Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên

Chương 97: Ra Phủ Tìm Cẩu Oa



 

Sở Nguyệt Ly muốn ra khỏi phủ, trước tiên mượn Hồng Tiêu hai lượng bạc.

 

Hồng Tiêu nắm c.h.ặ.t số tiền tháng tích cóp đã lâu của mình, từ từ đặt vào lòng bàn tay Sở Nguyệt Ly, nói: "Tiểu thư, người sẽ không một đi không trở lại chứ? Hay là, nô tỳ đi cùng người nhé."

 

Sở Nguyệt Ly cất bạc đi, nói: "Vì hai lượng bạc này của em mà một đi không trở lại, em cũng khéo nghĩ thật đấy." Nàng hơi ngừng lại, "Sao cũng phải được năm lượng chứ."

 

Hồng Tiêu phì cười thành tiếng.

 

Sở Nguyệt Ly nói: "Lấy thêm cho ta một nắm tiền đồng nữa, dùng cho tiện."

 

Hồng Tiêu xoắn xuýt nói: "Nô tỳ không có đâu."

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Đa Bảo lập tức từ trong hà bao đổ ra sáu đồng tiền, đưa vào tay Sở Nguyệt Ly, hào phóng nói: "Tiểu thư cứ cầm lấy!"

 

Sở Nguyệt Ly cười nói: "Vẫn là Đa Bảo hào phóng."

 

Hồng Tiêu kêu khổ: "Tiểu thư à, của người ta là hai lượng lận đó..."

 

Đa Bảo nói: "Nô tỳ đưa cho tiểu thư không cần trả!"

 

Hồng Tiêu: "..."

 

Sở Nguyệt Ly cười ha ha, xoay người đi về phía cửa sau.

 

Hồng Tiêu gọi với theo: "Tiểu thư, nô tỳ đi cùng người nhé."

 

Sở Nguyệt Ly xua tay, ý bảo không cần.

 

Hồng Tiêu nhíu mày nói: "Tiểu thư cứ thế mà ra ngoài, cũng không mang theo nha đầu bà t.ử nào, sao cảm giác cứ kỳ kỳ."

 

Đa Bảo nhìn bóng lưng thướt tha của Sở Nguyệt Ly, nói: "Kỳ lạ là đẹp thật."

 

Hồng Tiêu lườm Đa Bảo một cái, cùng Đa Bảo đưa mắt nhìn Sở Nguyệt Ly cầm đối bài xin được từ chỗ Sở phu nhân, trực tiếp ra khỏi phủ, cả quá trình đơn giản đến mức khiến người ta tặc lưỡi. Nhưng cũng phải, trước mắt Sở lão gia đang bận rộn làm thân với quản gia Hầu phủ, Sở phu nhân còn phải bận rộn xử lý hậu sự của Triệu di nương, thật sự chẳng có ai chú ý đến nàng.

 

Hồng Tiêu xoay người đi về phía T.ử Đằng Các, Đa Bảo lon ton chạy theo sau.

 

Hồng Tiêu hỏi: "Vinh Huy đâu?"

 

Đa Bảo tự hào nói: "Bị muội đ.á.n.h chạy rồi! Hắn ta vừa đến T.ử Đằng Các là chẳng có chuyện gì tốt! Muội xem lần sau hắn còn dám đến nữa không!"

 

Hồng Tiêu cười giả lả: "Ha... Muội thật thông minh."

 

Đa Bảo gật đầu nói: "Từ khi đi theo chủ t.ử, muội đúng là trở nên thông minh hơn rồi đấy."

 

Hồng Tiêu cạn lời.

 

Sở Nguyệt Ly sau khi ra khỏi phủ cũng không rời đi ngay, mà dựa vào sau một gốc cây lớn, ngẩng đầu nhìn trời.

 

Trời rất xanh, mây rất trắng, lòng người rất đen.

 

Dường như để chứng thực suy đoán của Sở Nguyệt Ly, khoảng chừng nửa tuần trà sau, một nha đầu đầu đội mũ rèm đi ra từ cửa sau, vội vã rời khỏi Sở phủ, nhanh ch.óng biến mất ở góc đường. Nhìn dáng đi kia, hẳn là Quy Như biết chút võ công.

