4
Tiêu Lãm thở dài một tiếng, ngồi trở lại bên giường: "Nằm ngay ngắn."
Ta ngoan ngoãn nằm sấp xuống, kết quả giây tiếp theo, đầu ngón tay của hắn đã đặt lên trên eo của ta.
Cảm giác hơi mát rượi chạm vào khiến ta mạnh mẽ rùng mình một cái, suýt chút nữa là bật nảy người lên.
"Còn đau hay không?"
Hắn thấp giọng hỏi, ngữ khí có chút gượng gạo, nhưng vành tai lại âm thầm đỏ lên.
Ta tiếp tục cứng miệng: "Không đau!"
Kết quả ngón tay hắn vừa ấn một cái, trực tiếp chọc trúng ngay điểm chua đau của ta.
"Ao o o o!!!" Ta t.h.ả.m hại hét toáng lên.
Tiêu Lãm: "……"
Hắn sa sầm mặt thu tay về, quay người đi đến trước tủ lục lọi tìm kiếm, cuối cùng lấy ra một hộp cao d.ư.ợ.c hoạt huyết hóa ứ, ra lệnh:
"Vén áo lên."
Ta nháy mắt đỏ bừng mặt: "Ngươi, ngươi nhắm mắt lại!"
Hắn cười lạnh một tiếng: "Đêm qua lúc xé áo ta, sao không thấy thẹn thùng?"
Ta: "……"
Khá khen cho ngươi, găm thù chuốc oán đúng không?
Không còn cách nào khác, ta đành phải chậm rì rì vén một góc áo lên, lộ ra một mảng bầm tím trên eo.
Đầu ngón tay Tiêu Lãm chấm một ít cao d.ư.ợ.c, động tác tuy còn sống sượng nhưng vô cùng dịu dàng mà từng chút từng chút xoa ra.
"Nhẹ chút…… ưm……"
Ta nằm sấp hừ hừ háp háp, cảm giác được hơi thở của hắn dần dần biến nặng.
Đột nhiên, hắn bóp lấy gáy ta, giọng nói trầm khàn: "Đừng động đậy loạn xạ."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta: "???"
Ta còn chưa kịp phản ứng lại, một cái bất cẩn lật người, trực tiếp va thẳng vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Ánh mắt hắn trong nháy mắt tối sầm xuống, khóa c.h.ặ.t lấy eo ta, trở tay một cái liền đem ta ép ngược trở về.
Khoan đã! Chiều hướng phát triển này không đúng rồi nha!
Ta sụp đổ bám c.h.ặ.t lấy thành giường muốn chạy trốn, mắt đẫm lệ hoa:
"Tướng quân, ta sai rồi…… Ngày mai rồi tiếp tục được không?"
Hắn một tay xách tuột ta trở về, giọng khàn đặc: "Ngươi vừa rồi mới nói, ngươi có thể."
……
Cứu mạng!
Sau khi mọi chuyện kết thúc, ta xụi lơ trên giường, sống không còn gì luyến tiếc mà gặm đào để lấy lại bình tĩnh, tay lật lật bức xuân cung đồ
"Sớm sinh quý t.ử" mà ma ma đưa cho, nghiêm túc nghiên cứu: "Hóa ra là phải dùng tư thế này……"
Cuốn sách đột nhiên bị giật phắt đi.
Tiêu Lãm không biết đã tỉnh từ lúc nào, vạt áo mở rộng lộ ra khuôn n.g.ự.c tinh tráng, cười như không cười nhìn ta: "Giấy trên bàn binh?
Chi bằng thực chiến."
Ta kinh hoàng: "Khoan đã! Ta còn chưa học xong—— ưm!"
Hắn kéo tuột ta vào lòng, đồng thời chặn đứng miệng ta lại.
Hôm nay hắn đặc biệt lâu.
Ta khóc thút thít cầu xin tha thứ: "Tướng quân…… Tướng quân…… Phu quân…… Xin tha cho mà……"
Hắn ghé bên tai ta khàn giọng hỏi: "Chẳng phải ngươi muốn có con sao?"
Ta mắt đẫm lệ gật đầu cái rụp: "Muốn…… nhưng có thể trả góp từng kỳ được không?"
Hắn ác liệt nhếch môi: "Nhịn chút, sắp xong rồi."
Sau đó càng tàn nhẫn hơn.
Hệ thống à…… cái nhiệm vụ rách nát này, thực sự là muốn đòi mạng người ta mà!