nữ trang, vẫn là tan tác không còn manh giáp, một trái tim run rẩy đến không ra hình thù gì, hận không thể chui xuống dưới chân hắn, bị hắn chà đạp hai cái!

 

Thì ra, đây chính là tình cảm của hắn; thì ra, người hắn luôn yêu, chính là Cố Cửu Tiêu mặc nữ trang...

 

Cố Cửu Tiêu nhìn thấy Sở Mặc Tỉnh cứ chằm chằm nhìn mình như vậy, lông mày liền nhướng lên, dùng quạt che miệng, mày ngài cong cong cười một tiếng, hỏi: "Ta đẹp không?"

 

Sở Mặc Tỉnh theo bản năng gật đầu, nước miếng cũng suýt chút nữa tràn ra. Cố Cửu Tiêu ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Mặc Tỉnh. Sở Mặc Tỉnh giống như hồn xiêu phách lạc trôi dạt đến trước mặt Cố Cửu Tiêu. Cố Cửu Tiêu tung một cước, trực tiếp đạp Sở Mặc Tỉnh xuống dưới cầu, vùng vẫy trong một vũng bùn lầy.

 

Cố Cửu Tiêu nhổ một bãi nước bọt, vặn vẹo vòng eo rời đi. Dám thèm muốn nhan sắc của Gia, thật là chê mạng dài rồi!

 

Cố Cửu Tiêu bước những bước nhỏ vụn, một đường đi tới T.ử Đằng Các, đặt m.ô.n.g ngồi xuống bên cạnh Sở Nguyệt Ly, cảm khái nói: "Trời này rõ ràng là nóng lên rồi, Gia đào cho ngươi một cái hồ nước trong viện nhé. Ây, bỏ đi, cái viện này của ngươi quá nhỏ. Ngươi tốt xấu gì cũng là một quận chúa, cũng nên có một tòa trạch viện ra hồn rồi. Vừa vặn, chỗ Gia có một căn..."

 

Sở Nguyệt Ly xoay hướng chiếc kính lúp trong tay, nhìn về phía miệng Cố Cửu Tiêu, nói: "Ngươi đ.á.n.h răng không sạch."

 

Cố Cửu Tiêu lập tức ngậm miệng.

 

Sở Nguyệt Ly đưa kính lúp cho Cố Cửu Tiêu, nói: "Chữ trên cái hộp này, là ngươi điêu khắc lên sao?"

 

Cố Cửu Tiêu nhìn lướt qua, đáp: "Đúng vậy. Sau khi sư phụ cưỡi hạc quy tiên, ta liền luôn dùng danh hiệu của sư phụ để điêu khắc đồ vật. Thế nào? Có phải là thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam không?"

 

Sở Nguyệt Ly cười lườm Cố Cửu Tiêu một cái, hỏi: "Ngươi có biết chữ ngươi điêu khắc, là có ý gì không?"

 

Cố Cửu Tiêu đáp: "Không biết. Những thứ này, là sư nương để lại. Trước khi sư phụ đi, đã đưa họa sách của sư nương cho ta. Ta thấy khá thú vị, có hoa có cỏ lại còn có chữ không quen biết, liền điêu khắc lên những cái hộp này, nghĩ rằng nếu gặp được người có duyên, không chừng sẽ biết được ý nghĩa của nó." Mày ngài cong cong cười một tiếng, "A Ly, ngươi nhất định là biết, đúng không?".