 

Sở Nguyệt Ly bám theo Quy Như, một đường đi đến Tiền phủ, nhìn thấy Quy Như lách mình vào cửa sau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Nguyệt Ly xoay người rời đi, trong lòng lại ghi nhớ địa điểm này —— Tiền phủ.

 

Gần đây xảy ra không ít chuyện, cho dù như thế, một người giỏi tính toán như Sở phu nhân cũng không thể nào để nàng một mình ra ngoài. Nhưng bà ta không những cho phép, mà còn sau khi nàng ra ngoài liền phái Quy Như đi thông báo cho ai đó.

 

Nếu hôm nay nàng bình an vô sự, thì có thể chứng minh Sở phu nhân và quý nhân muốn g.i.ế.c Sỏa Nha không có liên hệ gì, nếu hôm nay nàng bị tập kích, vậy thì chỉ có thể nói, Sở phu nhân và kẻ đó cùng một giuộc!

 

Chỉ có một điểm nàng thật sự nghĩ không ra, kẻ muốn g.i.ế.c Sỏa Nha rốt cuộc là người của Cổ phủ, hay là người của Tiền phủ này? Hoặc là nói, giữa hai bên có mối liên hệ nào đó mà nàng không biết?

 

Sở Nguyệt Ly không chờ đợi thêm, xoay người rời đi.

 

Nàng đi một mạch, phát hiện ánh mắt mọi người nhìn mình đều mang theo vài phần dò xét, nghĩ đến việc một đại gia khuê tú như nàng không nên lộ mặt ra ngoài như vậy. Sở Nguyệt Ly vốn định để hành tung của mình phơi bày dưới mắt bao người, nhưng ánh mắt của mọi người quá nóng bỏng, nàng đành thuận tay mua một chiếc mũ rèm đội lên đầu, lúc này mới ngăn cản được đôi chút, thuận tiện hành sự.

 

Nàng đi không chậm, một đường đi đến địa điểm lần trước gặp nghệ nhân tạp kỹ và nam t.ử cường tráng, nhưng không thấy hai người đó đâu nữa. Nàng dùng ba đồng tiền, từ miệng một tên ăn mày nghe ngóng được, hai người kia đang ở một nơi khác mà chỉ có quý nhân mới đi dạo nổi, đang biểu diễn ở đó.

 

Sở Nguyệt Ly lại quay đầu, dọc đường nghe ngóng, cuối cùng cũng đến Tam Lý Tập trên phố Bảo Chi.

 

Cửa hàng ở Tam Lý Tập đều là cửa cao tiệm rộng, nhìn qua càng thêm khí phái. Ngay cả chưởng quầy và tiểu nhị tiếp khách, quần áo mặc cũng đặc biệt chỉnh tề, nhìn cứ như công t.ử nhà tiểu phú. Nam t.ử đi dạo ở đây, bên người đều có gã sai vặt và tay chân đi theo; nữ t.ử mua sắm son phấn ở đây, đều được nha đầu bà t.ử vây quanh, một bộ dáng kim quý vô cùng.

 

Khu chợ lần đầu tiên nhìn thấy nam t.ử cường tráng kia tuy cũng náo nhiệt, nhưng đều là thú vui của bình dân, đồ đạc mua bán cũng bình thường. Hàng hóa ở đây lại rực rỡ muôn màu, tinh xảo hơn nhiều.

 

Sở Nguyệt Ly vừa đi vừa xem, dần dần có khái niệm sơ bộ về vật giá và chủng loại hàng hóa của thời đại này, trong lòng vừa tính toán xem mình phải làm nghề gì để kiếm tiền, vừa đưa mắt nhìn bốn phía, muốn tìm nghệ nhân tạp kỹ kia, đoạt lấy thanh cương đao trong tay hắn.

