Đây là cuộc đối đầu giữa ta và Tô Bội Bội ở kiếp thứ hai:
Nàng ta là người xuyên không, là thiên kim thật của phủ Thừa tướng, còn ta chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi được phụ mẫu nhặt về.
Nàng ta trông bình thường nhưng lại rất hoạt bát thông minh, những câu thơ đọc ra đều là những câu thơ được lưu truyền qua các thời đại như “ Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, Thiên kim tán tận hoàn phục lai”.
(Tạm dịch: “Trời sinh thân ta, hẳn có dùng,
Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến.”)
Nàng ta có tài nhảy múa và ca hát, điệu múa kì lạ nhưng lại rất đẹp và tươi sáng, lời nhạc đơn giản nhưng hấp dẫn.
Nàng ta còn có thể xuống bếp nấu ăn, phát minh ra món sườn xào chua ngọt, tôm càng cay, cua hấp,...
Nàng ta thường nói với người hầu của mình rằng chúng sinh bình đẳng, nên không phải quỳ gối hành lễ với nàng ta, còn nói nàng ta theo đuổi tình yêu một đời một kiếp chỉ có hai người.
Mọi người trong phủ Thừa tướng đều cảm thấy nàng ta rất thú vị và dễ thương, phụ mẫu ta cảm thấy như họ đã tìm thấy một kho báu vậy, chiều nàng ta đến tận trời xanh.
Chiến công hiển hách đích trưởng t.ử của phủ quốc công trực tiếp đến phủ thừa tướng từ hôn, nói to không lấy ai khác ngoài Tô Bội Bội, khiến ta trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Kiếp trước ta không chịu nổi nhục nhã, bất chấp sự khuyên ngăn của phụ mẫu, ỷ là hôn sự do Hoàng đế ban cho, nhất quyết ép Từ Cẩn Ngôn phải lấy ta, cuối cùng dưới mưu kế của Tô Bội Bội , bị Từ Cẩn Ngôn dùng kiếm đ.â.m vào bụng, một x.á.c hai mạng.
Trước khi ch.ế.t, Tô Bội Bội nói vào tai ta với giọng điệu mỉa mai : “Ta là người xuyên không đến đây, ngươi dựa vào cái gì mà dám đấu với ta chứ?’’
Ta ch.ế.t không nhắm mắt, bất ngờ trùng sinh lần nữa.
Ngày ta trùng sinh, phụ thân tổ chức yến tiệc chúc mừng Tô Bội Bội trở về.
Khách quý đến rất đông, Từ Cẩn Ngôn hoàn toàn không để ý đến mặt mũi của ta, trước mặt mọi người nói với phụ thân ta: “Thừa tướng đại nhân, người định hôn ước cùng tại hạ là thiên kim Phủ thừa tướng. Hiện tại thiên kim đã trở về, vì thế một tháng sau người mà tại hạ rước sẽ là Tô Bội Bội, chứ không phải Tô Mộc."
Đúng vậy, ta là Tô Mộc.
Hắn vừa thốt ra câu này, tất cả mọi người ở đây đều náo động.
Mọi người đều biết ta và Từ Cẩn Ngôn là thanh mai trúc mã, khi hắn theo phụ thân xuất chinh lập được chiến công đầu tiên đã được hoàng thượng ban thưởng, hắn xin hoàng thượng ban hôn cho hắn và ta, chuyện này còn trở thành một đoạn giai thoại trong kinh thành.
Bây giờ muốn lấy Tô Bội Bội.
"Cái này..." Phụ thân ta có chút khó xử.
Tô Bội Bội tuy đã trở lại nhưng ta vẫn là con gái trên danh nghĩa của người, hơn nữa ta từ nhỏ đã tri thư đạt lễ, ngoan ngoãn, hiểu chuyện nên phụ mẫu vẫn coi ta như con ruột.
Nhưng ở kiếp trước, vì sự ly gián của Tô Bội Bội, phụ mẫu đã triệt để cắt đứt quan hệ với ta.
“Hôn ước giữa ngươi và Tô Mộc là do Hoàng thượng ban.” Phụ thân ta không dám tùy tiện đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ Cẩn Ngôn nhìn ta, “Tô Mộc, lúc còn trẻ ta không hiểu, bây giờ ta hiểu rồi ta đối với ngươi chỉ là tình huynh muội, ta và Bội Bội mới là tình đầu ý hợp. Ngày mai ngươi cùng ta vào cung gặp hoàng thượng, xin người giải trừ hôn ước giữa ta và ngươi. “
Ta bật cười.
Đây là phải vô liêm sỉ đến mức nào mới nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy chứ?
Tô Bội Bội ngồi bên cạnh ta, thấy ta không trả lời, thì thầm vào tai ta: "Tô Mộc, ngươi tốt nhất đừng đấu với ta, ta là người xuyên không đến đây, ngươi đấu không lại ta đâu."
Ta phớt lờ Tô Bội Bội, hỏi Từ Cẩn Ngôn: "Ngươi có chắc mình sẽ không hối hận khi lấy nàng ta chứ?"
"Ta sẽ không bao giờ hối hận!" Từ Cẩn Ngôn kiên định nói.
Nếu đã như vậy, ngày mai ta sẽ đi cùng ngươi đến gặp hoàng thượng, xin người hủy bỏ hôn ước giữa ta và người.” Ta lập tức đồng ý ngay.
Nực cười.
Trùng sinh lần nữa,ta đương nhiên không thể giẫm lên vết xe đổ lần trước được nữa.
Sự dứt khoát của ta đã khiến tất cả mọi người ở đây kinh ngạc.
Họ đều nghĩ ta sẽ phản đối, dù sao hôn ước của ta bị hủy bỏ thì thật đáng xấu hổ, nếu truyền ra ngoài sẽ mang lại danh tiếng xấu cho ta.
Từ Cẩn Ngôn cũng có chút kinh ngạc, với sự hiểu biết của hắn về ta, ta đối với hắn là tình sâu nghĩa nặng, căn bản không thể chấp nhận việc hắn hủy bỏ hôn ước, sao ta có thể dễ dàng đồng ý như vậy?
“Ngươi nói đều là thật sao?” Từ Cẩn Ngôn xác nhận lại lần nữa.
“Đương nhiên là thật rồi.” Ta cười vui vẻ, “Nếu Từ công t.ử không có ý với ta, cho dù ta có gả cho người thì cũng là gượng ép,chẳng bằng giúp ngươi hoàn thành ước vọng, tác thành mối nhân duyên giữa ngươi và Tô Bội Bội.”
Ta nói một cách rộng lượng.
Đương nhiên cũng không tốt bụng như vậy.
Ngày mai đến gặp Hoàng thượng, ai khóc ai cười,vẫn chưa biết được!
Lúc này ta nhìn thấy rõ sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt phụ thân.
Phụ thân nhìn ta với ánh mắt tán thưởng , khác hẳn với kiếp trước.
Ở kiếp trước, hành vi cực đoan của ta đã khiến toàn bộ phủ Thừa tướng bất an.
Nhưng sắc mặt của Tô Bội Bội lại không được tốt cho lắm.
Kế hoạch của nàng ta là xúi giục Từ Cẩn Ngôn hủy hôn trước mặt mọi nguời,khiến ta tức giận và mất bình tĩnh trước mặt mọi người,và hủy hoại danh hiệu mỹ nhân tài năng bậc nhất kinh thành của ta, như vậy nàng ta mới có thể huỷ hoại địa vị và danh tiếng của ta.