 

Phía trước nơi khá trống trải có không ít người vây quanh, che khuất tầm mắt của Sở Nguyệt Ly, chỉ nghe thấy tiếng đ.ấ.m đá, kèm theo tiếng rên rỉ truyền đến, thỉnh thoảng còn bùng lên tiếng trầm trồ đầy ác ý của mọi người.

 

Có mùi m.á.u tươi, lan tỏa trong không khí vẩn đục này, từng chút từng chút chui vào mũi Sở Nguyệt Ly.

 

Nàng rảo bước tiến lên, lợi dụng thân hình nhỏ nhắn và thân pháp nhanh nhẹn, thành công chen vào trong đám người, đi thẳng đến vòng trong cùng.

 

Trong vòng, chính là nghệ nhân tạp kỹ và nam t.ử cường tráng mà nàng muốn tìm, cùng với ba nam t.ử khác.

 

Ba nam t.ử kia, trong đó một người khoảng chừng hai mươi tuổi, ăn mặc phú quý, tướng mạo lại có vẻ khắc nghiệt. Hai người còn lại, quần áo bình thường, nhìn qua là gã sai vặt của nam t.ử phú quý kia.

 

Nam t.ử phú quý tay cầm gậy gộc, nhắm vào nam t.ử cường tráng đ.á.n.h tới tấp một trận.

 

Nam t.ử cường tráng vẫn tứ chi chạm đất, bị đ.á.n.h đến mức phát ra tiếng gầm nhẹ, nhưng không hề ra tay đ.á.n.h trả. Hắn cố gắng né tránh, chẳng những vô dụng, mà chỉ đổi lấy sự đuổi đ.á.n.h hung ác hơn của nam t.ử phú quý.

 

Cuối cùng, nam t.ử phú quý giơ cây gậy gỗ trong tay lên, hung hăng đập vào gáy nam t.ử cường tráng, đ.á.n.h hắn quỳ rạp xuống đất, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

 

Hai gã sai vặt lớn tiếng trầm trồ khen hay.

 

Nam t.ử phú quý ném cây gậy gỗ trong tay đi, cười ha ha.

 

Có người lầm bầm nói: "Thế này lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t người ta thì làm sao?"

 

Nghệ nhân tạp kỹ cười ha hả, nói: "Đánh c.h.ế.t? Con Cẩu Oa này của ta, từ nhỏ uống sữa ch.ó mà lớn, cũng giống như ch.ó vậy, cực kỳ mạnh mẽ chịu đòn giỏi. Ai lại để ý chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t một con ch.ó? Hơn nữa, nếu có người đ.á.n.h c.h.ế.t được nó, ta còn bồi thường gấp đôi bạc cho người đó!" Hơi ngừng lại, vươn tay ra, "Còn ai muốn đ.á.n.h nó không?! Các vị khách quan cứ việc dùng sức đ.á.n.h, đ.á.n.h cho ra hết một ngụm ác khí! Đánh cho thân thể thư thái! Đánh cho Cẩu Oa sủa tiếng ch.ó! Các vị khách quan, chỉ cần một lượng bạc, con ch.ó này, tùy các vị đ.á.n.h! Đánh c.h.ế.t không lo!"

 

Có một nam t.ử gầy gò ném ra một miếng bạc vụn cho nghệ nhân tạp kỹ, nghiến răng nói: "Ông đây đ.á.n.h!" Dứt lời, cười tàn nhẫn một cái, liền đi nhặt cây gậy gỗ kia. Hắn ở nhà chịu bực dọc, đang cần tìm người phát tiết, vừa nghĩ đến việc có thể đ.á.n.h đập một nam t.ử cường tráng như vậy, hắn liền không nhịn được hưng phấn!

 

Nhưng mà, cây gậy kia cũng không nhặt lên được.

 

Sở Nguyệt Ly giẫm lên một đầu cây gậy, nói với nghệ nhân tạp kỹ: "Ta tới."

 

Nam t.ử cường tráng đầu bù tóc rối nằm rạp trên mặt đất, nghe thấy hai chữ này, lại giật giật mũi, quay đầu, nhìn về phía Sở Nguyệt Ly.